Ngôi Làng Cổ Của Những Người Thấp Bé Ở Iran

26 Tháng Bảy 20192:12 CH(Xem: 183)
  • Tác giả :

Ngôi làng cổ của những người thấp bé ở Iran

Trong số khoảng 200 ngôi nhà ở Makhunik thì 70 hoặc 80 chỉ cao 1,5 đến 2m.Bản quyền hình ảnhMOHAMMAD M. RASHED
Image captionTrong số khoảng 200 ngôi nhà ở Makhunik thì 70 hoặc 80 chỉ cao 1,5 đến 2m.

Trong phần đầu của cuốn sách ‘Những Cuộc Phiêu Lưu của Gulliver’ của Jonathan Swift, Lemuel Gulliver trôi dạt vào bờ biển đảo Lilliput, nơi ông gặp những người Lilliput, chỉ cao hơn 15 cm một chút.

Trong khi người Lilliput chỉ là sự tưởng tượng thì một làng có thể so sánh được đã tồn tại ở phía cực Đông của Iran. Cho đến khoảng một thế kỷ trước, một số cư dân của Makhunik, một ngôi làng 1500 năm tuổi cách biên giới Afghanistan khoảng 75 km, chỉ cao 1 mét, khoảng 50 cm thấp hơn chiều cao trung bình người thời đó.

Năm 2005, người ta tìm thấy một xác ướp có chiều dài 25cm trong khu vực này. Khám phá này gợi niềm tin rằng góc xa xôi của Iran này, bao gồm 13 ngôi làng, kể cả làng Makhunik, từng là nơi sinh sống của một ‘thành phố người lùn’ cổ xưa. Mặc dù các chuyên gia đã xác định xác ướp thực sự là một đứa trẻ sơ sinh đã chết cách đây 400 năm, nhưng họ vẫn cho rằng các thế hệ trước đây của cư dân ở Makhunik thực sự thấp hơn bình thường.

Sự suy dinh dưỡng góp phần đáng kể cho sự thiếu hụt chiều cao của người dân ở Makhunik. Việc chăn nuôi động vật là khó khăn trong vùng khô cằn, hoang vắng này, và củ cải, ngũ cốc, lúa mạch và trái cây giống trái trà là (gọi là jujube) là vẻn vẹn những thứ trồng được. Dân ở Makhunik sống dựa vào các món ăn chay đơn giản như kashk-beneh (làm từ nước sữa và một loại hạt dẻ cười vùng núi) và món pokhteek (hỗn hợp của sữa và củ cải khô).

Cho đến khoảng 100 năm trước đây, một số cư dân làng Makhunik chỉ cao có 1 métBản quyền hình ảnhMOHAMMAD M. RASHED
Image captionCho đến khoảng 100 năm trước đây, một số cư dân làng Makhunik chỉ cao có 1 mét

Có thể nói rằng sự khác thường về chế độ ăn uống đáng ngạc nhiên nhất lại là sự coi kinh trà (mà trà là một trong những điểm đặc trưng của ẩm thực và sự hiếu khách của Iran).

“Khi còn là một đứa trẻ, không một ai uống trà. Nếu ai đó uống trà thì người ta bảo đó là người nghiện,” Ahmad Rahnama kể lại, nói rằng khuôn mẫu là người nghiện thuốc phiện luôn uống rất nhiều trà. Người dân Makhunik 61 tuổi này điều hành một viện bảo tàng về kiến trúc lịch sử và lối sống truyền thống của làng Makhunik.

Vào giữa thế kỷ 20, việc xây dựng đường xá và sự gia tăng của xe cộ đã cho phép cư dân Makhunik tiếp cận với các thành phần có ở các vùng khác của Iran, như gạo và gà.

“Khi các xe cộ đến, người dân có thể mang thức ăn từ các thị trấn gần đó, do vậy có nhiều thức ăn hơn là chỉ có kashk-beneh và bánh mì,” Rahnam nói.

Mặc dù hầu hết 700 cư dân ở Makhunik nay đều có chiều cao trung bình, nhưng những ký ức về kích thước thấp bè của tổ tiên họ vẫn lưu truyền. Trong số khoảng 200 ngôi nhà bằng đá và đất sét tạo nên ngôi làng cổ xưa này thì 70 hoặc 80 ngôi nhà là đặc biệt thấp, từ 1,5 đến 2m, trần của một số nhà chỉ cao 1,4m.

