‘Chuyện thần tiên’ của Chánh lục sự Hugh Nguyễn: Tìm được cha ‘tưởng đã chết’ sau gần nửa thế kỷ

22 Tháng Chín 20182:29 CH(Xem: 445)

‘Chuyện thần tiên’ của Chánh lục sự Hugh Nguyễn: Tìm được cha ‘tưởng đã chết’ sau gần nửa thế kỷ

Đỗ Dzũng/Người Việt

blank
Ông Hugh Nguyễn và người cha ruột tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)

WESTMINSTER, California (NV) – Câu chuyện ông Hugh Nguyễn, một người mang hai dòng máu Mỹ – Việt, tìm được cha ruột sau gần nửa thế kỷ sẽ giống như bất cứ “chuyện thần tiên” nào đó ở đời.

Tuy nhiên, cái đặc biệt trong “chuyện thần tiên” của ông là tìm được người cha “tưởng đã chết” cách nay gần 50 năm!

Ông Hugh Nguyễn, tên Việt Nam là Hiếu Nguyễn, một người Việt lai Mỹ trắng, hiện là chánh lục sự Orange County, phụ trách lưu giữ tất cả các loại hồ sơ liên quan đến hộ tịch, thương mại, giấy phép của 3 triệu cư dân Orange County.

Ông cũng là người Việt Nam đầu tiên giữ chức vụ này trong lịch sử Orange County.

“Bây giờ tôi có thêm một gia đình”

“Tôi rất sốc khi biết tin tôi có con. Tôi cũng cảm thấy có lỗi. Tuy nhiên, điều tôi sung sướng nhất là Hugh có một gia đình tuyệt vời. Bây giờ tôi có thêm một gia đình nữa,” ông Roy Patterson, hiện là cư dân thành phố Cookeville, tiểu bang Tennessee, nói với nhật báo Người Việt, tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster, hôm Thứ Sáu, 21 Tháng Chín, khi ông được ông Hugh Nguyễn, con trai ruột của ông, đưa tới đây thăm.

Ông kể thêm: “Lúc đầu, khi nghe người bà con của tôi nói tôi có con ở Việt Nam, tôi không tin. Sau đó, người này kể những nơi chốn, thời điểm, thì tôi nhớ là tôi có đóng quân ở những nơi này, vào thời điểm đó. Thế là tôi quyết định nói chuyện với Hugh.”

“Tôi là người theo đạo Tin Lành, tôi tin là Chúa đã sắp đặt mọi thứ để tôi gặp được Hugh ngày hôm nay,” ông Patterson nói thêm.

Ông Hugh Nguyễn xúc động kể: “Tôi không thể ngờ là có ngày hôm nay. Tôi vẫn thường nhủ, không bao giờ bỏ cuộc. Nếu mình tin và mình kiên nhẫn, thì cuối cùng mình sẽ đạt được. Và ngày hôm nay, đứng ở tượng đài này, tôi được gặp lại người cha của tôi.”

Bà Lorena Nguyễn, vợ của vị chánh lục sự, nói: “Thực ra, chúng tôi quen nhau từ hồi học lớp 9, và anh chẳng bao giờ kể chuyện này. Sau này, khi quen thân hơn, anh mới giới thiệu gia đình, nhưng không đề cập đến chuyện người cha. Sau này anh mới kể, nhưng là nghe nói đã chết. Tôi nói anh phải đi tìm, đừng tuyệt vọng, vì không có bằng chứng là cha anh thật sự chết.”

blank
Ông Roy Patterson hồi tham chiến tại Việt Nam. (Hình: Hugh Nguyễn cung cấp)

“Và mọi chuyện xảy ra vô cùng nhanh, bất ngờ. Và bây giờ, những dày vò, cắn rứt, và nghi ngờ của anh đã chấm dứt. Anh vẫn yêu thương những người trong gia đình, nhưng bây giờ anh tìm được người cha. Mọi thứ đã khép lại, và anh đang bắt đầu một chương mới,” bà Lorena nói tiếp.

Tuy nhiên, đối với cô Gabrielle Nguyễn, người con gái của ông Hugh Nguyễn, mọi chuyện có hơi khác một chút.

Cô nói: “Tôi chưa bao giờ trải qua chuyện như vậy, nên không biết nói làm sao. Chuyện này có thể xảy ra với bất cứ ai, và tôi nghĩ cha tôi, gia đình tôi được ơn phước trong vụ này. Tôi sẽ bay đến Tennessee để thăm và làm quen với ông nội trong những ngày tới.”

