Báo cáo Tự do Tôn giáo: Không Có Tự Do Tín Ngưỡng Và Tự Do Tôn Giáo Ở Viêt Nam - Dự án Cao tốc Bắc-Nam: Chỉ nhà thầu Trung Quốc quan tâm!

30 Tháng Tư 201911:55 SA(Xem: 123)
  • Tác giả :

Báo cáo Tự do Tôn giáo: Không Có Tự Do Tín Ngưỡng Và Tự Do Tôn Giáo Ở Viêt Nam

Thanh Trúc
Buổi công bố Phúc trình thường niên của Ủy hội quốc tế Mỹ về tự do tôn giáo thế giới ở Washington DC hôm 29/4/2019
Buổi công bố Phúc trình thường niên của Ủy hội quốc tế Mỹ về tự do tôn giáo thế giới ở Washington DC hôm 29/4/2019
blankPhoto: RFA

Bước qua năm 2019, Việt Nam vẫn là một đất nước thiếu tự do tôn giáo, vẫn đứng trong hạng Tier 1 trong báo cáo về Tự do tôn giáo của Ủy Hội Quốc tế Hoa kỳ về Tự do Tôn giáo (USCIRF), tức là không có tự do tôn giáo .

Đó là nội dung báo cáo về Việt Nam trong buổi công bố phúc trình thường niên của Ủy Hội Quốc Tế Mỹ Về Tự Do Tôn Giáo Thế Giới tại Washington DC ngày 29 tháng Tư vừa qua.

Theo báo cáo, Việt Nam có dân số hơn 97 triệu, trên  một nửa là người theo đạo Phật, kế đến là Thiên Chúa Giáo, tiếp đó là Hòa Hảo, Cao Đài, các hệ phái Tin Lành và sau cùng là  Hồi Giáo với chỉ một số ít.

Tuy đầy đủ các đạo lớn nhỏ như vậy nhưng thực tế đến lúc này Việt Nam vẫn là một đất nước mà tự do tín ngưỡng và tôn giáo bị xuống cấp nghiêm trọng. Chính vì thế USCIRF đề nghị Hoa Kỳ nên đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC các quốc gia cần đặc biệt quan tâm vì thiếu tự do tôn giáo.

Với tiêu đề Phát Hiện Chính Và Khuyến Nghị, phúc trình tự do tôn giáo 2019 của USCIRF’s phần nói về Việt Nam cho thấy năm 2018 là một năm có nhiều diễn biến tiêu cực, bất kể Đạo Luật Tín Ngưỡng Và Tôn Giáo được thông qua và có hiệu lực từ tháng Giêng 2018 mà Hà Nội hứa hẹn là mọi tôn giáo đều hợp pháp và bình đẳng, rút ngắn thời gian đối với những đơn từ xin sinh hoạt đạo một cách công khai, tạo điều kiện thuận lợi cho những sinh hoạt tín ngưỡng…. Tình hình tự do tôn giáo của Việt Nam, theo báo cáo, ngày càng trở  nên tồi tệ và nghèo nàn.

Chưa hết, phúc trình nói tiếp, bất kể lịch sử hình thành và phát triển của các tôn giáo lớn đã có trong thời chiến, nhiều tổ chức tôn giáo không được chính phủ công nhận và không được cấp giấy phép sinh hoạt, điển hình như Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và vị lãnh đạo tinh thần là hòa thưỡng Thích Quảng Độ.

Trả lời câu hỏi của đài Á Châu Tự Do, bà Kristina Arriaga, Phó chủ tịch Ủy Hội Quốc Tế Mỹ Về Tự Do Tôn Giáo Thế Giới, nhấn mạnh:

Bà nói:”Thật đáng tiếc là chính phủ Việt Nam tiếp tục đàn áp mọi tôn giáo trong nước họ. Dưới hệ thống kiểm tra canh chừng các đạo giáo chặc chẽ như vậy chúng tôi tin là thật cần thiết và thật quan trọng để khuyến cáo chính phủ cũng như Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC các nước cần đặc biệt quan tâm vì không có tự do tôn giáo. Mình có quyền thật quan trọng và thật cần thiết để chính phủ và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC các nước cần đặc biệt lưu tâm vì không có tự do tôn giáo”.

