Ngày của Ông Bà

29 Tháng Tám 201910:47 SA(Xem: 68)
  • Tác giả :

Ngoài hai ngày Lễ Mẹ (Mother’s Day) và Lễ Cha (Father’s Day), nước Mỹ còn kỷ niệm Ngày của Ông Bà (Grandparents Day) để giới trẻ Mỹ bày tỏ lòng biết ơn và tôn kính đối với ông bà nội ngoại.

Bà Debra Aldridge nuôi cháu trai Mario Hendricks tại nhà bà ở khu South Side, Chicago (ảnh chụp ngày 29/1/2016)

Một số người cho rằng Ngày của Ông Bà do ông Michael Goldgar đề xuất lần đầu tiên trong những năm 1970 sau khi ông đi thăm cô của ông tại một nhà dưỡng lão ở thành phố Atlanta bang Georgia. Ông tự mình bỏ ra 11.000 đô la để vận động cho ngày này được chính thức công nhận. Trong vòng 7 năm, ông đã đến thủ đô Washington DC của nước Mỹ 17 lần để gặp các nhà lập pháp.

Cũng có người cho rằng Marian Lucille Herdon McQuade, một bà nội trợ tại bang West Virginia là lực đẩy chính để ngày này được tôn trọng. Trong suốt những năm 1970, bà McQuade đã tích cực truyền rao trong dân chúng Mỹ về sự đóng góp quan trọng của người lớn tuổi và những điều họ sẵn lòng làm nếu được yêu cầu.

Và cuối cùng, Ngày của Ông Bà được Tổng thống Jimmy Carter ký thành luật vào năm 1978. Bà Marian McQuade nhận được điện thoại của Tòa Bạch Ốc thông báo sự kiện này. Do đó, nhiều người tin rằng Ngày của Ông Bà là kết quả từ những nỗ lực không ngừng của bà McQuade.

Tổng thống Jimmy Carter ngày 6/9/1979 chỉ định Chủ Nhật 9/9/1979 (ngày Chủ Nhật đầu tiên của tháng 9 sau ngày Lễ Lao động ở Mỹ) là Ngày của Ông Bà.

Mỗi năm, Tổng thống Mỹ đều có nghĩa vụ ra một tuyên ngôn, chỉ định ngày Chủ Nhật đầu tiên của tháng 9 sau ngày lễ Lao động là Ngày của Ông Bà và kêu gọi mọi người, mọi hội nhóm, và mọi tổ chức kỷ niệm ngày này với lễ nghi và hoạt động thích hợp.

Tuyên ngôn đầu tiên công nhận Ngày của Ông Bà là một ngày nghỉ lễ. Ba mục đích của ngày này được liệt kê gồm nhớ ơn, tôn vinh ông bà; công nhận tầm quan trọng của những người lớn tuổi đối với đời sống của những người trẻ; và mang lại cho các bậc ông bà cơ hội chứng tỏ tình yêu và sự hỗ trợ dành cho con cháu.

Bài hát chính thức cho Ngày của Ông Bà là ca khúc “A Song For Grandma and Grandpa” của Johnny Prill được Hội đồng Ngày của Ông Bà chấp nhận vào năm 2004.

Hoa biểu tượng chính thức cho ngày này, hoa “forget-me-not” (tức hoa lưu ly), được chấp thuận vào ngày 20/4/1999.

Biểu tượng của hoa “forget-me-not”có từ những năm 1300 tại Anh. Vua Henry IV dùng hoa “forget-me-not” làm biểu tượng của hoàng gia vào năm 1399.

Người dân Anh tin tưởng hoa “forget-me-not” có thể bảo vệ họ chống phù thủy, đặc biệt trong tháng 5. Người Anh cũng có tập tục tặng hoa “forget-me-not” cho những người lên đường đi xa. Người ta cũng tin nước chiết xuất từ hoa “forget-me-not” làm cho thép sắc bén hơn, có thể chém đá như chém bùn.