Câu chuyện người cha “đã chết”

“Theo như mẹ tôi kể, sau khi có bầu, bà đến căn cứ nơi cha tôi đóng quân để tìm ông, thì bạn ông nói ông chết rồi. Mẹ không tin lắm, có trở lại mấy lần, nhưng đều được trả lời là ông tử trận,” ông Hugh kể.

Ông nói thêm: “Sau này tôi mới biết, có lẽ các bạn muốn bảo vệ ông, để ông có thể trở về Mỹ không bị rắc rối.”

Dù nghe mẹ kể vậy, trong thâm tâm, ông Hugh không bao giờ tuyệt vọng trong việc đi tìm cha.

“Tôi luôn nghĩ trong đầu là thứ nhất, có thể vì trách nhiệm, thứ hai, có thể vì gia đình ông, và thứ ba, tôi không được quyền tuyệt vọng,” vị chánh lục sự gốc Việt ở Orange County chia sẻ.

Vào một ngày của Tháng Bảy, 2015, ao ước tìm cha của vị chánh lục sự gốc Việt lại bị thôi thúc thêm một lần nữa.

blank
Ông Hugh Nguyễn hồi còn nhỏ đứng trước cửa nhà ông bà ngoại ở Nha Trang, Việt Nam. (Hình: Hugh Nguyễn cung cấp)

Ông kể: “Tại một buổi họp, sau khi nghe câu chuyện của tôi, một bà Mỹ nói rằng ‘Ông là chánh lục sự của quận hạt, ông biết nguồn gốc của tất cả mọi người, mà lại không biết nguồn gốc của ông.”

Về nhà, ông Hugh trằn trọc mãi, không ngủ được. Và cuối cùng, ông nhất quyết phải bắt đầu cuộc hành trình đi tìm người cha của mình, ông Roy Patterson.

Đi tìm cha qua DNA

Sau một thời gian tìm hiểu, ông Hugh lấy DNA của mình, nộp cho Ancestry.com, LLC, một công ty lưu trữ DNA của hàng triệu người, có văn phòng ở Utah, đồng thời giúp truy tìm người thân cho người khác, qua phân tích DNA.

Thủ tục của công ty là khách hàng cung cấp mẫu DNA của mình.

Sau đó, AncestryDNA, một công ty con của Ancestry.com, tìm các mẫu DNA khác để xem có phù hợp, có quan hệ huyết thống gì hay không, gọi là “ethnicity estimate.”

Khi có kết quả, họ báo cho khách hàng, và những người này tự liên lạc với nhau.

“Tôi được Ancestry.com báo cho biết tôi có một người chị họ, bà Sherry Stokes. Thế rồi Tháng Tư năm nay tôi liên lạc bà, không thấy bà trả lời. Đến Tháng Tám, tôi liên lạc bà lần nữa,” ông Hugh Nguyễn kể.

Ông nói tiếp: “Đến ngày 12 Tháng Tám, bà email cho tôi, cho biết bà biết cha tôi là ai. Sau khi tôi kể lý lịch của tôi cho bà, bà liền gọi cho ông. Thế là ông liên lạc với tôi. Tôi nói ông lên Nashville thử DNA rồi gởi cho Ancestry.com. Sau đó, chúng tôi biết chúng tôi là cha con.”

“Sau này ông kể, khi lần đầu tiên nói chuyện với tôi, dù chưa thử DNA, ông biết ngay 99% tôi là con của ông,” vị chánh lục sự kể.

Ông Hugh Nguyễn chia sẻ thêm một chi tiết nhỏ, nhưng vô cùng quan trọng, đó là bà Stokes.

“Anh biết không, nếu không có bà này, chưa chắc tôi tìm được cha. Trong một lần sinh nhật của bà, người con của bà tặng bà một ‘coupon’ của Ancestry.com, để bà thử DNA rồi giao cho họ. Nhờ vậy mà người ta mới khám phá ra bà có cùng dòng máu với tôi.”