Thật đáng tiếc là chính phủ Việt Nam tiếp tục đàn áp mọi tôn giáo trong nước họ.  Dưới hệ thống kiểm tra canh chừng các đạo giáo chặc chẽ như vậy chúng tôi tin là thật cần thiết và thật quan trọng để khuyến cáo chính phủ cũng như Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC các nước cần đa75c biết quan tâm vì không có tự do tôn giáo. - Kristina Arriaga

Việt Nam thường bắt giữ những người biểu tình ôn hòa để đòi hỏi tự do tín ngưỡng và tự do thờ phượng, trong đó có những nhà hoạt động cho tôn giáo và nhân quyền. Bên cạnh đó, phúc trình của USCIRF’s còn nêu hai bộ luật gây tranh cãi và chống đối  năm 2018 là Luật An Ninh Mạng và Luật Đặc Khu. Về điều này bà Kristina Arriaga nói tiếp:

Việt Nam sử dụng những Luật và Dự Luật này như kỹ thuật hay công cụ để tiếp tục cấm đoán, áp đảo các tôn giáo, nhất là những nhóm tín ngưỡng đơn lẻ không làm gì phạm pháp mà chỉ muốn thể hiện đức tin của mình, của gia đình hay cộng đồng”.

Có phải vì không cải thiện và không thay đổi nên phúc trình thường niên bao năm qua của Ủy Hội Quốc Tế Mỹ Về Tự Do Tôn Giáo Thế Giới mỗi lần nhắc đến Việt Nam đều kiến nghị Việt Nam vào lại CPC hay không, bà Kristina Arriaga  nói:

Đúngvậy, thế nhưng nghe hoặc không nghe theo khuyến cáo của USCIRF’s tùy thuộc phần lớn vào quyết định của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, trong lúc trách nhiệm chính thức của chúng tôi là theo dõi, báo cáo, tường trình hiện trạng tự do tôn giáo ở Việt Nam hầu đệ trình lên chính phủ cũng như Bộ Ngoại Giao”.

“Khuyến cáo quan trọng nhất về Việt Nam đối với Bộ Ngoại Giao là đưa Việt Nam trở lãi danh sách CPC như một hình thức xử phạt một đất nước vi phạm tự do tín ngưỡng” Bà Kritina Arriaga kết luận.

Theo ước tính của USCIRF’s trong phúc trình phúc trình thường niên về tụ do tôn giao thế giới 2019, tính đến ngày 31 tháng Mười Hai 2018, Việt Nam đã bắt giữ khoảng 244 tù nhân lương tâm, 22 người bất đồng chính kiến chờ bị xét xử trong đó có một số nhà  nhà hoạt động tôn giáo.

Đối với Ủy Hội Quốc Tế Mỹ Về Tự Do Tôn Giáo Thế Giới, đây là những người lãnh đạo tinh thần hoặc đơn giản hơn là  người dân lên  tiếng đòi được tự do thờ phượng theo đức. Bên cạnh đó, nhà cửa và đất đai là tài sản của Giáo Hội Công Giáo, tu viện chùa chiền của Phật Giáo, thanh thất của Cao Đài, Hòa Hảo  cũng không thoát khỏi lệnh trưng thu, dở bỏ hay đập phá của chính quyền địa phương.

