Làm Sao Để ‘cai Nghiện’ Thói Quen Vào Mạng Liên Tục?

24 Tháng Ba 20174:15 SA(Xem: 1468)

Làm sao để ‘cai nghiện’ thói quen vào mạng liên tục?

Những cảm giác tiêu cực và kéo dài về sử dụng truyền thông xã hội và việc không thể giảm sử dụnng có thể làm tăng cảm giác chán nảnNhững cảm giác tiêu cực và kéo dài về sử dụng truyền thông xã hội và việc không thể giảm sử dụnng có thể làm tăng cảm giác chán nản,

Chúng ta đều biết là dành nhiều thời gian vào mạng làm giảm năng suất, ấy vậy mà ta vẫn bị. Việc hoàn toàn bỏ vào mạng, ngay cả ít ngày thôi, cũng có thể giúp ta có thói quen tốt hơn.

Khi David Erickson rời nhà ở Long Beach, bang California để tới bờ biển nam Panama trong vài ngày, ông cũng không muốn rời bỏ chiếc điện thoại cầm tay

Ở đây không có internet và băng truyền để tải tin, do vậy không thể xem truyền thông xã hội và email. Ông thậm chí phải đến một chỗ khác trong khu nhà để gọi điện thoại. "Smartphone của tôi chỉ còn chức năng như chiếc đồng hồ," Erickson, người sáng lập một công ty có dịch vụ họp trực tuyến, nói.

Trong 1,5 ngày đầu của chuyến nghỉ 4 ngày, ông lo lắng về tình trạng bị ngắt mạng này. Ông thường dò hỏi trong vùng về dịch vụ mạng, bàn bạc đi xe tới một khách sạn gần đó có kết nối internet chậm. Ít nhất thì lúc đầu cũng rất khó khăn: "Tôi cảm giác như trời sập, lo lắng vô cùng vì bị tách biệt," ông nói

Chúng ta đều biết là dành nhiều thời gian vào mạng làm giảm năng suất, ấy vậy mà ta vẫn bị. Chưa bao giờ con người lại nghiện smartphone như bây giờ, theo một nghiên cứu năm 2016 của Deloitte. Có tới 1,86 tỷ người tích cực dùng Facebook (cứ 7 người thì có gần 2 người). Và 24% người sử dụng internet dùng Twitter, 29% dùng LinkedIn, theo nghiên cứu của Pew Research. Quan trọng hơn là Facebook cho hay những người sử dụng dành 50 phút mỗi ngày trên các trang đó.

Nhiều người muốn giảm thời gian vào mạng nhưng lại thấy lo lắng một khi rời xa smartphone.Nhiều người muốn giảm thời gian vào mạng nhưng lại thấy lo lắng một khi rời xa smartphone.

Nhưng ngay cả khi ta không muốn để mình sa vào các tranh luận rối rắm trên Facebook lúc làm việc hoặc mải mê gọi điện thoại trong bữa ăn thì nhiều người vẫn thấy lo lắng khi cố gắng bỏ những thói quen này. Bị dứt khỏi truyền thông xã hội có thể làm ta thấy lo lắng, Stefan Hofmann, giáo sư tâm lý của Đại học Boston và là chuyên gia nghiên cứu cảm xúc, nói.

Hãy gọi nó là mối lo internet. Những cảm giác tiêu cực và kéo dài về sử dụng truyền thông xã hội và việc không thể giảm sử dụnng có thể làm tăng cảm giác chán nản, giáo sư Hofmann nói.

Một số người thấy sốt ruột khi mất kết nối theo smartphone là vì họ cảm thấy họ phải theo dõi một mối đe dọa trong tương lai, hoặc các tin tức chính trị, ông Hofmann nói thêm. "Đây là kỷ nguyên của lo lắng," ông nói.

