Các chủ tiệm nail và thợ gốc Việt chuẩn bị cho ngày ‘mở cửa’

28 Tháng Tư 202010:03 CH(Xem: 300)
Các chủ tiệm nail và thợ gốc Việt chuẩn bị cho ngày ‘mở cửa’

Cát Linh/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Các cơ sở thương mại ngành nail, “nền kinh tế chủ chốt” của nhiều người Việt hải ngoại được nhắc đến với nhiều câu hỏi liệu có an toàn cho chủ tiệm, nhân viên và cả khách hàng khi các tiểu bang cho “mở cửa kinh tế” hay không? Nếu “mở cửa” trở lại, các chủ tiệm cần chuẩn bị những gì để bảo vệ an toàn cho mọi người trước dịch COVID-19?

Lo thì lo, nhưng vẫn muốn đi làm

Trong một tháng qua, không ngày nào trang Facebook của Trà Lê, nhân viên của một Nail Salon Spa A ở thành phố Alexandria, Virginia, không xuất hiện những món ăn do chính cô nấu cùng với câu: “Em sắp béo phì rồi” hoặc “Em chán lắm rồi!”

Như bao người làm ở các tiệm nail khác trên toàn nước Mỹ, Trà đã ở nhà suốt hơn một tháng vì tiệm cô làm đóng cửa theo lệnh “shut down” của tiểu bang.

Thống đốc bang Virginia kéo dài lệnh “stay at home” và đóng cửa các doanh nghiệp không thiết yếu đến ngày 10 Tháng Sáu. Tuy là rất buồn theo lời cô nói, nhưng cô cũng cảm thấy không an toàn nếu đi làm lại lúc này. Thêm vào đó, như rất nhiều người mẹ khác, đứa con trai nhỏ chưa vào lớp Một vẫn là quan trọng nhất đối với Trà.

Trà nói: “Nail là việc làm đối diện trực tiếp với khách hàng ở cự ly rất gần, nên khả năng bị lây nhiễm rất cao, em cũng hoang mang lắm.”

Ngược lại là một suy nghĩ rất tích cực, rất khả quan của Mindy, nhân viên một tiệm nail cũng ở vùng Đông Bắc.

Khi được hỏi liệu cô có tự tin đi làm trở lại nếu lệnh bỏ cách ly và mở cửa kinh tế trong thời điểm này được thực hiện hay không? Cô thốt lên ngay: “Ở nhà mới chán mới buồn. Em muốn mở cửa liền để đi làm liền. Chủ yếu là bản thân mình tự vệ sinh sạch sẽ, khách vào mình kêu rửa tay. Em thấy vấn đề này không có gì phải gọi là bi quan hết.”

Lý do để Mindy có suy nghĩ như vậy vì cô cho rằng “đại dịch này trăm năm mới có một lần” và nếu mỗi người giữ vệ sinh cẩn thận hơn rất nhiều lần so với thời gian trước đây thì “mọi chuyện không có gì đáng lo.’

Với Mindy, mong muốn sớm đi làm trở lại vì “buồn” và “không qúa đáng lo ngại về đại dịch” nhưng, với nhiều người khác, không đơn giản chỉ là như thế.

“Những người làm hãng thì họ làm lương W2. Họ đã nhận được trợ cấp của chính phủ rồi. Nhưng đa phần người làm nail mình nhận lương theo nhận 1099. Một nửa số bạn bè của em quen biết làm lương 1099. Họ đã nộp đơn xin trợ cấp từ rất sớm nhưng đến giờ vẫn có được đâu? Mọi người cứ hy vọng rồi chờ đợi, mặc dù họ vẫn phải gánh tiền nhà, tiền xe, tiền bảo hiểm. Một người bạn của em đã bị “sốc” đến nỗi phải vào viện.” Trà kể về hoàn cảnh những người bạn trong nghề của mình.

Một người khác, ông Nguyễn Đình Hoàng Sơn, chủ tiệm nail ở Texas, cho rằng ông không có kiến thức về y khoa để có thể nhận định việc mở cửa kinh tế lúc này là đúng hay sai. Tuy nhiên, quan trọng nhất với ông Sơn, đó là cuộc sống kinh tế của mọi người.