Câu chuyện của thế kỷ trước

Trong một lần trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt hồi Tháng Tư, 2015, ông Hugh kể rằng: “Mẹ tôi nói cha tôi là lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ, tử trận ở Nha Trang trước năm 1975. Tôi chưa từng biết mặt cha tôi kể từ khi chào đời.”

blank
Ông Hugh Nguyễn (trái) và người cha ruột, ông Roy Patterson, chuẩn bị bước vào Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Ông cho biết thêm: “Cha tôi chết trong khi tôi còn trong bụng mẹ. Vì là con lai, sau khi sinh được hai tháng, mẹ tôi giao tôi cho ông bà ngoại và cô Nhâm nuôi.”

“Sau đó, tôi được ông bà ngoại đưa vào ở với người chú tên Đạt. Khi ấy chú tôi đi lính, đóng ở Long Khánh. Tôi được đưa vào học tại một trường Công Giáo. Cuối tuần tôi mới được về nhà, nhưng vì chiến tranh, gia đình ông bà ngoại đưa tôi về Sài Gòn,” ông kể.

Cuộc chiến Việt Nam kết thúc 1975 đánh dấu cuộc đổi đời của cậu bé con lai, khi ấy mới 7 tuổi.

“Vì là con lai, ông bà ngoại sợ Việt Cộng trả thù nên đem tôi và đứa em gái hai tuổi cho tổ chức nhận con nuôi của Mỹ. Tôi ở với họ được hai ngày thì ông bà ngoại đến đòi cho hai anh em tôi về,” ông nói.

“Vì cô Nhâm làm cho tòa Đại Sứ Mỹ hồi đó, nên cô lại tìm cách cho gia đình chúng tôi đi Mỹ. Nhờ thế mà hai em chúng tôi thoát chết, vì nếu còn ở lại với cơ quan nhận con nuôi thì chúng tôi có thể đã lên chuyến bay thuộc chương trình ‘bốc con lai’ bị rớt hồi đó rồi,” ông nói thêm.

“Tôi còn nhớ hôm xe đến đón gia đình tôi để vào phi trường Tân Sơn Nhất, mẹ tôi không muốn đi. Bà khóc ròng, ở lại. Khi xe vào đến phi trường, tiếng đạn pháo kích làm chúng tôi sợ lắm. Tôi nhớ hôm ấy là ngày 28 Tháng Tư, chúng tôi được chuyển lên xe buýt để ra chỗ máy bay đậu. Nhưng đến ngày hôm sau, chúng tôi, gồm hai anh em, cô Nhâm, và ông bà ngoại, được trực thăng đưa ra hàng không mẫu hạm USS Midway trước. Nơi đây chúng tôi gặp lại cô Mười và cô Vui, hai người bị kẹt không lên cùng chuyến xe buýt,” ông kể.

Ông cho biết sau đó, vào ngày 3 Tháng Năm, 1975, gia đình ông đến một căn cứ Hải Quân Mỹ ở Subic Bay, Philippines. Sau đó lại được đưa đến căn cứ Anderson Naval Station ở đảo Guam vào cuối Tháng Sáu, trước khi lên máy bay về căn cứ Thủy Quân Lục Chiến ở El Toro, sau cùng là đến Camp Pendleton, và lưu lại nơi này đến Tháng Bảy.

“Ngày 2 Tháng Chín, 1975 gia đình chúng tôi được nhà thờ Grace Lutheran ở El Centro, California, bảo trợ. Tôi bắt đầu cuộc sống mới. Tôi bắt đầu học tiếng Anh. Tôi thầm kính phục cô Nhâm của tôi về tài quán xuyến của cô. Vừa đi dạy kèm, vừa học lái xe, cô lo kiếm sống nuôi gia đình gồm bảy người, trong suốt bốn năm,” ông kể.

Đầu Tháng Bảy, 1979, gia đình ông dọn về sinh sống ở Orange County.

“Tôi học McFadden Junior High, rồi tốt nghiệp Saddleback High School năm 1987. Sau đó tôi theo học Santa Ana College và hoàn tất chứng chỉ môn quản trị trong hai năm. Tôi vừa đi học, vừa đi làm cho tờ báo LA Daily Journal được một năm,” ông kể tiếp.

Ông thêm: “Tôi xin làm cho Sở Lục Sự Orange County một năm rưỡi, không có quyền lợi gì, nhưng tôi giúp cho ông sếp của tôi là ông Gary Granville khi ông ấy ra tranh cử và đắc cử. Từ năm 1998 đến năm 2006, tôi được vào chức vụ phó lục sự. Tháng Bảy, 2006, tôi được thăng chức và làm phụ tá thư ký Hội Đồng Giám Sát,” ông nói.

