Khánh Ly: ‘Qua âm nhạc, chúng ta có thể tha thứ hết cho nhau’

28 Tháng Tám 201912:55 CH(Xem: 373)

Khánh Ly: ‘Qua âm nhạc, chúng ta có thể tha thứ hết cho nhau’

Ngọc Lan/Người Việt

blank
Danh ca Khánh Ly. (Hình: Mark Legends)

WESTMINSTER, California (NV) – Hơn chín năm trước, lần đầu tiên được nghe Khánh Ly bằng xương bằng thịt trên sân khấu, tôi đã cảm nhận đó là “giọng ca trầm, đục, chứa đầy những uẩn ức, thâm trầm.” Những năm tiếp theo sau, mỗi lần nghe cô, là mỗi lần tôi nhận ra giọng cô khàn hơn, đục hơn, và nhiều khắc khoải hơn.

Nhưng. Lạ một điều. Sự nặng nề trong giọng ca Khánh Ly không khiến tôi cảm thấy mỏi mệt. Ngược lại, Khánh Ly luôn có ma lực làm nhiều người cứ phải nghe cô.



Nghe, không phải vì một tiếng ca trong trẻo, một khuôn hình lung linh.

Nghe, không phải để bình phẩm về giai điệu, để thấy chỗ này khàn, chỗ kia khan.

Mà nghe giọng ca gần 75 tuổi Khánh Ly, là để tìm về chính mình, về với những ngóc ngách sâu thẳm của lòng mình. Để thấy mình, trong một cõi nào đó, rõ ràng là người hơn, rộng lượng hơn, và sẵn sàng bao dung, thứ tha cho hết thảy.

Khánh Ly trong đêm nhạc chủ đề Phạm Duy “Đường Tình Ta Đi” vừa diễn ra mới đây, đêm Thứ Sáu, 24 Tháng Năm, tại phòng hội Việt Báo, Westminster, chính là một Khánh Ly như thế.

***

“Nhạc nhiều khi không nuôi ai cả. Nhưng âm nhạc chia sẻ cho chúng ta nỗi cô đơn, nỗi vui buồn. Nhờ có âm nhạc mà chúng ta thấy cuộc đời thật là đẹp. Cuộc đời này, là nơi, mà nhiều khi oán hận tôi không muốn sống với mọi người nữa, tôi không muốn chơi với ai cả. Nhưng thật ra, qua âm nhạc, chúng ta có thể tha thứ cho nhau tất cả mọi lỗi lầm.” Khánh Ly nói, cho người nghệ sĩ, mà cũng là cho mỗi người chúng ta, những ai đã từng có những lúc coi âm nhạc như một chiếc phao trong lúc lòng mình chấp chới, liêu xiêu giữa biển đời.

Nghe Khánh Ly bắt đầu chương trình bằng bài hát “Ngày Đó Chúng Mình” của Phạm Duy để lòng mình cũng bắt đầu quay về với những điều không còn là hiện tại.

“Ngày đó có ta mơ được trọn đời
Tình vươn vai lên khơi – tới chín trời mây khói
Ngày đó có say duyên vượt biển ngoài
Trùng dương ơi! Giữ kín cho lâu đài tình đôi”

Ngày đó… ai từng một lần “Hẹn Hò”:

“Một người ngồi bên kia sông im nghe nước chảy về đâu
Một người ngồi đây trông hoa trôi theo nước chảy phương nào
Trời thì mưa rơi, mưa rơi không ngưng suối tuôn niềm đau
Người thì hẹn nhau sang sông mong cho chóng tạnh mùa Ngâu”

blank
“Nhiều người cứ ‘ném đá’ hoài. Tôi nói, thôi cứ ném đi, ném hết vào tôi, tôi quen rồi, cũng lỳ lắm,” Khánh Ly tâm sự. (Hình: Mark Legends))

Để rồi, dù “cuộc tình thương đau êm êm trôi theo nước xuôi về đâu?” vẫn thầm mong “hẹn hò gặp nhau thiên thu cho phong phú đời người sau.”