“Ngành nail thiệt hại rất lớn vì nơi tiểu bang của tôi, thợ và cả chủ đa phần làm theo dạng 1099 cho nên nhiều chương trình hỗ trợ của chính phủ không đến được người làm nail. Họ không có khoản trợ cấp nào hết trừ $1,200. Nhưng đến giờ phút này, trong thành phố tôi ở chưa ai nhận được hết. Vậy thì hỏi hơn một tháng qua, người ta sống thế nào?”

Ông Sơn bày tỏ thêm: “Là một người chủ, thật sự rất lo lắng. Không biết mở cửa thì thế nào mà không mở cửa thì thế nào. Nhưng nếu chính phủ cho mở cửa thì chắc chắn thợ người ta cũng hối mình để đi làm.”

blank
Ông Hiếu Nguyễn với tấm kính chắn giữa người thợ và khách hàng làm nail. (Hình: Hiếu Nguyễn cung cấp)

Cuộc sống Mỹ có nhiều thực tế không thể dễ dàng đặt gọn vào ba chữ “giấc mơ Mỹ.” Khi đại dịch COVID-19 bùng phát, số lượng đơn xin trợ cấp thất nghiệp ở Mỹ đã tăng từ mức hơn 3.3 triệu lên hơn 6.8 triệu trong tuần cuối của Tháng Ba (tính đến ngày 28 Tháng Ba), theo dữ liệu của Bộ Lao Động. Hãng thông tấn Reuters đã nhận định con số này là kỷ lục của lịch sử Mỹ cho đến nay.

Mặc dù chính phủ đã có những khoản ngân sách hỗ trợ, giải cứu khẩn cấp kinh tế, nhưng có một sự thật, đó là không phải người thợ nail nào cũng nhận được.

Do đó, cho dù có hoang mang, chưa đủ tự tin về quyết định mở cửa kinh tế trở lại trong Tháng Năm hoặc Tháng Sáu, nhưng có một yếu tố khác để cho Trà Lê cảm thấy mình được trấn an.

Trà nói: “Nếu như ở tiệm nail họ làm tấm chắn kính, trang bị cho thợ khẩu trang, tấm che mặt, găng tay và bản thân mình có ý thức cẩn thận nhiều hơn thì em nghĩ cũng không sao.”

Yếu tố này cũng là tấm lá chắn thứ hai giúp cho Mindy có sự tự tin lẫn lạc quan.

Cô nói: “Bây giờ tất cả tiệm nail đã chuẩn bị các vách ngăn. Thợ phải mang cái tấm che mặt lẫn khẩu trang. Khách vào tiệm blankcũng phải đưa mask cho khách đeo. Khi làm tay và chân thì phải mang bao tay. Làm xong lau chùi sạch sẽ chỗ mình làm. Cũng không có gì quá lo.”

blank
Bàn làm nail có tấm kính ngăn cách giữa thợ và khách hàng của tiệm ông Nguyễn Đình Hoàng Sơn. (Hình: Hoàng Sơn cung cấp)

Các chủ tiệm nail đã sẵn sàng các phương cách an toàn

Trong khi các thợ làm nail mong muốn mau chóng quay lại làm việc “an toàn,” có thể thấy họ đặt niềm tin rất nhiều vào chủ tiệm. Người chủ tiệm, hơn ai hết là những người mong mỏi từng ngày để được mở cửa kinh doanh.

“Ngành nail là một kỹ nghệ rất lớn, không đơn giản. Người dân đi làm có tiền thì không ai muốn lãnh tiền trợ cấp thất nghiệp của chính phủ. Việc này (mở cửa kinh tế) là việc nên làm “nhưng với điều kiện là phải giữa khoảng cách và vệ sinh an toàn.” Ông Nguyễn Hiếu, chủ tiệm nail ở Arkansas đưa ra ý kiến về quyết định mở cửa các cơ sở thương mại ở các tiểu bang.