Những lý do để lướt mạng

Một số người thấy sốt ruột sợ mất kết nối cùng với smartphone vì họ cảm thấy phải theo dõi một mối đe dọa trong tương lai, hoặc tin tức chính trị.Một số người thấy sốt ruột sợ mất kết nối cùng với smartphone vì họ cảm thấy phải theo dõi một mối đe dọa trong tương lai, hoặc tin tức chính trị.

Nhiều người muốn giảm thời gian vào mạng nhưng lại có biểu hiện lo lắng khi phải xa smartphone. Khoảng 3/4 số người trung niên khi phải rời smartphone trong một thời gian ngắn cảm thấy như bị thay đổi chỗ ở, nghĩa là sốt ruột hoặc bồn chồn, theo các nhà nghiên cứu ở Viện Hàn Lâm Khoa Học Hungary và Đại học Eotvos Lorand ở Budapest. Phân tích một cách kỹ lưỡng vì sao bạn muốn thay đổi việc sử dụng truyền thông sẽ có thể là một cách mạnh mẽ để chống lại mối lo internet, Christina Crook, tác giả cuốn Joy of Missing Out, nói.

Vậy có phải giải pháp là bạn có thể chỉ cần tự nhắc mình là giảm thời gian cho truyền thông xã hội thì bạn sẽ có thêm thời gian hơn với một số người trong gia đình và bạn bè.

Hiểu rõ ràng về việc đánh đổi lớn lao sẽ làm bạn ít sợ và lo lắng là mình đã rời xa mạng, bà Crook nói. "Nếu bạn không có một lý do chính đáng thì bạn sẽ không có đủ ý chí để tách khỏi internet," bà nói.

Có nhiều lý do để người ta không muốn rời mạng. Một số sợ để lỡ những lời mời dự sự kiện và sự đàm thoại của bạn bè hoặc người quen, hoặc thấy lo lắng khi nghĩ rằng đã sao lãng việc gìn giữ ấn tượng về mình. Những người khác thì bị ràng buộc vì họ cần phải có sự hiện diện trên truyền thông xã hội vì lý do công việc. Việc thành thực với bản thân về lý do bạn phải vào mạng và mức có lợi cho bạn cũng sẽ có ích trong việc này.

Kris Dugan, tổng giám đốc Betterworks, một công ty phần mềm ở Redwood City, California, đã có lần sử dụng Facebook để giảm sức ép trong thời gian giữa các dự án. Nay ông không còn làm thế nữa, ông nói. "Nó gần giống như một đợt xả hơi hoặc đợt nghỉ ngắn," ông nói. Nay, với rất nhiều chức vụ chính trị hiện tại, ông cảm thấy "điên đầu và căng thẳng."

Thành thật với bản thân về lý do mình vào mạng, và nó có lợi cho mình hay không, có thể giúp ta không vào mạng nữaThành thật với bản thân về lý do mình vào mạng, và nó có lợi cho mình hay không, có thể giúp ta không vào mạng nữa.

Mặc dù ông vẫn còn quan tâm đến một số nội dung mà ông thấy trên mạng, Dugan phải thừa nhận rằng diễn đàn truyền thông xã hội không còn giúp ông làm dịu đầu óc được nữa. Do vậy ông dễ dàng rời mạng mà không bị cảm giác rời cuộc chơi. Tháng trước, công ty của Dugan có làm một cuộc điều tra và thấy rằng người lao động dành khoảng 2 tiếng một ngày để lướt xem tin tức chính trị và gần 1/4 số người dành từ 3 tiếng trở lên.

Giải độc hoặc không giải độc

Dừng hẳn việc sử dụng truyền thông xã hội có thể làm bạn lo lắng về điều bạn bỏ lỡ. Tuy nhiên, hoàn toàn không vào mạng (ngay cả trong thời gian ngắn, qua cái gọi là giải độc mạng) có thể giúp bạn có được thói quen mới và kiểm soát được sự thôi thúc của mình, Crook nói.