Đến tham dự buổi họp báo và theo dõi từ đầu đến cuối phúc trình thường  niên 2019 của USCIRF’s, ông Frank Wolf, cưu dân biểu từng nằm trong nhóm Vietnam’s Caucus, tức các đại diện dân cử chuyên quan tâm đến các vấn đề của Việt Nam ở hạ viện, phát biểu:

“Viet Nam không có thiện chí trong việc cải thiện vấn đề thiếu do tôn giá, các giáo hội bị kiểm soát, nhiều nhà nguyện Tin Lành của người miền núi bị bách hại bị dẹp bỏ. Điều mà mọi người cần nói lên và phải được lắng nghe là kinh tế Việt Nam đang phát triển tốt, tuy nhiên tôn giáo và nhân quyền lại bị tuột dốc không phanh.”

Sự đối xử của Hà Nội đối với tôn giáo ở Việt Nam xem ra không khác gì mấy với sự đối xử của Trung Quốc đối với Phật giáo Tây Tạng, nghĩa là có hệ thống, có chủ đích nhắm khống chế những gì người dân tôn thờ theo đức tin chứ không tôn thờ Nhà Nước, là nhận định của ông Tenzin Dorjee, chủ tịch Ủy Hội Quốc Tế Mỹ Về Tự Do Tôn Giáo Thế Giới :

“Vietnam vẫn là mối quan tâm đặc biệt của USCIRF’s, một trong những quốc gia vi phạm quyền tụ do tín ngưỡng trầm trọng, đi ngược lại những giá trị  phổ quát và nhân bản mà một chính phủ phải bảo vệ cho người dân của mình. Chúng tôi muốn nói rằng tự do tôn giáo gần như không có ở Việt Nam và điều này quả là nguy hiểm cho người dân của đất nước đó. Chừng nào Việt Nma không thay đổi cho tốt hơn thì chừng đó USCIRF’s còn phải lên tiếng cho người dân thấp cổ bé miệng ở đó, đồng thời cảnh báo Hoa Kỳ nên chú tâm nghiêm túc hơn trong việc nhắc nhở Việt Nam coi trong tự do tín ngưỡng.”

Năm 2006, Việt Nam được Bộ Ngoại Giao Mỹ rút khỏi danh sách CPC các nước cần đặc biết lưu tâm vì không có tự do tôn giáo. Từ 2006 trở đi, các tổ chức bảo vệ nhân quyền và bảo vệ tự do tín ngưỡng trên thế giới như Human Right Watch, Amnesty International và USCIRF’s thường lên tiếng cảnh báo về những hành động đàn áp gia tăng của Hà Nội đối với các tổ chức tôn giáo lớn nhỏ trong nước họ.

Theo RFA

Dự án Cao tốc Bắc-Nam: Chỉ nhà thầu Trung Quốc quan tâm!

blank
Linh mục và giáo dân giáo xứ Song Ngọc ở Nghệ An bày tỏ thái độ về nhà thầu Trung Quốc muốn làm cao tốc Bắc Nam. (Hình: Facebook Xuân Ly)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – “Các nhà đầu tư của các nước phát triển như Nhật, Mỹ, Anh, Pháp không mặn mà, chỉ có nhiều nhà đầu tư Trung Quốc đang quan tâm tới các dự án BOT cao tốc Bắc–Nam.”

Báo điện tử Người Đô Thị hôm Thứ Bảy 27 Tháng Tư, 2019 thuật lời ông Thứ Trưởng Bộ Giao thông Vận Tải CSVN Nguyễn Nhật nói trong một phiên họp mới đây của Ủy Ban Kinh Tế Quốc Hội.

Cũng theo ông Nhật, các nhà đầu tư từ các nước phát triển như Pháp, Anh, Mỹ, Nhật… chưa thấy ai tìm hiểu (về các dự án BOT của Việt Nam).

Một số trong những lý do được ông Nhật nêu ra là: “Các nhà đầu tư lớn có 3 yêu cầu mà Việt Nam không đáp ứng, đó là bảo lãnh doanh thu, bảo lãnh chuyển đổi tỷ giá và bảo lãnh rủi ro chính phủ.” Bởi thế “các nhà đầu tư lớn họ không vào, đặc biệt các nước phát triển, duy nhất chỉ có Trung Quốc vào nhiều nhất.”