Khi Chánh Lục Sự Tom Daly đắc cử chức vụ dân biểu tiểu bang Địa Hạt 69, ông Hugh Nguyễn là một trong 900 người nộp đơn vào chức vụ chánh lục sự.

“Sau cùng, tôi là một trong 11 người được Hội Đồng Giám Sát Orange County bổ nhiệm vào thay ông Tom Daly. Tháng Sáu, 2013 tôi ra tranh cử chức chánh lục sự. Tôi thắng vẻ vang với tỉ lệ phiếu 61% trong số bốn ứng cử viên. Nhờ phiếu của người Việt mình nhiều lắm,” ông khẳng định.

“Tôi cũng không quên được nỗi vui mừng khi đắc cử. Đúng là nước Mỹ là đất của cơ hội, của tự do. Tôi rất hãnh diện mang dòng máu Việt của mẹ tôi,” ông tâm sự.

Trước khi từ Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ ra về, vị chánh lục sự gốc Việt lai Mỹ có một lời nhắn cho những người trong hoàn cảnh của ông.

“Đừng bao giờ tuyệt vọng. Nếu thật sự muốn đi tìm cha mình, quý vị có thể làm được điều đó. Và đó là ngày hôm nay, tôi đứng tại đây với cha ruột của mình,” ông Hugh Nguyễn nói(Đỗ Dzũng)

