Tình muôn thuở VỢ và BỒ

18 Tháng Mười Một 20209:21 SA(Xem: 245)

Tình muôn thuở VỢ và BỒ

com_pho

Có một người đàn ông có vợ, tâm sự rằng, anh ấy và vợ lấy nhau đã 5 năm, có với nhau 2 mặt con. Vợ anh nói chung không có điểm gì đáng trách. Song, anh ấy vẫn thấy phải có bồ. Nói về cô bồ thì không có gì hơn vợ. Nhưng không có thì anh cảm thấy thiếu. Anh ta nói chuyện gì cũng có lý do của nó. Và dưới đây là một vài trong số những lý do đó:

- Hai vợ chồng lấy nhau lúc còn khó khăn. Khi đó, cả 2 cùng phải tiết kiệm nhiều thứ. Tằn tiện nuôi con. Sau này, khi cuộc sống khá giả hơn, vợ anh dường như vẫn giữ thói quen tiết kiệm. Mà đối với điều kiện kinh tế hiện tại, có thể được xem là… ki bo. Muốn hai vợ chồng đi ăn nhà hàng: Vợ chỉ chọn nhà hàng tầm trung. Muốn gọi rượu vang, vợ chỉ gọi 1 ly.

Vợ bảo: Đồ ăn cũng chỉ vào miệng rồi trôi đi. Ăn ngon đâu cần đắt, ăn no là được. Tiền bạc không được lãng phí, phải để dành lo cho tương lai các con.

Còn bồ thì sao?

Đi ăn nhà hàng, bồ chọn nhà hàng ngon nhất, đắt nhất. Khi gọi rượu, bồ gọi cả chai, để cả 2 thưởng thức. Bồ nói: Ăn uống là nghệ thuật, thế nên sự lựa chọn phải tinh tế.
Chỉ thế thôi, anh đã thấy thoải mái với bồ, nặng nề với vợ.

- Anh mua cho vợ một cái túi xách hàng hiệu. Vợ than vãn suốt cả tháng liền là lãng phí. Nghĩ sao mua một cái túi mấy chục triệu. Bây giờ có những hàng tầm trung, vẫn đẹp và giá lại mềm.

Còn bồ thì sao?

Anh mua cho bồ một cái túi y chang vợ. Bồ mừng ra mặt. Hạnh phúc trào dâng hai mí mắt, phát khóc luôn. Nhảy vào ôm hôn anh, nói anh thật tuyệt vời.

- Về chuyện ngoại tình, vợ nói: Nếu anh có người đàn bà khác, em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Bồ bảo: Em chỉ cần có anh bên cạnh, anh có vợ, có con cũng không sao. Vì em yêu anh.

Đối với vợ, anh phải giấu bồ. Còn đối với bồ, anh chẳng khi nào phải giấu vợ.
Sơ sơ vài lý do như thế, anh đã thấy vợ chẳng thể bỏ, bởi còn có con. Còn bồ là tình yêu, ở bên bồ, anh thoải mái hơn nhiều, nên cũng chẳng thể bỏ.

Tôi nói với anh rằng: Liệu bồ có bên anh khi khó khăn, lúc sa cơ lỡ vận?

Anh bảo: Thì chắc gì khi sa cơ lỡ vận, vợ cũng sẽ bên anh? Nói chung lúc khó khăn, thì như nhau cả.


À hóa ra là anh đã quên, ngày anh chỉ là thằng sinh viên quèn mới ra trường rất khó khăn, lương ba cọc ba đồng, công việc thì nay đây mai đó, chị đã vất vả cùng anh trải qua những ngày khốn khó như thế nào? Chị nhịn ăn mua cho anh cái áo sơ mi để đi làm ngày đầu tiên. Lúc áo chị bị rách, sờn đường chỉ ở tay áo, chị cặm cụi khâu chứ nào đâu dám mua đồ mới.


À hóa ra là anh đã quên, ngày sinh đứa con đầu lòng, chị đi đẻ phải nhảy xe ôm, trong túi có vài chục nghìn. Vừa đi vừa khóc, không phải vì đau đẻ mà là vì lo không có đủ tiền thì người ta không cho vào đẻ.


À hóa ra là anh đã quên rằng chị cũng xinh đẹp, chị cũng trẻ trung, chị cũng ngọt ngào. Nhưng vì anh, vì miếng cơm manh áo, chị phải hy sinh biết bao, để bây giờ, nhà có của ăn của để… chị vẫn giữ thói quen tằn tiện?


Quần áo anh vứt ở nhà bồ, cô ta mang ra tiệm giặt ủi. Quần áo anh ném trên giường hai vợ chồng, ngày ngày chi cặm cụi giặt tay, vì sợ giặt máy, đồ đắt tiền của anh bị hỏng. Mang ra tiệm giặt một lần, chị thấy giặt không sạch, nên chẳng dám giao quần áo của chồng cho người ngoài.


À thì ra anh đã quên, người vợ mà anh phát chán ngày hôm nay, trước đây, anh đã từng phải giành giật với bao người đàn ông khác.