Thi sĩ người Scotland, William McGonagall, sống vào giữa thế kỷ thứ 19 đầu thế kỷ 20, là người đã làm cho hoa “forget-me-not” trở nên bất tử qua bài thơ cùng tên với loài hoa này. Bài thơ kể lại cuộc tình bi đát của một hiệp sĩ tên là Edwin với vợ chưa cưới Ellen. Một ngày kia, trong lúc họ đang đi bộ dọc theo bờ sông, Ellen hỏi Edwin có thực sự yêu cô hay không. Để chứng tỏ tấm chân tình, Edwin nhảy xuống sông bơi qua bờ bên kia để hái cho Ellen một đóa hoa mọc trên bờ. Edwin chết đuối, nhưng trước đó đã kịp ném cho người yêu đóa hoa với lời vĩnh biệt “forget-me-not” (đừng quên anh). Kể từ đó, Ellen đặt tên cho hoa này là “forget-me-not.”

Theo truyền thống ở Mỹ, trong Ngày của Ông Bà, con cháu gởi thiệp chúc mừng, tặng quà, mời ông bà đến trường xem cháu đàn, hát, vẽ hay tham dự một chương trình đặc biệt nào đó, hoặc điện thoại chúc mừng ông bà, hoặc mời ông bà đi ăn tối. Những người lớn tuổi sống trong các nhà dưỡng lão hay các khu nhà dành cho người về hưu cũng thường được con cháu đến thăm viếng trong ngày này.

Đối với cộng đồng Việt Nam tại thủ đô Washington và vùng phụ cận, Ngày của Ông Bà hầu như ít người biết đến.

“Mục sư tổ chức ‘Mother’s Day’. Nhà Việt Nam thì tổ chức Father’s Day. Chứ còn lễ đó thì không có. Ngay trong nhà già cũng không tổ chức ngày này,” bà Trần Na, một cư dân tại khu nhà dành cho người cao niên có lợi tức thấp ở Woodland Hill, bang Virginia, nói.

Bà Na mong cộng đồng ở đây tổ chức ngày lễ này.

“Theo như tôi thấy thì nên tổ chức. Nó làm cho các cháu nhớ đến ông bà, cha mẹ, tổ tiên. Có nhiều khi ông cố, bà cố có các cháu không biết nói tiếng Việt nhưng nó biết người đó là ông nội, bà nội rất thương nó, mỗi lần tới thăm cho nó quà, chút xíu thôi nhưng hỏi ai thì nó nói là người sanh ra bố mẹ nó. Từ đó mai mốt nó có một hình ảnh trong ký ức. Nó sẽ nói với con nó là ngày xưa ông nội, ông cố cũng dắt đi coi cái này cái nọ. Nếu tổ chức thì nên dẫn các cháu bé đi để các cháu cũng nhìn thấy những hình ảnh lên chúc ông bà, chúc cha mẹ, chúc ông cố bà cố. Theo tôi nghĩ, vậy là tốt.”

Nhà giáo Lê Tống Mộng Hoa, người sáng lập “Nhóm Từ Thiện Tình Thương Virginia” hàng năm thường tổ chức những bữa ăn chiêu đãi người lớn tuổi hay người vô gia cư vào những dịp lễ như Lễ Tạ ơn, Lễ Giáng Sinh, Lễ Cha, Lễ Mẹ. Tuy nhiên, bà Hoa cho biết, nhóm của bà chưa bao giờ tổ chức Ngày Ông bà.

“Có một lần ai đó tổ chức trong nhà già cho mấy cụ, nhưng người ta chưa có quen với Grandparents Day,” bà Hoa nói.

“Mấy trường tiểu học Mỹ có làm ngày đó. Mấy đứa nhỏ lớp 1 và mẫu giáo, cô giáo bày cho nó làm thiệp đem về đưa cho ông, bà. Họ hay, họ có làm như vậy. Cháu tôi nó có mấy lần nó làm mấy các card nó đem về,” bà Hoa cho biết.

Ông Đỗ Quang Tỏa, nguyên Tổng giám đốc cơ quan bất vụ lợi BDAG hỗ trợ các doanh nghiệp nhỏ hiện đã nghỉ hưu, cho biết là phần lớn các trường tư tại Virginia đều tổ chức Ngày của Ông Bà cho các học sinh.

