Vì Sao Không Nên Hỏi Người Khác Làm Nghề Gì?

04 Tháng Mười 20164:49 CH(Xem: 829)

Vì sao không nên hỏi người khác làm nghề gì?

blankImage copyrightOTHER
Image captionBạn càng có ít mối quan tâm ra bên ngoài thì bạn càng phụ thuộc vào nghề nghiệp đang làm, Al Gini nói (Ảnh: iStock)

Vì sao chúng ta lại hỏi người vừa mới gặp là họ làm nghề gì? Điều đó có thể cho thấy một kết nối không hay giữa công việc và con người.

Trong vài phút đầu tiên bắt đầu câu chuyện với một người lạ, Yasaman Hadjibashi không thoát khỏi bị hỏi câu hỏi câu thường tình “Chị làm nghề gì?”

Cô cố tình trả lời mù mờ.

Cô có thể nói cô đỗ thạc sĩ của trường kinh doanh Harvard, hoặc cô là cán bộ lãnh đạo của hãng Barclays Africa Group.

Tuy nhiên, cô (trưởng phòng dữ liệu ở Johannesburg) đưa ra câu trả lời chung chung với hy vọng nó tách hình ảnh con người cô khỏi công việc làm. “Tôi thích người ta biết về tôi trước khi biết chức danh nghề nghiệp của mình,” cô nói.

“Đó gần như là việc thử nghiệm vì dù sao tôi cũng muốn biết họ có bắt đầu biết tôn trọng hay không.”

Hadjibashi không phải là người duy nhất cảm thấy bị tách bạch giữa danh tính xã hội và danh tính công việc: Những chuyên gia về nghề nghiệp nói, trong một bối cảnh xã hội, ngay cả những người thành công nhất cũng sẽ được lợi từ việc tách bạch bản chất con người khỏi nghề họ làm.

Gìn giữ ý thức rõ rệt về con người mình làm ta không đau khổ khi mất việc, tạo ra những giao kết thực sự ngoài cơ quan và giúp ta cảm thấy được tôn trọng hơn ngay cả khi không có một công việc có nhiều ảnh hưởng.

Nhưng do các công ty yêu cầu một sự liên kết thường xuyên cho công việc nên nhiều người thấy không thể tách hình ảnh con người họ khỏi nghề họ làm. Điều này làm họ cảm thấy không thoải mái, Al Gini, giáo sư về đạo đức nghề nghiệp của đại học Loyola ở Chicago và tác giả cuốn “Nghề của tôi và con người tôi,” nói. “Chúng ta càng ít có mối quan tâm ở nơi khác thì chúng ta càng phụ thuộc nhiều vào công việc đang làm. Do vậy nếu mất việc là ta hoàn toàn rã rời,” Gini nói.

Chắc chắn rằng những người hỏi về nhân dạng nghề nghiệp chẳng qua là để định ghép nối thông tin với nhân dạng xã hội, kiểu như một số nền văn hoá châu Á tập trung vào dòng dõi và vào sự giàu có của cha mẹ hơn là vào nghề nghiệp, Ho Shee Wai, nhà tâm lý và giám đốc của Counselling Place ở Singapore, nói.

Nhưng ngay cả khi những người khác hỏi về nghề nghiệp là để muốn biết vị thế của bạn thì việc nêu một cách quá vội vã tên công ty và những thành tích của bạn có thể tạo ra một cảm tưởng sai về bản thân mình hoặc gắn bạn với công việc mà bạn đang muốn rời bỏ. “Đừng rơi vào bẫy nghĩ rằng những thương hiệu đó xác định con người của bạn,” bà nói.

Bỏ lại công việc ở phía sau

Trong một bối cảnh xã hội thì việc tạo ra sự đánh giá đa dạng là đặc biệt quan trọng.