À thì ra có một điều mà anh không biết, cô bồ của anh có thể không chỉ có mình anh. Còn với chị, vợ của anh, anh là duy nhất.

Anh có thể mua cho chị cái túi hàng hiệu, nhưng liệu có hàng hiệu nào có thể đền đáp ân tình mà vợ dành cho anh?

Ngày mai bầu trời sụp đổ, vợ anh vẫn sẽ gánh lấy nó, vì chồng con mình.
Ngày mai, trời chỉ cần mưa thôi, anh không có thứ gì che chắn, bồ cũng sẽ bỏ anh đi.

Anh không yêu vợ thật lòng, không thương vợ để hiểu cho chị. Có cái lý gì, đi so sánh chị với bồ của anh?

Anh à, có một đạo lý này ở đời, có lẽ anh chưa biết: Đồ mình vứt đi có khi rất nhiều người muốn nhặt.

Anh cười khinh khi nói: Tao vứt đi mà mày nhặt lại sao?

Người ta nhổ vào mặt anh rồi bảo: Thằng ngu!

Đàn ông à! Hãy biết yêu thương người đầu ấp tay gối cùng mình vượt qua khó khăn thuở ban đầu. Đừng vì cuộc sống có chút khấm khá rồi thay lòng đổi dạ.

Người phụ nữ của mình vì chồng vì con mà không còn mặn nồng như trước. Nhưng tình nghĩa vẫn còn mãi không thôi. Hãy yêu thương vợ mình nhé!

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đàn Bà Nói Về Đàn Ông: - 20 tuổi, như gà trống, sáng nào cũng gáy, chẳng cần ai nhắc. - 30 tuổi, như xe hơi mùa lạnh nổ máy hơi khó nhưng chạy tốt. - 40 tuổi, như bóng đèn, lúc tắt lúc sáng. - 50 tuổi, như xe tăng, nổ máy rất chậm và di chuyển ì ạch.
Danh sách những lãnh đạo nhận được 100% số phiếu
Halloween năm nay đến sớm với các con vật tại sở thú London (Anh) khi chúng được chơi đùa và chụp hình bên những quả bí ngô gần một tuần trước ngày 31/10. - “Một truyền thống của chúng tôi là để các con vật tận hưởng một chút không khí Halloween”, ông Daniel Simmonds – người đứng đầu một bộ phận của sở thú, cho biết. (Ảnh: Splash)
Cậu Cẩn con của cụ Chánh, cháu của cô Cúc, cháu của chú Chiến. Cậu Cẩn có con chó cỡ con chồn, cẳng con chó cao cỡ cẳng con cò, cổ cũn cỡn cỡ cổ con cóc. Cổ con chó cậu cột cái chuông. Cậu cưng con chó cùng cực, con chó cũng cưng cậu.
Thư giãn cuối tuần: GIA ĐÌNH QUÝ TỘC - Gia đình tinh hoa đi nghe nhạc giao hưởng thính phòng. Vợ tinh hoa: Anh ơi! Đến bản nhạc gì và của ai rồi. Em mệt quá nên ngủ thiếp đi từ nãy giờ sao anh không gọi em? Chồng tinh hoa: Đúng là mẹ sề mà cũng đòi nhạc với nhẽo. Đến bản Xô Nát Ánh Trăng của Bét- Thô-Ven rồi.
Người nọ vào tiệm bán thú nuôi để mua một con vẹt. Ông chỉ một con vẹt đẹp, màu sắc rực rỡ và hỏi giá. Khi được bảo con vẹt giá năm ngàn rúp, ông kinh ngạc kêu to lên và hỏi tại sao giá quá đắt. "Con vẹt này nói tiếng Pháp lưu loát và có thể đọc thuộc lòng bản cửu chương," người chủ tiệm nói.
Vui Vui - Kiếp Đàn Ông
Cháu đang chờ người nhà gửi tiền xuống Các bác ạ, tối rằm tháng 7 em vào siêu thị mua đồ, vào chọn đồ xong xuôi mới nhớ không mang theo tiền, liền gọi cho chồng bảo mang tiền đến. Trong lúc chờ đợi, em thấy mấy người đang đốt vàng mã bên đường, e tiến lại bắt chuyện: - Bác đang làm gì đấy?
Chiều nay vợ nấu cua đồng Luộc gà nấu trứng đợi chồng về xơi Đêm dần trăng sáng lưng trời Mà sao chưa thấy chồng ơi về nhà Chuyến này thì chết với bà
Thư giãn cuối tuần: Câu chuyện của một phóng viên nọ đến phỏng vấn một ông chủ tiệm cháo người Hoa trong một cuộc khảo sát về mô hình kinh doanh. Phóng viên: Thưa ông trước khi bán cháo ông làm gì? Chủ tiệm: Ngộ bưng cháo cho cha ngộ bán. Phóng viên: Vậy cửa hàng này có bao nhiêu năm?
Bảo Trợ