Một số người không muốn rời bỏ mạng vì họ sợ rằng họ có thể để lỡ việc trò chuyện của bạn bè hoặc người quen, hoặc làm sao lãng hình ảnh xã hội đã gây dựng của mình.Một số người không muốn rời bỏ mạng vì họ sợ rằng họ có thể để lỡ việc trò chuyện của bạn bè hoặc người quen, hoặc làm sao lãng hình ảnh xã hội đã gây dựng của mình.

"Một việc giải độc mạng thực tế làm giảm sự lo lắng vì khi các thông số là rất rõ ràng thì tất cả những lựa chọn riêng biệt này không còn nữa," bà nói. Sử dụng các công cụ được thiết kế để bạn không vào được mạng, hoặc gỡ bỏ một số ứng dụng trong điện thoại, có thể giúp kiểm soát được việc sử dụng truyền thông của bạn đồng thời hạn chế tác động lo lắng của việc làm này. Do khó nhất là việc rời mạng vào buổi tối, Crook đêm nào cũng không dùng điện thoại sau 10 giờ đêm.

Nhưng đó không phải là giải pháp duy nhất. Đối với người sử dụng truyền thông xã hội mong muốn giảm bớt vào mạng thì Hofmann khuyên họ nên xem xét nguyên nhân chính khiến họ vào mạng, và xác định thể loại nào mà họ nghiện xem để chống trả chúng trong tương lai. Việc này có thể khó. Những diễn đàn này có thể thu hút nhiều người để chống sự cô đơn, nhưng người ta bắt đầu thấy đó là sự tương tác giả tạo trên mạng, ông nói.

Thường thì truyền thông xã hội làm cho người sử dụng có cảm giác gần gũi mà không cần phải tương tác trực diện. "Nó đơn giản là một cách để kết nối với những người suy nghĩ giống mình để thấy mình có giá trị," ông nói. Có thể giải pháp sẽ là tìm cách để có thêm nhiều tương tác trực diện để bàn những chủ đề đó, đồng thời cân nhắc chúng trên mạng.

Hoàn toàn không vào mạng (ngay cả trong thời gian ngắn, qua cái gọi là giải độc mạng) có thể giúp bạn có được thói quen mới và kiểm soát được sự thôi thúc của mình.Hoàn toàn không vào mạng (ngay cả trong thời gian ngắn, qua cái gọi là giải độc mạng) có thể giúp bạn có được thói quen mới và kiểm soát được sự thôi thúc của mình.

Tự tha thứ cho những thất bại của bản thân cũng có thể có ích. Thay vì tự trách mình thiếu tự chủ, ta hãy thừa nhận rằng nhiều ứng dụng và diễn đàn truyền thông xã hội được thiết kế để dễ gây nghiện và lôi kéo bạn quay trở về khi không thấy bạn lướt xem, thí dụ Facebook và Twitter sẽ gửi email cho những người sử dụng lâu không thấy nhập. Nói cho cùng, biết được những thói quen khó gỡ này là khó lìa bỏ (nhưng không phải là không thể) cũng có thể làm ta mạnh thêm.

"Nhiều khả năng là bạn sắp sửa không thực hiện được cam kết," bà Crook nói. "Nhưng, theo tôi, bạn nên luôn tin rằng việc rời bỏ mạng xã hội là có thể làm được."