Những người chỉ tự khẳng định mình qua nghề họ làm có thể sẽ thấy suy sụp nếu không còn nghề đó nữa, trong khi những người khác có thể bật dậy từ thất bại, theo quan điểm của Susan Krauss Whitbourne, giáo sư tâm lý học của đại học Massachusetts Amherst, Mỹ. Chủ động thảo luận những chủ đề không liên quan đến việc làm với bạn bè và gia đình có thể giúp tạo một ranh giới cần thiết giữa việc làm của bạn và con người xã hội của bạn, bà nói thêm.

Nhưng những người cảm thấy rất hài lòng với nghề của mình cũng cần có thời gian để ngắt nó ra.

Những người thích thú với công việc của họ vì những lý do sâu xa bên trong như cảm thấy nó hay thì gắn bó sâu sắc với việc nhận định con người qua nghề nghiệp hơn là những người làm việc vì tiền và vị thế, theo một nghiên cứu của Krauss Whitbourne.

Trong khi việc thích thú thực sự với nghề nghiệp hàng ngày có thể làm bạn thấy hài lòng thì việc phải bỏ đánh giá con người qua nghề nghiệp có thể là phức tạp hơn, bà nói thêm.

Những bước tới việc xác định đúng giá trị con người

blankImage copyrightOTHER
Image captionMất việc có thể gây nhiều đau khổ hơn với những người mà hình ảnh của họ gắn bó với việc làm (Ảnh: iStock)

Điểm quan trọng là tạo ra một nhãn hiệu duy nhất tập trung vào kỹ năng của bạn hơn là vào tên của công ty hoặc chức vụ của bạn, Francois Daumard, một quan chức IT (công nghệ thông tin) ở San Francisco, nói.

Khi ông chuyển công tác từ hãng Microsoft sang Apple, rồi nay sang một hãng ít tên tuổi hơn thì ông quyết định nói với những người ông gặp về vai trò của ông trong ngành IT mà không đả động gì đến các hãng hoặc chức danh của mình.

Việc chuyển đổi công tác giúp ông tạo một danh tính vững chắc, đặc biệt với những người quen nhưng không hẳn biết được việc chuyển đổi của ông. Ông nói mình là “người kết nối” để nhấn mạnh kinh nghiệm phát triển thương mại của mình. “Với tôi, hãng nào thuê tôi chỉ là vấn đề thứ yếu,” ông nói.

Nhưng đối với phần lớn mọi người thì thủ thuật là tìm được những thú vui riêng thực sự giá trị ngoài nghề nghiệp, Krauss Whitbourne nói. Bà dành nhiều giờ trong một tuần làm việc thủ công và may chăn bông.

“Bạn cần coi những thú vui riêng này là quan trọng chứ không phải là việc làm vớ vẩn,” bà nói. Nhiều người theo đuổi các hoạt động thư giãn (không phải việc cơ quan), nhưng rồi bỏ bễ khi việc cơ quan ùn tới. Mấu chốt là ưu tiên các hoạt động này bằng cách nêu bật khi giới thiệu về mình.

Ngay cả khi có một nghề thành công, Hadjibashi nói, sự đa dạng của quan hệ xã hội của bà (cho dù đó là bà mẹ nội trợ, giáo viên hay chủ doanh nghiệp) đã giữ cho bà không chỉ được thừa nhận trong công việc.

Với bạn bè thì công việc của bà tất nhiên không phải là vấn đề để bàn luận bởi vì nó mang nhiều tính kỹ thuật đối với người ngoài ngành.

Mặt khác, ngoài việc cơ quan, việc bà gắn bó với bạn bè cho bà nhiều thời gian hơn để được là chính mình nhất, bà nói thêm: "Chỉ dành thời gian cho những người đó thôi cũng giúp được tôi tắt máy, ngừng hoạt động.”

Bài tiếng Anh đăng trên BBC Capital.