Theo ông Hiếu, đại dịch COVID-19 đã làm cho hơn 50 ngàn người ở Mỹ thiệt mạng, một con số không hề nhỏ. Tuy nhiên, cá nhân ông có đặt ra một hỏi, trong số hơn 50 ngàn người chết đó, bao nhiêu người thật sự chết vì virus Corona?

Ông Hiếu nhận định: “Với số lượng người chết như vậy mà shut down toàn bộ nước Mỹ hơn 300 triệu dân thì tôi nghĩ là không công bằng. Bên cánh tả có thể họ lợi dụng điều này để làm cho nền kinh tế Mỹ lụi bại và làm cho Tổng thống Donald Trump thất bại trong kỳ bầu cử sắp tới.”

Và do đó, cũng theo ông, các chủ tiệm nail đã chuẩn bị rất kỹ các hình thức bảo vệ an toàn sức khoẻ để sẵn sàng mở cửa tiệm.

“Nếu mình chuẩn bị đầy đủ những đồ bảo vệ như đeo tấm che mặt (Face Shield), khẩu trang, và có một miếng mica chắn giữa thợ và khách, gọi là Table Shield, thì nên mở cửa.”

Tấm chắn bằng mica mà ông Hiếu vừa nhắc đến có hình dạng như những vách ngăn thường thấy ở ngân hàng. Trường hợp này được dùng để ngăn cách và tạo an toàn cho người thợ và khách. Người khách sẽ đưa tay qua khoảng trống to được cắt rời khỏi tấm mica. Khoảng trống này vừa đủ an toàn, vừa đủ cho người thợ phía bên kia thoải mái thực hiện công việc của mình.

Biện pháp Table Shield được dùng cho cả dịch vụ làm chân (pedicure). Một tấm mica sẽ được treo từ trên trần nhà xuống đúng vị trí ngồi làm của người thợ.

Từ Texas, ông Nguyễn Đình Hoàng Sơn nói cụ thể thêm về những bước người chủ tiệm cần phải chuẩn bị.

“In những qui định rõ là khách đến làm phải đeo khẩu trang. Khi họ không có, thì mình có thể phát miễn phí nếu mình có nguồn mask phong phú, hoặc mình bán 1 hoặc 2 đồng/cái. Nhất định không phục vụ nếu khách từ chối không mang mask. Đó là điều qui định trước tiên.”

“Thứ hai, phải để nước rửa tay diệt khuẩn trước cửa tiệm cho khách dùng trước khi bước vào. Kế nữa là ngay chỗ quầy đón khách và trước bàn của thợ, tôi để tấm chắn, gọi là Table Shield để giảm thiểu khả năng lây nhiễm. Nhiệm vụ của người thợ là trước và sau khi làm khách đều phải lau khử trùng chỗ làm, ghế ngồi.”

blank
Khẩu trang cho người thợ làm nail. (Hình: Hoàng Sơn cung cấp)

Cẩn thận hơn, ông Sơn nói rằng nếu có thể, mỗi một cửa tiệm nail nên trang bị máy đo thân nhiệt để kiểm tra người thợ vào tiệm mỗi ngày. Ông cũng nhấn mạnh “đây là biện pháp ngăn ngừa tốt nhất có thể thực hiện trong tầm tay của mình.”

Với ông Sơn, nếu xảy ra một ảnh hưởng nào với bất kỳ tiệm nail nào đó thì ngành nail của người Việt sẽ gặp rất nhiều khó khăn, nếu không muốn nói là một “đại hoạ.”

Đồng ý điều này, ông Hiếu ở Arkansat khẳng định đầu tư bảo vệ an toàn cho thợ và cho khách là trách nhiệm của người chủ tiệm. Ngoài ra, còn một điều khác mạnh mẽ hơn, đó là:

“Ngoài trách nhiệm, đó còn là lòng tự trọng. Ngoài việc doanh nghiệp của mình bị mang tiếng, mình còn gây tiếng xấu cho cả cộng đồng người Việt hải ngoại của mình. Cho nên, chuẩn bị thật tốt và thật kỹ với tôi là điều bắt buộc phải làm.”