Nghe Khánh Ly hát “Chủ Nhật Buồn” để tự mình nhắm mắt nghe ra đằng sau nỗi buồn thấm đẫm là một khối tình da diết, là một trái tim yêu người đến tê dại.

“Chủ Nhật nào tôi im hơi, vì đợi chờ không nguôi ngoai bước chân người nhớ thương tôi, đến với tôi thì muộn rồi. Trước quan tài, khói hương mờ bốc lên như vạn ngàn lời. Dẫu qua đời mắt tôi cười vẫn đăm đăm nhìn về người. Hồn lìa rồi nhưng em ơi tình còn nồng đôi con ngươi. Nhắc cho ai biết cuối đời có một người yêu không thôi.”

Khánh Ly nói, “Tuổi tôi đã lớn rồi, không còn cảm xúc như ngày xưa để hát những bài mình vẫn từng hay hát.”

Cô hay hát bài gì dường như không quan trọng với những khán giả luôn ở cùng cô trong những đêm nhạc như thế, mà họ chỉ cần có Khánh Ly, cùng Khánh Ly quay về những miền ký ức, của mọi người, và của mỗi người. Dù rằng, có thể mình sẽ thảng thốt bật lên câu “Còn Gì Nữa Đâu.”

“Còn gì nữa đâu mà phải khóc nhau
Có đi theo mùa ngâu tới suối reo nghìn thâu
Tình chôn đã lâu
Còn gì nữa đâu mà kể với nhau
Vết thương đau ngày nào
Có sống bao đời sau thì đã mất nhau
Còn gì nữa đâu mà gọi mãi nhau.”

Dẫu vậy, trong sâu thẳm mỗi người, vẫn tiềm ẩn những gì yêu thương nhân bản nhất:

“Đời phai mau, người ghen nhau
Lòng vẫn cứ ngọt ngào,
Miệng ru nhau những ân tình sâu
Đừng xôn xao, đừng khóc dấu
Đừng oán trách phận bèo
Vì sông xa vẫn trung thành theo.”
 (Đừng Xa Nhau)


Tôi nhớ lần đầu tiên được ngồi cạnh Khánh Ly trong một… quán phở để… uống cà phê và nghe cô chuyện trò, nhớ cô nói: “Khánh Ly như trở thành một kỷ niệm của một thế hệ, chứ không còn là một cá nhân nào nữa. Họ đến nghe là để tìm về những kỷ niệm.”

“Tôi đã quá tuổi nghề. Tôi đi hát vì nhu cầu tinh thần nhiều hơn. Đi và gặp gỡ những người thân quen, những người gợi cho mình những kỷ niệm xa xưa, mình đã từng hát ở đâu, bài gì. Có những em bé, thật nhỏ, nhưng cũng thích Khánh Ly, không biết vì một con người Khánh Ly hay vì một điều gì khác, tôi không biết. Nhưng đó là lý do tôi tồn tại đến hôm nay,” cô chia sẻ.

blank
Khánh Ly bên cạnh khán giả. (Hình: Mark Legends))

Hơn chín năm trước, ở tuổi 65, cô đã cho rằng cô “quá tuổi nghề” nhưng vẫn sẽ hát “đến khi nào không hát được nữa thì thôi.” Giờ đây, ở tuổi gần 75, cô vẫn hát, vẫn với tinh thần “con người ta có số, số mình được hát thì cứ hát đi,” hát bù cho cái thời “ngồi từ đầu giờ cho đến cuối giờ chỉ mong được hát, mà không được, phải đi về. Thế nên nhiều năm sau đó, khi được hát thì tôi cứ hát thôi, tôi không cần biết gì khác. Và tôi không bao giờ nghĩ có một lúc tôi được yêu như thế này.”