Theo BBC
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Giấy vệ sinh lên ngôi, đấy không phải chuyện đùa mà là chuyện “người thật, việc thật” trong mùa đại dịch coronavirus này. “Ngày thần tiên em bước lên ngôi” (1) Câu chuyện thế này, tháng trước, Haidee Janetzki, một phụ nữ 33 tuổi ở thành phố Toowomba tiểu bang Queensland bên Úc, đặt mua trên mạng 48 cuộn giấy vệ sinh gửi về địa chỉ nhà cô, nhưng không hiểu lơ đãng thế nào mà cô lại gõ lên bàn phím là 48… thùng giấy vệ sinh. Kết quả là ít ngày sau hai chiếc xe truck lớn chở hàng đậu trước nhà, lần lượt dỡ hàng đổ xuống nhiều thùng lớn chứa toàn giấy vệ sinh. Sau phút choáng váng, hiểu ra rằng lỗi sơ ý của mình đã khiến “sai một ly đi một dặm”, cô và ông chồng cười sặc sụa. Haidee đã phải trả số tiền lên đến AU$3,264 (trên US$2,100) cho 48 thùng giấy vệ sinh ấy. Mỗi thùng có 48 cuộn, 48 thùng là 2304 cuộn, nếu dùng nhanh lắm, cứ hai ngày thay một cuộn thì cũng phài mất đến 12 năm mới sử dụng hết.
Người ta ai cũng có tổ quốc… Cô Vi sinh ra từ Vũ Hán, lưu bạt kỳ hồ, thân gái dặm trường bị cả thế giới ruồng bỏ và giờ đây tổ quốc của cô cũng chối bỏ cô… Cô muốn chính danh Virus ĐCSTQ… Hãy tưởng tượng thành phố bạn đang ở là một thành phố chết. Những con đường vắng tanh, các bệnh viện quá tải, không còn giao thông công cộng. Hãy tưởng tượng đất nước bạn đang ở cuộc sống ngưng đọng lại, các nhà máy trống rỗng, cư dân bị phong tỏa tại nhà, các nhà thuốc, trung tâm y tế đông nghẹt người. Những phi trường, nhà ga hoang vắng và cả đất nước bị cách ly! Đó là tình hình của những nơi mà Cô Vi có nhã hứng ghé thăm cùng với lưỡi hái Tử thần của mình.
Một bức tường vàng trông loang lổ, chồng chéo những quảng cáo khoan cắt bê tông cùng số điện thoại, bên tường đối diện là những chiếc mũ bảo hiểm và trang phục của Grab, rồi những chiếc ca, chiếc cốc thời bao cấp. Thoạt nhìn cứ ngỡ đang bước vào một quán cà phê ở Hà Nội, nhưng lại nằm giữa quận 11 Paris nhộn nhịp với những nhà hàng, quán bar, cà phê của giới trẻ.
Thái Thanh Đã Ra Đi (5/8/1934-17/3/2020) Thái Thanh giọng hát vượt thời gian Giã biệt từ nay khuất dặm ngàn “Yêu tiếng nước tôi” người nhắc nhở Vĩnh hằng cung bậc mãi âm vang Vẫn biết ra đi là cách biệt Hỏi lòng dân Việt mấy người quên Thăng Long gánh hát thời danh tiếng Vận nước nổi trôi phận gắn liền Đêm Màu Hồng vũ trường ghi nhớ Những dặm trường ca dấu khắc ghi Tiền chiến hoài mơ cùng nhạc trẻ Diva bất khuất lẫn nhu mì Ấm áp thanh âm thật diệu huyền Ru hồn khả ái bóng thuyền quyên Từ năm mười bốn danh trình diễn Chi bảo cầm ca trọn ước nguyền Thái Huy Long
Tại sao loài ngựa vằn lại có sọc Yao-Hua Law BBC Future