—–
Liên lạc tác giả: dodzung@nguoi-viet.com

Nguoi-viet.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những năm 1970, nhiều sinh viên Việt Nam được chính phủ Việt Nam Cộng Hòa tài trợ đi du học ở Nhật. Vào tháng 1/1974, sau khi Trung Quốc chiếm quần đảo Hoàng Sa, nhiều sinh viên đã tổ chức một cuộc biểu tình ở Tokyo, Nhật Bản. "Trung Quốc tấn công và chiếm đảo Hoàng Sa của Việt Nam Cộng Hoà. Anh em chúng tôi họp lại và biểu quyết một cuộc biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng vào cuối tháng 1/1974." Ông Đặng Hữu Thạnh, khi đó là Hội phó Hội sinh viên Việt Nam, nói ông vẫn giữ gìn một bộ ảnh cuộc biểu tình này.
10/5/2019, Tòa Giám Mục Bùi Chu ra thông báo hoãn việc “hạ giải” nhà thờ Bùi Chu ngày 13/5/2019 khiến dấy lên niềm hy vọng nhà thờ sẽ tồn tại. Theo tòa giám mục Bùi Chu thì nhà thờ “xây dựng theo kiến trúc Baroque đậm chất Tây Ban Nha... Oval là hình chủ đạo của kiến trúc này...” gây thắc mắc trong các bạn cũng như tôi ngoài ngành kiến trúc. Chưa được viếng nhà thờ Bùi Chu, tôi may mắn được kiến trúc sư Minh Trung ở Hà Nội, kiến trúc sư Đỗ Phú Hưng và Đoàn Minh Long ở Saigon góp ý. Bài viết ngắn này mong tóm tắt vài nét đơn sơ còn “kiến trúc Baroque đậm chất Tây Ban Nha” thì cần một luận án kiến trúc.
Khách sạn 5 sao Trung Quốc dùng chung một chiếc khăn lau bồn cầu và cốc uống nước: Phần nổi của một tảng băng chìm Nhiều khách sạn 5 sao tại Trung Quốc đã bị phát hiện có những hành vi vệ sinh buồng phòng vô đạo đức, đáng bị lên án. Nhưng đó chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm. Đến Trung Quốc, hẳn ai cũng sợ phải đi vào nhà vệ sinh công cộng vì chúng rất bẩn. Đa phần chúng không có giấy vệ sinh, một số ...
Ký hiệu đồng đô la ($) là biểu tượng có uy lực lớn nhất thế giới - tượng trưng cho điều lớn hơn đồng tiền nước Mỹ rất nhiều. Nó đã được đưa vào văn hóa đại chúng (hãy nghĩ đến ca nhạc sỹ Mỹ Ke$ha khi cô bắt đầu sự nghiệp, hay bất cứ những chiếc áo phông thời trang nào) và được các nghệ sỹ vay mượn (Salvador Dali thiết kế một bộ râu dựa vào nó, Andy Warhol vẽ nó trên tấm mica và in lụa, tạo ra những tác phẩm nghệ thuật biểu tượng mà bản thân
Theo nhật báo Đài Loan Liberty Times, được trang tin Taiwan News ngày 31/08/2019 trích dẫn, các học giả Trung Quốc trong một hội nghiên cứu văn minh thế giới đã khẳng định hai điểm : Tất cả các ngôn ngữ châu Âu, đi đầu là tiếng Anh, chỉ là các phương ngữ của tiếng Quan Thoại, trong lúc các nền văn minh châu Âu đều xuất xứ từ Trung Quốc. Trong một cuộc phỏng vấn với mạng Trung Quốc Sina Online, ông Địch Quế Kim (Zhai Guiyun), phó chủ tịch kiêm tổng thư ký hiệp hội mang tên Hội Nghiên Cứu Văn Minh Thế Giới đã cho rằng một số từ tiếng Anh đã bắt nguồn từ tiếng Quan Thoại.
Cho đến hôm nay, có lẽ không có người Việt Nam nào trên toàn thế giới mà không biết đến khu “Tiểu Sài Gòn” (Little Saigon) trong thành phố Westminster thuộc Orange County của miền Nam California. Du khách Việt Nam từ khắp nơi đến du ngoạn Hoa Kỳ nếu mà chưa đến thăm khu Little Saigon này thì hình như ai cũng cảm thấy một chuyến du lịch Hoa Kỳ của mình chưa trọn vẹn, hình như có một điều gì thiếu thiếu trong chuyến đi. Little Saigon, thủ đô của người Việt Nam tị nạn Cộng Sản, có nhiều điều hấp dẫn!
"Nếu không phải là vì chuột cống thì tôi đã không có việc làm," Phil Merrill, người đứng đầu chương trình kiểm soát chuột tại tỉnh Alberta của Canada, nói. "Tôi không thích nhưng cũng không ghét chúng. Tôi tôn trọng chúng. Chúng là những kẻ rất biết thích nghi với hoàn cảnh. Và chúng thách thức hoàn cảnh." Nhìn từ nhiều khía cạnh thì lũ chuột nâu, còn được gọi là chuột cống Na Uy, rất đáng nể. Chúng là loài sinh sôi nảy nở vô cùng nhanh chóng, thời gian mang thai ngắn và mỗi lứa đẻ nhiều con. Chúng hầu như cái gì cũng chén hết, từ rác thải gia đình, thức ăn thối rữa, cho đến ngũ cốc, và sống ở bất kỳ nơi nào có người sống.
Ngoài hai ngày Lễ Mẹ (Mother’s Day) và Lễ Cha (Father’s Day), nước Mỹ còn kỷ niệm Ngày của Ông Bà (Grandparents Day) để giới trẻ Mỹ bày tỏ lòng biết ơn và tôn kính đối với ông bà nội ngoại. Một số người cho rằng Ngày của Ông Bà do ông Michael Goldgar đề xuất lần đầu tiên trong những năm 1970 sau khi ông đi thăm cô của ông tại một nhà dưỡng lão ở thành phố Atlanta bang Georgia. Ông tự mình bỏ ra 11.000 đô la để vận động cho ngày này được chính thức công nhận. Trong vòng 7 năm, ông đã đến thủ đô Washington DC của nước Mỹ 17 lần để gặp các nhà lập pháp.
Hơn chín năm trước, lần đầu tiên được nghe Khánh Ly bằng xương bằng thịt trên sân khấu, tôi đã cảm nhận đó là “giọng ca trầm, đục, chứa đầy những uẩn ức, thâm trầm.” Những năm tiếp theo sau, mỗi lần nghe cô, là mỗi lần tôi nhận ra giọng cô khàn hơn, đục hơn, và nhiều khắc khoải hơn.
Mèo Yontama (Tama thứ Tư) là chú mèo tam thể làm trưởng nhà ga tàu điện Wakayama, làm việc tại Ga Idakiso Một buổi sáng tháng Năm trời trong ở trạm xe lửa Idakiso ở Nhật, một cô mèo nhỏ nằm lười tắm nắng được nhóm du khách chụp hình, rồi một em bé gãi gãi bụng mèo. Cô mèo tam thể trắng, vàng đen này kêu gừ gừ và meo meo trong vòng tay du khách, một trong những nhân viên nhà ga nhìn mèo cười toe toét, ông chỉ xen vào để điều chỉnh chiếc nón trưởng ga trên đầu mèo khi nó sắp sụp xuống mí mắt cô.
Bảo Trợ