Ông Nhật được thuật lời: “Theo quy hoạch, toàn tuyến cao tốc Bắc-Nam có chiều dài 2,109 km từ Lạng Sơn đến Cà Mau đến năm 2020 sẽ phấn đấu hoàn thành 2,000 km cao tốc.” Tuy nhiên ông nói thêm: “Khó có thể hoàn thành theo Nghị quyết của Quốc Hội. Dự trù từ nay đến 2021 sẽ đầu tư 654 km, chia thành 11 dự án, trong đó có 3 dự án đầu tư công và 8 dự án BOT.”

Cùng ngày, báo Người Đô Thị cũng đăng bài viết của bà Phạm Chi Lan, một trong những cố vấn kinh tế của ông Thủ Tướng Võ Văn Kiệt khi còn nắm quyền thời thập niên 1990 liên quan đến việc Bộ Giao Thông Vận Tải đưa tin một tập đoàn Trung Quốc (tập đoàn xây dựng Thái Bình Dương) muốn tham gia đầu tư vào dự án đường cao tốc Bắc-Nam, thậm chí muốn làm toàn bộ con đường này.

“Dân ta không thể chấp nhận trao cả con đường xương sống của đất nước hay bất cứ đoạn nào của con đường vào tay kẻ đến từ một quốc gia không ngừng muốn biến đất đai, biển trời của ta thành một bộ phận trong vành đai, con đường của họ, không ngừng quấy nhiễu cuộc sống của nhân dân ta. Dân ta đâu có lạ gì những thủ thuật từ nhiều dự án họ đã làm ở nước ta, như bỏ thầu thấp rồi nâng vốn lên gấp hai-ba lần, kéo dài thời gian thực hiện, sử dụng kỹ thuật, thiết bị, vật tư chất lượng thấp, đưa lao động của họ sang làm và tìm cách ăn đời ở kiếp tại nước ta, rồi hệ quả về môi trường và tệ tham nhũng khi làm với họ…” Theo bài viết của bà Phạm Chi Lan.

Trong bài, bà Phạm Chi Lan nêu ra ba câu hỏi về cái dự án cao tốc nói trên và bà muốn được trả lời.

Câu hỏi đầu tiên là: “Tại sao tiến hành xây dựng đường cao tốc Bắc-Nam lúc này khi ngân sách của nhà nước còn hạn hẹp, trong khi nhu cầu đầu tư cho nhiều mặt phát triển KTXH rất lớn và mức huy động sức dân đã rất cao?”

Theo bà Lan “Đường bộ đã được đầu tư rất nhiều, đã chiếm tới 79% tổng đầu tư cho lĩnh vực giao thông, trong khi các lĩnh vực giao thông khác có nhu cầu lớn không kém như đường thủy, đường sắt lại ít được đầu tư.” Hiện nay “đường bộ trục Bắc-Nam, đã có hai hệ thống đang hoạt động là quốc lộ 1 và ‘đường Trường Sơn công nghiệp hóa,’ vậy đường cao tốc Bắc-Nam có cần làm ngay không và làm như thế nào trong tương quan và phối hợp với hai con đường kia để tránh lãng phí.”

Câu hỏi thứ nhì của bà Phạm Chi Lan: “Các nguồn lực cho dự án sẽ huy động từ đâu, như thế nào?”

Nói về điều này, bà Lan cho biết: “Quốc Hội quyết định nhà nước sẽ bỏ ra 55,000 tỷ đồng, và sẽ huy động từ các nhà đầu tư ngoài nhà nước hơn 63,000 tỷ đồng. Trong tình hình ngân sách hiện nay, với mức chi thường xuyên rất cao và chi trả nợ khá lớn, sẽ phải trông chờ nhiều vào trái phiếu chính phủ để có 55,000 tỷ đồng cho nhà nước đầu tư vào 3 trong 11 dự án thành phần như dự tính. Huy động trái phiếu thì sẽ phải tính tới việc trả lãi và tăng thêm gánh nợ công vốn đã nặng ở nước ta, kể cả cần tính ‘chi phí cơ hội’ khi số tiền này có thể dùng vào những việc khác hứa hẹn lợi ích kinh tế xã hội rộng lớn hoặc thiết thực hơn.”