Cho đến nay, vẫn chưa có quyết định cuối cùng của các thống đốc tiểu bang về ngày mở cửa kinh tế địa phương. Khó khăn của ngành nail và các cơ sở thương mại khác của cộng đồng người Việt vẫn còn đó.

Nhưng, ông Nguyễn Đình Hoàng Sơn tin rằng: “Năm 1975, giữa sự sống và cái chết cách nhau chỉ một sợi tóc, người Việt chúng ta vẫn vươn lên, vẫn sống và ngẩng cao đầu đi về phía trước. Ngày hôm nay, chúng ta vẫn phải vươn lên, tìm ra giải pháp tốt nhất cho mình và cho cộng đồng.” (Cát Linh) (kn)

Nguoi-viet.com
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Thuyết tiến hóa của Darwin đã bị tất cả các thành phần của xã hội và thậm chí là cả giới chính trị phản đối. Trong quá trình viết "Nguồn gốc các loài", ông bị mắc căn bệnh quái lạ, con cái chết yểu. Vì vậy Darwin càng đau đớn và mất lý trí, thậm chí ông ta còn coi ngụy thuyết "Chọn lọc tự nhiên" là con của mình... Chống lại Thần học Cơ Đốc giáo, phỉ báng Thượng Đế Trước khi chế ra thuyết tiến hóa, Darwin đã bị thuyết phục bởi tư tưởng "Thiết kế thông minh" của William Perry. William Perry cho rằng thiết kế của vũ trụ phải có một người sáng tạo thông minh, giống như một chiếc đồng hồ tinh xảo phải đến từ một người thông minh thiết kế. Nhưng khi Darwin đưa ra giả thuyết về sự tiến hóa, ông cho rằng: "Thuyết sáng tạo của Thượng Đế" là không thể tin được. Ông đã viết vào năm thứ ba sau khi đưa ra thuyết tiến hóa rằng: "Kinh Cựu Ước giống như Sách Thánh của người Ấn hay tôn giáo của người man rợ, đều không đáng tin. Bởi vì lịch sử thế giới được ghi lại trong đó rõ ràng là sai, kể cả
Đã có kết quả: dưới đây là các bức ảnh ứng cử đoạt giải cuộc thi Ảnh Động vật Hoang dã Vui 2020 (Comedy Wildlife Photography Awards), chụp các loài vật ở các góc và tư thế lạ và độc đáo nhất.
Đó là đầu giờ chiều ngày 25/3 ở Bali, và là lần đầu tiên trong một thời gian dài tôi có thể nghe thấy bản thân mình nghĩ ngợi. Không có tiếng xe máy rồ ga qua nhà, không có tiếng người bán mì rao hàng, thậm chí không có cả âm thanh máy bay thỉnh thoảng ngang qua đầu.
Eugenie Scott, người đứng đầu nhóm ủng hộ Darwin, khi nói chuyện với giới truyền thông năm 2009 tại Ủy ban Giáo dục Tiểu bang Texas đã tuyên bố: “Không có điểm yếu nào trong lý thuyết tiến hóa”. Đối với những người theo dõi cuộc tranh luận này từ đầu, những lời của Tiến sĩ Scott không gây ngạc nhiên vì họ đã quen rồi. Nhưng có thật là “không có điểm yếu” trong thuyết tiến hóa? Hầu như hàng ngày, các phương tiện truyền thông đều trích dẫn các nhà khoa học ủng hộ thuyết tiến hóa và khẳng định các nhà duy vật coi thuyết tiến hóa là “đúng”. Sinh viên tham gia các khóa học dự bị đại học hoặc đại học về thuyết tiến hóa được cảnh báo rằng nghi ngờ thuyết Darwin là tương đương với việc tự tử trí tuệ - cũng tương tự như tuyên bố Trái đất là phẳng. Bắt nạt như vậy đủ để thuyết phục nhiều người rằng sẽ dễ dàng hơn cho địa vị khoa học, sự nghiệp và danh tiếng của họ nếu ủng hộ thuyết Darwin. Một số vẫn phản đối thì luôn bị đe dọa phải im lặng.