Một số người tin rằng làng Makhunik từng là “thành phố của người lùn".Bản quyền hình ảnhMOHAMMAD M. RASHED
Image captionMột số người tin rằng làng Makhunik từng là “thành phố của người lùn".

Cúi lom khom, tôi đi theo Rahnama vào một trong những ngôi nhà của người Lilliput của Makhunik, tránh đầu qua cửa gỗ nằm ở phía nam của ngôi nhà để hứng được nhiều ánh sáng hơn và để bảo vệ căn phòng duy nhất của ngôi nhà khỏi những cơn gió mạnh từ phía bắc. Tôi vào tới nơi sinh hoạt chung nhỏ được gọi là ‘phòng ngồi’, tên gọi rất thích hợp vì tôi buộc phải ngồi do trần nhà thấp. Diện tích rộng 10-14 m2 này gồm có kandik (nơi cất giữ các loại hạt và lúa mì), một karshak (lò đất sét để nấu nướng) và một nơi để ngủ.

Việc xây dựng những ngôi nhà nhỏ bé này không phải là dễ dàng, Rahnama nói, và tầm vóc thấp của cư dân không phải là lý do duy nhất để xây nhà nhỏ hơn. Những động vật nuôi đủ lớn để kéo xe là khan hiếm, nghĩa là người dân địa phương phải vận chuyển vật tư xây dựng bằng tay mỗi lần hàng km. Những ngôi nhà nhỏ cần ít vật liệu hơn, và do đó ít công sức hơn. Ngoài ra, mặc dù chen chúc, những ngôi nhà nhỏ này dễ dàng sưởi ấm và làm mát hơn các nhà lớn, và dễ hòa trộn hơn vào cảnh quan, làm cho kẻ xâm lược, nếu có, khó phát hiện hơn.

Cuộc sống trong làng hiện vẫn không dễ dàng; nông nghiệp từng có nay đã sút giảm trong những năm gần đây do hạn hán, buộc các cư dân trẻ phải đi tìm việc nơi khác.

“Ngày nay, những người trẻ tuổi đi đến các thành phố lân cận để làm việc và mang về tiền bạc và thực phẩm. Các phụ nữ làm một số đồ dệt, nhưng ngoài việc đó không có công việc làm,” Rahnama nói. Trong khi đó, những người cao tuổi phải dựa nhiều vào trợ cấp của chính phủ.

Mặc dù những hoàn cảnh khó khăn, Rahnama hy vọng rằng sự quan tâm đến kiến trúc độc đáo của làng sẽ thu hút du khách và du lịch sẽ tạo ra nhiều việc làm và kinh doanh. Tuy nhiên lúc này ‘nó chỉ thế này thôi,” ông nói với nụ cười cam phận.

“Nhưng,” ông nói thêm, cười lạng lẽ, “bây giờ mọi việc tốt hơn trước đây. Trước đây người dân thấp và chắc nịch, bây giờ họ cao và mảnh dẻ."