“Nước mắt rơi trên đường đã dài
Nước mắt đưa chân về cội đời
Giọt lệ vàng không mùi ngược trôi về với đơn côi.
Nước mắt êm đi vào tuổi trời
Nước mắt khô âm thầm không lời
Vài giọt sầu lững lờ dựa nhau về chết trên môi”

Được yêu thương, được tìm nghe, nhưng Khánh Ly vẫn có lúc “Nước Mắt Rơi” như thế. Vì nhiều lẽ.

“Có nhiều bài mọi người hát, tôi thích, nhưng giọng tôi không hát nổi những bài đó. Nhưng mà nghe những bài đó, tôi muốn chảy nước mắt, là bởi vì tôi nhìn thấy ông Phạm Duy là như nhìn thấy Việt Nam vậy. Những bài hát của ông làm tôi nhớ nhà lắm…” Giọng người nghệ sĩ chùng xuống. Tôi cũng thấy mắt mình cay.

Nỗi nhớ là lây lan. Tôi cũng nhớ Sài Gòn, nơi có tuổi thơ tôi, có ngôi nhà với vuông cửa số trên căn gác gỗ mà tôi thích ngồi nhìn mưa rơi lộp độp trên mái tôn, nghe mưa bắn vào người, lạnh mát. Và nhiều người cũng nhớ.

“Mưa đi từ tuổi thơ, mưa theo cuộc tình tơ
Mưa rơi bạc đầu ai mong nhớ mưa.
Mưa rơi từ nguồn xa, mưa tuôn về bao la. 
(Mưa Rơi)


Ở tuổi gần 75, Khánh Ly thường hay nói đến chuyện rời xa. Nhưng với cô, đó cũng là một chuyến đi an nhiên như bao chuyến đi khác. Không sợ hãi, không hoang mang. “Tôi nghĩ đến một lúc nào đó rời xa cuộc đời này, tôi thấy chẳng có gì ân hận cả, vì tất cả những gì đẹp nhất tôi đã dâng hết cho đời.”

Tuy nhiên, dường như điều duy nhất vẫn còn khiến Khánh Ly “đau lòng” chính là “Tôi rất biết ơn nhạc sĩ Phạm Duy, biết ơn tất cả nhạc sĩ Việt Nam đã cho chúng ta những tình khúc rất đẹp trong đời sống này. Nhưng nhiều người cứ ‘ném đá’ hoài. Tôi nói, thôi cứ ném đi, ném hết vào tôi, tôi quen rồi, cũng lỳ lắm. Chắc đến một lúc nào đó, hoặc là chỉ còn đá với đá, không còn người nữa, hoặc là cả đá và người đều không có nữa.”

Nghe cô nói, tôi nhắm mắt lại thả hồn vào ca từ của nhạc khúc “Bên Cầu Biên Giới”:

“Bên cầu biên giới. Tôi lặng nghe dòng đời từ từ trôi.
Sông nước xa xôi.
Mây núi khắp nơi
Không tỏ một đôi lời…
Nhưng đường quá xa vời
Hương trời vẫn mê mài
Lòng tôi sao vẫn còn biên giới!”

“Lòng tôi sao vẫn còn biên giới!” – khi biên giới lòng người chưa thể xóa được, vẫn hằn sâu kiên cố thì những ước mơ ngỡ như rất bình dị “Về nơi công viên yên vui lặng lẽ. Hãy ngồi đây, ghế đá ngày xưa. Dưới hàng thông có gió lửng lơ. Con chim nào thường hay hót. Con bướm nào thường hay bay. Về đây với những thương yêu hàng ngày” trong bài hát “Rồi Đây Anh Sẽ Đưa Em Về Nhà” của Phạm Duy vẫn hãy còn xa quá xa.