Ông kể đến trường hợp các cháu của ông: “Đầu tiên là trường Catholic School ở Richmond. Tôi có hai thằng cháu ở dưới đó, một thằng lớp hai, một thằng lớp bốn. Một thằng nữa học ở Day care Center ở Reston cũng có ngày kêu là Grandparents Day. Tới ngày đó, mình ngồi chung với tụi nó trong phòng. Mấy đứa nhỏ đem bánh cookies cho mình ăn, đem sách ra mình đọc với chúng nó. Nhiều thằng không có grandparents. Tôi thấy nó một mình tôi kêu đó qua ngồi chung bàn và hỏi grandparents của nó đâu. Nó nói grandparents của nó ở tận New Jersey không xuống được. Còn trường ở Richmond tổ chức hoành tráng hơn. Grandparents tới cả mấy trăm người. Mấy đứa nhỏ lên hát bài ‘I love you Grandparents.’ Mấy đứa nhỏ cũng vẽ những bức tranh màu nguệch ngoạc bán 25 đô la mỗi bức, có khung đàng hoàng.”

Bà Lê Tống Mộng Hoa có kế hoạch ‘hâm nóng lại’ ngày này cho cộng đồng Việt Nam hiểu biết và trân quý.

“Đến ngày đó, tôi sẽ gởi ra bó hoa trên email mừng tất cả mấy ông bà nội ngoại cũng như mình hâm nóng lại. Bắt đầu từ gia đình mình. Ví dụ ngày đó gọi mấy đưa cháu nội, cháu ngoại đến rồi biểu mấy đứa nhỏ làm thiệp cho ông bà rồi mình ăn cơm với nhau. Cái đó hay.”