Bài tiếng Anh đăng trên BBC Capital
Theo BBC

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
WESTMINSTER, California (NV) – Khi công chiếu vào năm 2011, phim “Contagion” rất ăn khách, tiền bán vé thu được lên đến $135 triệu. Và thật bất ngờ, gần 10 năm sau, bộ phim của đạo diễn Steven Soderbergh lại thu hút sự quan tâm của khán giả toàn cầu. Cuối Tháng Giêng, 2020, “Contagion” lọt vào top 10 phim được xem nhiều nhất trên iTunes. Cách đây chỉ một năm, phim thậm chí còn không nằm trong top 100, theo Buzzfeed. Trước đó, The New York Times đưa tin, cuối Tháng Mười Hai, 2019, Warner Bros. cho hay “Contagion” xếp thứ 270 trên danh sách phim được yêu thích nhất của hãng này. Đến Tháng Ba vừa qua, bộ phim vượt lên thứ nhì, sau “Harry Potter.”
Trần Tiến Dũng Thật không phải đạo khi thiên hạ đồng lòng vinh danh các món ngon Việt Nam mà quên để cho khẩu vị mở cảm xúc hướng về chén cơm trắng, cội nguồn sự sống, chủ thể mọi thực phẩm trên mâm cơm của từng người Việt hiện hữu trong lòng nền văn minh lúa nước. Người miền Nam, trước sau vẫn là cộng đồng đa sắc dân, chọn các vùng đồng bằng trồng lúa nước để góp phần làm nên non sông gấm vóc. Cứ mỗi năm vào mùa gặt hái lúa mùa, không chỉ con người mà cả thần linh, tổ tiên, ông bà cùng tất cả người khuất mặt đều hiện về trong ánh nắng chói chang trên cánh đồng vàng rực màu lúa chín.
Nhật Bản là quốc gia có nhiều thương hiệu lâu đời nhất thế giới, ví dụ như khách sạn Nishiyama Onsen Keiunkan ở Yamanashi được thành lập vào năm 705. Ngoài ra còn có cửa hàng tráng miệng Candy Ichimonjiya Wasuke, một công ty đặt trụ sở ở Kyoto có niên đại từ năm 1000. Hơn 33.000 cửa hàng đã tồn tại trong nhiều thế kỷ tại quốc gia này. Chúng được gọi là “shinise” hay “cửa hiệu lâu đời”. Vậy điều gì đã làm cho các công ty Nhật Bản trường tồn với thời gian? Câu trả lời rất đơn giản: tôn trọng các yếu tố truyền thống; truyền lại doanh nghiệp từ thế hệ này sang thế hệ khác; duy trì khả năng cạnh tranh cốt lõi và đừng vội vã “đổi mới”.
Nhiều quốc gia trên thế giới đã áp dụng lệnh phong toả để đối phó với virus corona Vũ Hán. Theo đó, một số nơi thực thi các biện pháp cứng rắn để trừng phạt người không tuân thủ cách ly. Điều này gây ra nhiều ý kiến trái chiều và thậm chí làm tổn thương những nhóm người nghèo và yếu thế trong xã hội. Úc Trong vòng 15 ngày qua, chính quyền Australia đã thực hiện nhiều quy định mới và nghiêm ngặt để yêu cầu người dân tuân thủ việc cách ly xã hội, nhằm ngăn chặn sự lây lan của dịch bệnh viêm phổi Vũ Hán. Theo đó, ngồi trên ghế đá ăn bánh mì kebab, lau rửa kính chắn gió xe ô tô ngay giữa ngã tư hay ngồi yên trong xe mà không có lý do chính đáng... cũng có thể bị xử phạt ở bang New South Wales (NSW) và Victoria, Úc. Nhiều quốc gia trên thế giới đã áp dụng lệnh phong toả để đối phó với virus corona Vũ Hán. Theo đó, một số nơi thực thi các biện pháp cứng rắn để trừng phạt người không tuân thủ cách ly. (Ảnh: Getty)
VATICAN - ROMA Ảnh cùng dòng https://youtube.com/embed/TfGZUoG1H2E Vatican là nơi có giá trị Lịch sử Tôn giáo lớn và những Kiệt tác Nghệ Thuật quý giá :