Nghe Khánh Ly, trong tiếng ca trầm đục, là để nghe ra những điều thẳm sâu trong lòng như thế. (Ngọc Lan)

—-
Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com
Nguoi Viet

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Hội Thừa Sai Paris (Missions étrangères de Paris, MEP) nổi tiếng với kho tài liệu và lưu trữ được hơn 4.300 linh mục của hội sưu tập từ năm 1658 trong quá trình truyền giáo tại 15 nước từ Nam đến Đông và Đông Nam Á. Từ tháng 09/2019, Viện Nghiên cứu Pháp - Châu Á (Institut de Recherche France-Asie, IRFA) đã được thành lập để quản lý kho tài liệu để có thể tiếp cận rộng rãi hơn đến công chúng. Ngoài khả năng truy cập trên trang web của IRFA, công chúng có thể đến tận nơi, chạm tay vào những tác phẩm cổ như cuốn Cathéchimus (Phép giảng tám ngày cho kẻ muốn chịu phép rửa tội) của Cha Alexandre de Rhodes, xuất bản năm 1651 tại Roma hoặc cuốn Dictionnaire chinois-annamite-latin
Chuyện rằng từ thuở xa xưa Ông bà ta đã dây dưa ái tình Bởi thế nên tục truyền rằng: Ông Lãnh, Ông Tạ, Ông Đồn Ba người bạn thiết sớm hôm một nhà Ông Lãnh bản chất thiệt thà Thầm yêu nét đẹp mặn mà Bà Đen Nhưng nào ông dám bon chen Sáng đêm chong đèn nhung nhớ thiết tha Ông Đồn bản tánh nguyệt hoa Chờ Ông Lãnh kẹt, cà rà Bà Đen
Nhà hàng Asado Etxebarri gần như quá hoàn hảo. Thậm chí với những người đã từng dùng bữa ở đây, nơi đây ẩn chứa điều gì đó như bí ẩn trong tâm trí. Liệu chốn này có thật không? Liệu nó có thực sự tồn tại không? Không gian nhà hàng không có chút sơ xuất nào: Axpe, một ngôi làng Basque nhỏ xíu nằm giữa dãy núi hiểm trở của Tây Ban Nha, sương mù bao phủ với những trảng có xanh biếc.
Khi màn đêm buông xuống cũng là lúc các địa điểm này khoác lên mình tấm áo màu sắc rực rỡ khiến du khách thích thú. 1. Các quán bar Kyoto được mệnh danh là “thánh địa” cho các hộp đêm. Thành phố này tập trung những trường đại học lớn nhất Nhật Bản nên sẽ có lượng lớn sinh viên tiệc tùng vào buổi tối. Bạn có thể đến bất kỳ quán bar nào ở Kyoto để hòa mình vào không khí sôi động và cuồng nhiệt. Giờ mở cửa muộn nhất của các quán bar là đến 6h sáng.
Bhutan được công nhận là "Quốc gia hạnh phúc nhất" trên thế giới. Người dân ở đây luôn thấy rằng mình rất hạnh phúc. Niềm hạnh phúc này không phải là sự thỏa mãn dục vọng vật chất, mà là là sự hài lòng đến từ tín ngưỡng và quan niệm. Bhutan là quốc gia nhỏ nằm giữa Ấn Độ và Trung Quốc, với diện tích chỉ bằng 1/10 Việt Nam, lại là quốc gia nằm trên con đường tơ lụa cổ đại nối liền Trung Quốc với Ấn Độ. Tuy là quốc gia có lịch sử lâu đời (khoảng 4000 năm), và có mối quan hệ lâu đời với các vương triều Trung Hoa, nhưng Bhutan lại là quốc gia duy nhất có biên giới với Trung Quốc mà không thiết lập quan hệ ngoại giao với nước này. Không những vậy, quốc gia có thủ đô cách biên giới với Trung Quốc chỉ 45 km này lại là nước duy nhất trong 48 quốc gia châu Á không có quan hệ ngoại giao với Trung Quốc.
Cuộc đời Nữ hoàng Elizabeth II qua ảnh: Vị nữ vương ngồi trên ngai vàng lâu nhất trong lịch sử các vương triều của nước Anh