Ngoài Mỹ, Ngày của Ông Bà cũng được vinh danh ở một số nước khác, nhưng được tổ chức ở những thời điểm khác nhau. Tại Việt Nam, các trường quốc tế cũng tổ chức ngày này.
Hà Vũ - VOA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhà thờ được thiết kế theo phong cách kiến trúc Gothic trung cổ châu Âu, rất thịnh hành trong thế kỷ 12 và thời Phục Hưng ở châu Âu, làm theo mẫu của Nhà thờ Đức Bà Paris với những mái vòm uốn cong, rộng, hướng lên trời. Vật liệu xây dựng chính của nhà thờ là gạch đất nung, tường trát bằng giấy bổi. Nhà thờ có chiều dài 64,5m, chiều rộng 20,5m và hai tháp chuông cao 31,5m với những trụ đá to nặng bốn góc. Trên đỉnh là cây thánh giá bằng đá.
Bài viết đứng đắn và không thiên vị, tôi đồng ý 100%, đã đến lúc chúng ta cần xét lại cách xưng hô với các vị Cha, Sư cho chỉnh hơn. Tôi có dịp tiếp xúc với vài vị linh mục trẻ thì chính những vị nầy đã yêu cầu các bô lão đừng xưng con với họ. Vì lối xưng hô nầy còn sót lại từ thời thực dân phong kiến, không còn hợp thời nữa. Những người đi tu là những người phải hy sinh và phục vụ cho các tín đồ. Tôi cũng đồng ý với tác giả bài viết nầy, về tư cách hiến dâng và cách sống thanh bạch của các vị tu dòng Tên & dòng Phanxico, bài viết trên rất đáng được phổ biến rộng rãi . Thân CMC ĐINH LÂM THANH
Những năm 1970, nhiều sinh viên Việt Nam được chính phủ Việt Nam Cộng Hòa tài trợ đi du học ở Nhật. Vào tháng 1/1974, sau khi Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa, nhiều sinh viên đã tổ chức một cuộc biểu tình ở Tokyo, Nhật Bản. "Trung Quốc tấn công và chiếm đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hoà. Anh em chúng tôi họp lại và biểu quyết một cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng vào cuối tháng 1/1974." Ông Đặng Hữu Thạnh, khi đó là Hội phó Hội sinh viên Việt Nam, nói ông vẫn giữ gìn một bộ ảnh cuộc biểu tình này.
10/5/2019, Tòa Giám Mục Bùi Chu ra thông báo hoãn việc “hạ giải” nhà thờ Bùi Chu ngày 13/5/2019 khiến dấy lên niềm hy vọng nhà thờ sẽ tồn tại. Theo tòa giám mục Bùi Chu thì nhà thờ “xây dựng theo kiến trúc Baroque đậm chất Tây Ban Nha... Oval là hình chủ đạo của kiến trúc này...” gây thắc mắc trong các bạn cũng như tôi ngoài ngành kiến trúc. Chưa được viếng nhà thờ Bùi Chu, tôi may mắn được kiến trúc sư Minh Trung ở Hà Nội, kiến trúc sư Đỗ Phú Hưng và Đoàn Minh Long ở Saigon góp ý. Bài viết ngắn này mong tóm tắt vài nét đơn sơ còn “kiến trúc Baroque đậm chất Tây Ban Nha” thì cần một luận án kiến trúc.
Khách sạn 5 sao Trung Quốc dùng chung một chiếc khăn lau bồn cầu và cốc uống nước: Phần nổi của một tảng băng chìm Nhiều khách sạn 5 sao tại Trung Quốc đã bị phát hiện có những hành vi vệ sinh buồng phòng vô đạo đức, đáng bị lên án. Nhưng đó chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm. Đến Trung Quốc, hẳn ai cũng sợ phải đi vào nhà vệ sinh công cộng vì chúng rất bẩn. Đa phần chúng không có giấy vệ sinh, một số ...
Ký hiệu đồng đô la ($) là biểu tượng có uy lực lớn nhất thế giới - tượng trưng cho điều lớn hơn đồng tiền nước Mỹ rất nhiều. Nó đã được đưa vào văn hóa đại chúng (hãy nghĩ đến ca nhạc sỹ Mỹ Ke$ha khi cô bắt đầu sự nghiệp, hay bất cứ những chiếc áo phông thời trang nào) và được các nghệ sỹ vay mượn (Salvador Dali thiết kế một bộ râu dựa vào nó, Andy Warhol vẽ nó trên tấm mica và in lụa, tạo ra những tác phẩm nghệ thuật biểu tượng mà bản thân
Theo nhật báo Đài Loan Liberty Times, được trang tin Taiwan News ngày 31/08/2019 trích dẫn, các học giả Trung Quốc trong một hội nghiên cứu văn minh thế giới đã khẳng định hai điểm : Tất cả các ngôn ngữ châu Âu, đi đầu là tiếng Anh, chỉ là các phương ngữ của tiếng Quan Thoại, trong lúc các nền văn minh châu Âu đều xuất xứ từ Trung Quốc. Trong một cuộc phỏng vấn với mạng Trung Quốc Sina Online, ông Địch Quế Kim (Zhai Guiyun), phó chủ tịch kiêm tổng thư ký hiệp hội mang tên Hội Nghiên Cứu Văn Minh Thế Giới đã cho rằng một số từ tiếng Anh đã bắt nguồn từ tiếng Quan Thoại.
Cho đến hôm nay, có lẽ không có người Việt Nam nào trên toàn thế giới mà không biết đến khu “Tiểu Sài Gòn” (Little Saigon) trong thành phố Westminster thuộc Orange County của miền Nam California. Du khách Việt Nam từ khắp nơi đến du ngoạn Hoa Kỳ nếu mà chưa đến thăm khu Little Saigon này thì hình như ai cũng cảm thấy một chuyến du lịch Hoa Kỳ của mình chưa trọn vẹn, hình như có một điều gì thiếu thiếu trong chuyến đi. Little Saigon, thủ đô của người Việt Nam tị nạn Cộng Sản, có nhiều điều hấp dẫn!
"Nếu không phải là vì chuột cống thì tôi đã không có việc làm," Phil Merrill, người đứng đầu chương trình kiểm soát chuột tại tỉnh Alberta của Canada, nói. "Tôi không thích nhưng cũng không ghét chúng. Tôi tôn trọng chúng. Chúng là những kẻ rất biết thích nghi với hoàn cảnh. Và chúng thách thức hoàn cảnh." Nhìn từ nhiều khía cạnh thì lũ chuột nâu, còn được gọi là chuột cống Na Uy, rất đáng nể. Chúng là loài sinh sôi nảy nở vô cùng nhanh chóng, thời gian mang thai ngắn và mỗi lứa đẻ nhiều con. Chúng hầu như cái gì cũng chén hết, từ rác thải gia đình, thức ăn thối rữa, cho đến ngũ cốc, và sống ở bất kỳ nơi nào có người sống.
Hơn chín năm trước, lần đầu tiên được nghe Khánh Ly bằng xương bằng thịt trên sân khấu, tôi đã cảm nhận đó là “giọng ca trầm, đục, chứa đầy những uẩn ức, thâm trầm.” Những năm tiếp theo sau, mỗi lần nghe cô, là mỗi lần tôi nhận ra giọng cô khàn hơn, đục hơn, và nhiều khắc khoải hơn.
Bảo Trợ