Khu vực Bắc Mỹ Châu nổi tiếng có năm hồ nước ngọt lớn, thường được người Việt biết qua cái tên “ngũ đại hồ” gồm có Lakes Superior, Michigan, Huron, Erie, và Ontario. Trong số đó Lake Ontario là hồ có diện tích nhỏ nhất trong năm hồ, nhưng về dung lượng nước thì lại được xếp vào hạng thứ tư trong nhóm. Hồ nằm về phía Đông của lục địa Bắc Mỹ và tuôn chảy ra biển Atlantic qua con sông Saint Lawrence. Ngoài ra, hồ Ontario cũng là đường biên giới phân chia giữa tiểu bang New York của Mỹ và tỉnh Ontario của Canada. Điểm đặc biệt hồ Ontario cũng là thượng nguồn của đầu sông St. Lawrence, một con sông có độ dài gần 1,200 cây số chảy từ hồ Ontario tuôn đổ ra biển Atlantic Ocean. Cũng giống như hồ Ontario, con sông St. Lawrence cũng chính là đường phân chia biên giới của Mỹ và Canada.
Vào sáng ngày 17/03, giới yêu nhạc Việt Nam nhận thêm một tin buồn: nữ ca sĩ Thái Thanh đã về cõi vĩnh hằng tại miền Nam Cali trong tình thương yêu của con cháu, gia đình, hưởng thọ 86 tuổi. Như vậy là Tiếng Chim Thanh đã chính thức vượt khái niệm thời gian để sống với đời sống không có tuổi tác trong lòng hàng triệu người ngưỡng mộ. Tiếng Chim Thanh là cách gọi riêng của nhạc sĩ Phạm Duy đối với giọng hát gắn liền với nhiều ca khúc bất tử của ông. Còn Tiếng Hát Vượt Thời Gian là biệt danh của nhà văn Mai Thảo, sau này cũng gắn liền với cái tên Thái Thanh như một định ngữ chính xác nhất dành cho tiếng hát của bà. Có thể nói rằng, cũng giống như nhạc sĩ Phạm Duy trong giới sáng tác ca khúc, giọng hát của ca sĩ Thái Thanh có chỗ đứng độc nhất vô nhị trong giới ca sĩ Việt Nam của mọi thời đại. Mọi sự so sánh đều khập khiễng.
Bài hát là những lời nhớ thương da diết của một cô gái gửi đến người yêu của mình – sống ở thành phố Scarborough, Ai Len. Họ đã chia tay nhau, và giờ đây – ở một nơi xa rất xa – cô gái hát cho chàng trai nghe. Nàng đưa ra những công việc “không thể thực hiện” cho chàng, nếu thực hiện được thì “chàng sẽ mãi là tình yêu chân thành của tôi”.
Đa số người Việt đều có thể lúc này lúc khác thốt ra vài câu có vần có điệu nào đó. Không xét đến nội dung, nhưng nó làm nhiều người phải nhắc lại câu cảm thán đã lưu truyền từ rất lâu "Tộc Việt quả là dân tộc thi sĩ". Dĩ nhiên, họ nhắc lại với nhiều sắc thái khác nhau, trong đó bông đùa hay châm biếm cũng không hiếm thấy.
Hòn đảo Ikaria ở Hy Lạp không chỉ nổi tiếng vì sở hữu vẻ đẹp yên bình với nước biển xanh ngọc mà còn bởi cư dân trên đảo có tuổi thọ trung bình rất cao. Có khoảng 10,000 người sinh sống trên đảo, trung bình họ có tuổi thọ cao hơn mức trung bình của Mỹ từ 8-10 tuổi. Tỷ lệ những người có tuổi thọ trên 90 của hòn đảo này cao gấp 10 lần so với công dân các nước châu Âu. Không chỉ vậy, người dân nơi đây có tỷ lệ mắc bệnh ung thư và bệnh tim, trầm cảm, mất trí nhớ thấp hơn hẳn, họ khỏe mạnh cả khi đã già.
Bảo Trợ