Món quà vô giá đó được trao cho những người có đức tin vào Thượng đế , những người tu sĩ Dòng Tên có nhân cách xứng đáng, từ đó lan truyền khắp thế giới... Ngày 21/3, Tổng Thống Hoa Kỳ tuyên bố triển vọng trị cúm Vũ Hán từ thuốc Hydroxylchloroquine (thuốc Ký Ninh) là rất tốt, mang lại hi vọng cho người dân toàn thế giới. Nhưng ít ai biết, nguồn gốc của loại thuốc này, đã được thu thập và lan truyền nhờ một dòng tu của đạo Thiên Chúa: Dòng Chúa Giêsu.
Giáo sư nhân chủng học Charles Golden của Đại học Brandeis và các đồng nghiệp đã tìm thấy thủ đô bị thất lạc của vương quốc Sak Tz’i’ cổ đại thuộc nền văn minh Maya tại một trang trại chăn nuôi gia súc, nơi mà ngày nay thuộc bang Chiapas ở phía đông nam Mexico. Giáo sư Golden đã hợp tác với nhà nghiên cứu khảo cổ sinh vật học của Đại học Brown Andrew Scherer và một nhóm các nhà nghiên cứu từ Mexico, Canada và Hoa Kỳ, đã bắt đầu khai quật địa điểm này từ tháng 6 năm 2018.
Đối với phần lớn châu Phi, hiểm họa chưa hẳn là đại dịch virus Vũ Hán mà là dịch châu chấu sa mạc, cũng là một trong 10 thảm họa được nhắc đến trong Kinh Thánh. Châu chấu được xem là loài côn trùng di cư gây hại. Chúng có thể tụ lại hàng tỷ con và vào tháng 1/2020, chúng đã làm như vậy với mật độ đủ dày để khiến một chiếc máy bay của hãng hàng không Ethiopian Airlines chuyển hướng. Hiện, châu chấu đang xâm chiếm các nước thuộc Sừng châu Phi gồm Ethiopia, Somalia, Kenya, Uganda, theo dữ liệu của Aljazeera ngày 10/2/2020.
Vụ đắm tàu Titanic là một trong những thảm kịch lớn nhất thế kỷ 20, một bí ẩn vẫn khiến các nhà khoa học và sử gia đau đầu nhiều thập kỷ. Những bức ảnh chụp bằng công nghệ hiện đại do nhóm nghiên cứu ở Viện hải dương học Woods Hole (Mỹ) thực hiện nhằm làm sáng tỏ điều đã xảy ra vào ngày 15/4/1912 định mệnh. Các bức ảnh chỉ là một phần kết quả của dự án nhiều triệu đô nhằm thực hiện hành trình kéo dài hai tháng, sử dụng nhiều phương pháp khác nhau để có được cái nhìn chưa từng thấy trước đây về con tàu huyền thoại.
CA DAO 1: (*) Tháng giêng là tháng ăn chơi. Tháng Hai nghỉ Dịch, tháng Ba ăn mày. Tháng Tư nếu tiếp tục gay Thắng Năm ăn cháo nửa ngày, cầm hơi NGUYỄN BÍNH: (*) Hôm qua Em đi tỉnh về. Đợi Em ở mãi con đê đầu làng. Khẩu Trang che mặt kỹ càng. Em ho một cái cả làng hoang mang. TỤC NGỮ: Một con ngựa ho, cả tàu mắc Dịch. NGUYỄN CÔNG TRỨ: Kiếp sau xin chớ làm người. Làm Cô Vy khiến loài người hoang mang. Lơ là một chút sẽ toang. Nhật Bản cũng chết, Đại Hàn cũng banh. TẢN ĐÀ: Đêm xuân buồn lắm ! Chị Hằng ơi ! Trần thế nay toang hết nửa rồi. Cung quế đã ai bị sốt chửa ? Cành đa xin Chị nhắc lên chơi. CA DAO 2: Bắc thang lên hỏi Ông Trời. Có ai miễn nhiễm vào thời Cô Vy. Ông Trời Ổng mới thầm thì. Tao còn bị Cách Ly, chi là mày. NGUYỄN BỈNH KHIÊM: (*) Ta dại ta tìm nơi trốn Dịch. Người khôn người đến chốn lao xao. Thu ăn măng trúc, đông ăn giá. Xuân cho nghỉ học, hạ học bù. HÀN MẠC TỬ: (*) Mơ khách đường xa khách đường xa. Bịt c
Bảo Trợ