Ở Læsø (Laesoe, viết theo ký tự Latin), những ngôi nhà phủ lá tranh từ búi rong biển nặng màu bạc, là thứ có thể trở thành vật liệu xây dựng hiện đại khắp thế giới. Trong hầu như suốt mùa hè trên hòn đảo Læsø ở Đan Mạch, bạn sẽ thấy ông Henning Johansen bận rộn làm việc. Là dân đảo, Johansen làm nghề lợp mái nhà. Nhưng ở đảo Læsø, công việc của thợ lợp mái nhà không giống ở bất cứ nơi đâu. Nằm cách bờ biển Jutland 19km về phía đông bắc, hòn đảo xuất hiện trong thần thoại Bắc Âu này là nhà của người khổng lồ Ægir (Aegir, tức là Biển).
Bán đảo Italia từ lâu đã là vùng đất của nghệ thuật. Cặp mắt tinh tế của các họa sĩ trong khung cảnh thanh bình đã tạo nên một nền nghệ thuật phồn vinh. Ngoài ra, những nhà tài trợ giàu có với tiêu chuẩn khắt khe đã kết nối uy tín và quyền lực của họ với nghệ thuật. Không nơi nào khác mà nghệ thuật lại đóng một vai trò quan trọng như vậy: nó đặt ra những chuẩn mực chỉ đạo cho nhân loại hướng tới những lý tưởng cao cả vượt xa những điều trần tục, và định hình thế giới quan của chúng ta thông qua hình ảnh.
Ngày xửa ngày xưa, có một cô Tấm. Cô Tấm mẹ mất sớm, cha đi lấy vợ có thêm cô Cám, sau đó vài năm cha cũng mất. Tấm ở với mẹ kế. Mẹ kế rất cay nghiệt, bắt Tấm làm lụng luôn chân luôn tay, còn Cám được nuông chiều chả phải làm việc gì. Một lần mẹ kế bảo hai chị em ra đồng bắt cua… *** Ơ kìa truyện bảo Cám được nuông chiều không phải làm việc gì mà cũng bị sai đi bắt cua đấy thây?
Chuyện ly kỳ về cô bé duy nhất sống sót sau tai nạn máy bay: Rơi từ độ cao 3000m xuống rừng rậm, đi bộ liên tục trong 10 ngày đêm . Theo Z Pháp luật và bạn đọc
Những thanh gỗ nằm rải rác ngay phía trước. Khoảng 30m phía bên phải, khói bay lên bầu trời giữa những đám mây xám nhạt. Và đâu đó giữa vị trí tôi đang đứng lúc này, mặt đất chuyển từ trạng thái cứng rắn và mát lạnh thành chất chảy nhớt, sôi sùng sục. Dù hiện tượng thay đổi đó có xảy ra ở đâu, tôi cũng muốn chắc chắn là mình không ở quá gần vị trí đó. "Sì, sì", nhà nghiên cứu về núi lửa Enzo Morra, hướng dẫn viên của tôi trong ngày hôm đó, đáp lời. Ông đã leo lên ngọn đồi phía bên kia những thanh gỗ
Thời gian phong tỏa vừa qua do dịch Covid-19 đã ít nhiều thay đổi cung cách tiêu dùng của người Pháp, đặc biệt là trong lãnh vực xem phim trực tuyến. Sau khi lệnh phong tỏa từng bước được dỡ bỏ, các rạp xinê bắt đầu hoạt động trở lại, nhưng người Pháp vẫn thích xem phim trên mạng, chứ chưa vội trở lại các rạp chiếu phim. Hiện tại, mạng Netflix của Mỹ đang thống trị lãnh vực phát hành phim, bán hay thuê video trên Internet. Theo cuộc khảo sát gần đây của Integral Ad Science, một công ty tư nhân Mỹ chuyên phân tích các thông tin liên quan đến công nghệ số, cứ trên ba người thường xem phim hay thuê video trực tuyến, là có đến hai người (67%) đăng ký dịch vụ của mạng Netflix.
Bảo Trợ