PARIS, Pháp (NV) – Nữ đại minh tinh Olivia de Havilland vừa qua đời bình yên vào hôm Chủ Nhật, 26 Tháng Bảy, theo lời bà Lisa Goldberg, người đại diện, cho đài ABC News hay tin. Bà de Havilland, người chiếm hai giải Oscar, được nhớ đến nhiều nhất với vai diễn Melanie “Mellie” Hamilton trong bộ phim kinh điển “Cuốn Theo Chiều Gió”(Gone With The Wind) công chiếu năm 1939. Bà qua đời vì tuổi già, tại nhà riêng ở thủ đô Paris nước Pháp, theo lời người đại diện.
Khi mà quá trình vận chuyển thư từ và bưu phẩm trễ nải ở nhiều trên thế giới, và Dịch vụ Bưu chính Hoa Kỳ (USPS) đang trên bờ vực sụp đổ vì thiệt hại tài chính do đại dịch gây ra, theo như tường thuật trên tạp chí Politico, thì đó cũng là lúc nhiều người nhận ra vai trò quan trọng của thư tín trong cuộc sống hàng ngày. Tuy nhiên, số người biết về nguồn gốc của dịch vụ bưu chính thời hiện đại còn ít hơn nhiều, và hiếm ai biết một cơ quan thời cổ đại ở Ba Tư đã là hình mẫu tạo cảm hứng cho USPS và các loại hình chuyển phát khác thời nay.
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền “Đây phương Nam, đây ruộng Cà Mâu no lành, với tiếng hát êm đềm trong suốt đêm thanh…”. Dẫu cung đàn đã xưa, lời nhạc đã cũ; nhưng sẽ không bao giờ trở thành xưa cũ, khi chúng ta, những người dân của nước Việt Nam Cộng Hòa đã một thời được sống trong cảnh thanh bình, tự do, no ấm; vì thế, hôm nay, chúng ta, dù mái tóc đã phai mầu, nhưng mỗi lần lướt đôi tay trên chiếc dương cầm, hay trên những cây đàn tuyệt hảo của đầu thế kỷ 21, thì có lẽ trong chúng ta, dễ mấy ai quên đi những chiếc phím ngà xưa cũ của những cây đàn Mandoline của thế kỷ trước, với bài hát Trăng Phương Nam, để rồi có thể có nhiều người sẽ rưng rưng, khi vọng tưởng về những năm tháng thanh bình xưa đã mất, và không bao giờ tìm thấy lại, dù một lần nào nữa! Hôm nay, ngày 20 tháng 7 năm 2012; để tưởng nhớ đến một ngày đất nước đã bị chia cắt, phân ly! Người viết muốn nhắc lại một bài đã viết trước đây: Kể từ khi nước Việt N
Ngày 4 Tháng Bảy là lễ “July 4th,” hay còn gọi Lễ Độc Lập Hoa Kỳ, là ngày lễ rất quan trọng với người Mỹ. Tuy vậy, vì dịch COVID-19 đang hoành hành, nhiều nơi không thể tổ chức các sự kiện để đón mừng ngày lễ này. Pháo bông là một phần không thể thiếu với Lễ Độc Lập, nhưng một số nơi phải hủy sự kiện bắn pháo bông. Tuy nhiên, thành phố New York vẫn giữ truyền thống và vẫn cho phép tập đoàn Macy’s bắn pháo sáng rực rỡ. Vài quốc gia khác cũng đón Lễ Độc Lập Hoa Kỳ theo cách khác nhau. Lithuania ở Bắc Âu cho phép lính Mỹ đóng quân ở đây diễn hành. Trong khi đó, Dân Hồng Kông nhân dịp này biểu tình trước Lãnh Sự Hoa Kỳ để kêu gọi giúp đỡ giành tự do Dân New York xem pháo bông. (Hình: Byron Smith/Getty Images) Không tổ chức bắn pháo bông được, cư dân Pasadena, California đi xem phim ngoài trời. (Hình: David McNew/Getty Images) California đóng cửa bãi đậu xe ở bãi biển, làm vắng người trong Lễ Độc Lập. (Hình: Robyn Beck/AFP/Getty Images)
Bảo Trợ