Và câu hỏi thứ ba của bà là “làm thế nào để dự án được thực hiện tốt nhất, tránh những sai lầm, vi phạm thường xảy ra trong hầu hết các dự án tương tự?”

“Những thủ đoạn móc ngoặc, gian dối của các nhóm lợi ích để thâu tóm dự án cùng các món lời khủng về tay mình, bán rẻ lợi ích chung, coi thường pháp luật (mà nhiều khi đã bị chúng khuynh đảo hoặc cài cắm lợi ích vào) không còn xa lạ,” bà Lan viết.

Phản ứng của dư luận

Báo điện tử VNExpres ngày 25 Tháng Tư, 2019 đưa tin ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khi đến Bắc Kinh tham dự “diễn đàn Vành đai và Con đường” đã “gặp các doanh nghiệp hàng đầu Trung Quốc” trong đó có Tập Đoàn Xây Dựng Thái Bình Dương.

Trong khi đó, Dự Án Cao Tốc Bắc-Nam đang bị dư luận trong nước chống đối vì chế độ Hà Nội có dấu hiệu muốn “bán cái” cho nhà thầu Trung Quốc.

Trên mạng xã hội hôm Chủ Nhật, 31 Tháng Ba, 2019, loan truyền qua nhiều trang Facebook một bản tuyên bố của bảy tổ chức xã hội dân sự và 443 cá nhân thúc giục nhà cầm quyền “Loại bỏ dứt khoát nhà thầu Trung Quốc, không vay vốn và nhận đầu tư từ Trung Quốc.” Trong số các người tham gia ký tên trên bản tuyên bố, ngoài những nhân sĩ, trí thức nổi tiếng trong ngoài nước, còn có nhiều người từng là đảng viên CSVN.

“Mọi công trình hợp tác với các nhà thầu Trung Quốc từ trước đến nay đều đội vốn rất lớn, thi công dây dưa. Thủ đoạn của họ là bỏ thầu rẻ, thi công trì trệ, kết hợp với quan tham Việt Nam đẩy giá lên. Trên thực tế, hầu hết các công trình có yếu tố Trung Quốc đều yếu chất lượng, kém an toàn khi thi công, khi vận hành và gây ô nhiễm trầm trọng môi trường.

Đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông cho bài học xương máu. Các nhà thầu Trung Quốc luôn đem các công nghệ lạc hậu, nhân lực Trung Quốc, kể cả lao động phổ thông vào Việt Nam, đến đâu ở lì đó, gây phức tạp an ninh xã hội,” bản tuyên bố nói trên viết.

Họ cho hay “Hiện nay các nước từ Châu Phi, đến Ấn Độ Dương, Đông Á… đều tẩy chay các dự án đầu tư của Trung Quốc. Tiếp tục thuê nhà thầu Trung Quốc là tiếp tay cho tham nhũng.”

Những người tham gia ký tên kêu gọi nhà nước “Tổ chức ngay việc lấy ý kiến rộng rãi trong nhân dân, các chuyên gia Việt Nam trong và ngoài nước, tham vấn các nhà thầu Mỹ, Pháp, Nhật Bản… tìm phương án tối ưu cho dự án đường cao tốc Bắc-Nam.”