Bài tiếng Anh trên BBC Travel
T
heo BBC

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mùa thứ nhất của chương trình truyền hình 'The Good Place', Chidi Anagonye, giáo sư về triết học đạo đức luân lý, lâm vào tình huống khó xử khi một đồng nghiệp hỏi ý kiến của ông về đôi ủng mới. Chidi rõ ràng là không thích đôi ủng màu đỏ sặc sỡ có nạm những viên pha lê. Nhưng để không làm cho người đồng nghiệp buồn, ông nói rằng ông thích.
Nằm gần biên giới xứ Wales trên sông Wye, Nhà thờ Hereford của Anh đã thu hút những người thờ phụng kể từ cuối Thế kỷ thứ 7. Cấu trúc ngày nay được xây dựng lại vào những năm 1100 và được coi là một trong những ví dụ điển hình nhất của Vương quốc Anh về kiến ​​trúc nhà thờ Norman.
Thức ăn đường phố là một phần quan trọng trong thực đơn hàng ngày của người dân Bangkok. Khi chính phủ Thái Lan dọa cấm các quầy hàng trên đường phố, các người bán quà rong ở khu vực Ari của Bangkok đã áp dụng một thông lệ cổ về phối hợp màu sắc. Khi Vua Bhumibol Adulyadej của Thái Lan băng hà vào tháng 10/2016, các thần dân mặc đồ tang màu đen trong nhiều tháng để thể hiện lòng tôn trọng.
Mái tóc bạc trắng mỏng kẹp sang một bên, chiếc kính dày tựa trên sống mũi, cụ bà Ioanna Proiou luồn bàn tay nhăn nheo có những đốm đồi mồi lên những cuộn len màu xanh nhạt được căng ra trên chiếc khung cửi gỗ nặng nề. Cụ kéo chiếc đòn bẩy lên phía trước trên chiếc khung cửi được đóng thủ công và cụ cứ lặp đi lặp đi lặp động tác này - một kỹ thuật mà cụ đã thực hiện tới mức hoàn hảo trong suốt hơn 90 năm qua.
VOV.VN - Trước dòng sông chảy xiết và đàn cá sấu hung dữ, mẹ con ngựa vằn đã phải xoay xở và vùng vẫy hết sức để sinh tồn và vượt qua các mối đe dọa này. Kiều Anh/VOV.VN (biên tập) Theo BBC Earth
Trái ngược với nô lệ châu Phi, nô lệ da trắng có vị trí đảo ngược: chủ nô là những người Hồi giáo Bắc Phi vùng Địa Trung Hải, nô lệ là người da trắng châu Âu, nhưng không phải chỉ có vậy… Phải chăng chỉ có nô lệ da đen? Người ta thường kết tội nhiều về thảm kịch nô lệ châu Phi diễn ra từ giữa thế kỷ XVI tới tận thế kỷ XIX. Tuy nhiên, một hoạt động kinh doanh buôn bán người khác, cũng khủng khiếp tương tự như vậy, đã diễn ra cùng thời điểm đó ở khu vực Địa Trung Hải.
Người dân xác định 'philoxenia' (sự mến khách) là một sự nhiệt tình khiến người nước ngoài cảm thấy được chào đón ngay lập tức. Người dân định nghĩa khái niệm 'philoxenia' (mến khách) của Hy Lạp là một sự nhiệt tình khiến người nước ngoài ngay lập tức cảm thấy được chào đón. Ít thành phố trên thế giới cạnh tranh được với sự cổ đại của thành phố Athens, nơi mà con người sống liên tục hàng ngàn năm.
Tiếng Ý là một ngôn ngữ nồng say được tạo ra để làm say mê, quyến rũ và mê hoặc. Các nhà văn và nhà thơ đã gọt rũa văn phong và từ vựng cho nó qua nhiều thế kỷ, với vẻ đẹp và âm thanh coi đó như một số trong số những điều quan tâm chính yếu của họ. Nó lại xảy ra một lần nữa hôm vừa rồi. Tôi đang đi dạo phố ở thành phố quê hương tôi ở Mỹ thì tôi nghe thấy nó; một cặp vợ chồng nói tiếng Ý. Tôi vội vã theo kịp họ, đi gần để có thể nghe lén. Theo tôi hiểu thì họ đang nói về việc tu sửa ngôi nhà của họ. Một chủ đề không phải thanh lịch nhất. Nhưng những lời đó nghe thật đẹp đến mức tôi đã khóc.
Okinawa ở Nhật Bản có một trong những nơi tập trung cao nhất thế giới về người hơn 100 tuổi Dan Buettner đã nghiên cứu 5 địa điểm trên thế giới nơi mà người dân nổi tiếng sống lâu: Okinawa ở Nhật Bản, Nicoya ở Costa Rica, Icaria ở Hy Lạp, Loma Linda ở California và Sardinia ở Ý.
Vào một buổi sáng thời gian gần đây trên Đảo Shodoshima, Nhật Bản, thế hệ thứ năm trong gia đình làm xì dầu này mở cửa nhà kho gỗ của gia đình để lộ ra 68 thùng lớn làm bằng gỗ tuyết tùng phong kín trong lớp vỏ phủ đầy nấm mốc.
Bảo Trợ