Bản tuyên bố của hàng trăm người Việt trong ngoài nước đưa ra vào ngày có cuộc biểu tình của giáo dân giáo xứ Song Ngọc thuộc Giáo Phận Vinh. Họ trương các băng rôn với các khẩu hiệu như “Kiên quyết không để nhà thầu Trung Quốc làm đường cao tốc Bắc Nam,” “Không ai được thờ ơ với vận mệnh đất nước,” “Tổ quốc không phải của riêng bộ trưởng,” “Nếu chính phủ tự ý để nhà thầu Trung Quốc làm đường cao tốc Bắc Nam, chúng tôi sẽ xuống đường phản đối,” “Tẩy chay các dự án đầu tư từ Trung Quốc.”

Chế độ Hà Nội có thói quen tảng lờ các phản ứng của dư luận xã hội trừ phi áp lực đủ mạnh buộc họ phải xét lại. Tháng Sáu, 2018, nếu không có cuộc biểu tình của hàng chục ngàn người tại Hà Nội, Sài Gòn và nhiều thành phố khác, Quốc Hội CSVN đã thông qua dự luật “Đặc Khu Kinh Tế Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc…” mà người ta tin rằng “bán nước” cho Trung Quốc. (TN)

Nguoi Viet
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International) hôm 13/5/2019 công bố một bản danh sách gồm 128 Tù nhân lương tâm VN hiện đang bị giam giữ, đây là những người bị chính quyền VN cầm tù vì biểu lộ niềm tin theo lương tâm của họ một cách bất bạo động. Trong bản danh sách này có anh Nguyễn Văn Hóa, phóng viên Đài Á Châu Tự Do, người bị bắt giữ hồi tháng 1/2017 khi đang ghi nhận những hình ảnh người dân miền Trung biểu tình liên quan đến thảm họa môi trường do công ty Formosa Hà Tĩnh gây ra và bị kết án 7 năm tù giam.
Dự án đường sắt Cát Linh Hà Đông được khởi công từ năm 2011 với vốn ban đầu là 419 triệu đô la với dự kiến hoàn tất vào năm 2013 nhưng đã không thể hoàn tất theo dự kiến và còn bị đội vốn lên 886 triệu đô la. Trong số này có đến hơn 600 triệu đô la là tiền vay của Trung Quốc. Truyền thông trong nước những ngày gần đây đưa tin và hình ảnh cho thấy một số hạng mục công trình đã bị hư hại dù chưa đi vào hoạt động.
Như mọi người đã biết, từ ngày 04 đến 08/01/2019, Đoàn cưỡng chế của chính quyền quận Tân Bình đã tiến hành san ủi phá hủy hàng trăm căn nhà và tài sản trong nhà, đuổi người dân ra khỏi khu đất VRLH. Đây là khu đất mà người dân đã sử dụng để canh tác trồng rau, sau đó cất nhà để ở, kinh doanh - trong suốt thời gian từ 1954 đến 2018, trên 60 năm. Vì chính quyền tiến hành cưỡng chế mà không có quyết định thu hồi đất, quyết định cưỡng chế và thông báo cưỡng chế theo quy định của pháp luật, cũng như chưa hề làm việc, thỏa thuận với người dân
Nhà hoạt động Lê Anh Hùng hiện đang bị đưa vào Bệnh viên Tâm Thần Trung Ương I tại Hà Nội. Thân nhân của nhà hoạt động Lê Anh Hùng gồm mẹ là bà Trần Thị Niêm, em trai, được cho thăm gặp và thông báo cho các bạn bè của nhà hoạt động này. Theo đó thì ông Lê Anh Hùng trông rất phờ phạc, yếu đi. Gia đình cho biết ông Lê Anh Hùng bị cưỡng bức tiêm thuốc điều trị tâm thần. Bản thân ông này ý thức được biện pháp đó và nhờ thân nhân chuyển lời kêu cứu đến các nhà hoạt động khác đang ở bên ngoài lên tiếng giúp đỡ.
Mọi sự đã rõ ràng thế mà ông nhà báo quốc tế vẫn còn tiếp tục nói đã gửi hồ sơ tới tổ chức quốc tế để họ gửi công hàm sang Việt Nam làm rõ trắng đen. Khi được phóng viên Tiền Phong hỏi đó là tổ chức nào, ông Tuấn trả lời: “Đó là Chủ tịch Hiệp hội đối ngoại châu Âu -cơ quan chủ quản của Tạp chí chống tham nhũng và hợp tác quốc tế mà tôi đang phụ trách, có chỉ số ISSN quốc tế, trung tâm tại Pháp cấp, có giấy phép xuất bản của Bộ văn hóa Cộng hòa Séc.”
Một đóng góp rất ý nghĩa, to lớn khác của người Công giáo - mà đến giờ nhiều người ở Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ vẫn không biết - là chữ quốc ngữ. Nếu không có cha Alexandre de Rhodes và các giáo sỹ phương Tây khác, chắc nhiều người Việt đã, đang và sẽ phải mù chữ vì chữ Hán hay chữ Nôm rất khó học. Và nếu không có Tiếng Việt, một ngôn ngữ riêng cho chính mình, chắc chắn Việt Nam còn lệ thuộc nhiều vào Trung Quốc và như vậy vấn đề thoát Trung đối với Việt Nam đã khó lại càng khó. Nhưng, phần lớn vì hiềm khích hay nghi kỵ, vai trò, đóng góp của Giáo hội tại Việt Nam thường bị xem nhẹ, lãng quên.
“Điều nguy hiểm là Formosa cố tình giấu nhẹm các cơ quan hữu trách, nhập nhèm không minh bạch trong vấn đề xử lý chất thải độc hại và người lãnh đủ sẽ là người dân Việt Nam, tài nguyên Việt Nam và môi trường Việt Nam. Trong khi đó, những kẻ mở cửa rước Formosa về giày mả tổ thì vẫn ung dung hưởng thụ những đồng tiền tanh bẩn từ việc bán đứng một vùng quê cho Formosa vùng vẫy.”
Trạm BOT Hòa Lạc – Hòa Bình tại tỉnh Hòa Bình buộc phải xả trạm vào khoảng 10 giờ sáng ngày 7/5, sau khi bị ùn tắc kéo dài do nhiều người dân dừng xe phản đối.- Truyền thông trong nước loan tin trong cùng ngày.- Theo đó, người dân tại các xã lân cận trạm thu phí đã tụ tập tại trạm BOT Hòa Lạc – Hòa Bình để yêu cầu miễn giảm 100% cho các hộ dân xung quanh, kể cả hơn 200 xe không chính chủ, tức xe chưa đổi tên chủ sở hữu.
“Chính phủ Việt Nam có phải là một chính phủ phục vụ vì dân, phục vụ cho nhân dân hay không? Nếu đúng như vậy thì tại sao những người lao động đến từ các nước như Indonesia, Thái Lan hay Philippines, họ chỉ phải trả mức phí từ 1.000 đến 3.000 đô la, mà người Việt chúng ta phải trả mức phí cao ngất ngưởng đến như vậy? Hay chính phủ Việt Nam là chính phủ chỉ biết quan tâm đến thuế phí, tham nhũng, o ép người dân, chỉ biết bắt tay với công ty môi giới bóc lột và hút máu của người lao động”.
Với những dẫn chứng có thể thấy, khi Luật An ninh mạng vấp phải sự phản đối từ cộng đồng quốc tế, nhà cầm quyền đã thay đổi chiến thuật bắt người nhằm gieo rắc sự sợ hãi ở các tỉnh, thành phố khác nhau. Điều đáng quan ngại là sự gia tăng bắt bớ này diễn ra rất khéo léo. Và quan trọng hơn, tiến trình kiểm soát sự tự do trên không gian mạng đang diễn ra từng ngày sau khi Luật ANM có hiệu lực. Chắc hẳn khi đọc đến đây, người đọc đã có câu trả lời cho câu hỏi liệu Việt Nam có sao chép mô hình quản lý công dân từ Trung Quốc hay không.
Bảo Trợ