Ủy Ban Nhân quyền LHQ soi rọi vùng tối Hà Nội giấu che về cuộc bách hại nhân quyền, xã hội dân sự và tù nhân chính trị tại Việt Nam

30 Tháng Ba 201911:50 CH(Xem: 273)

Ủy Ban Nhân quyền LHQ soi rọi vùng tối Hà Nội giấu che về cuộc bách hại nhân quyền, xã hội dân sự và tù nhân chính trị tại Việt Nam
PARIS, ngày 29 tháng 3 năm 2019 (VCHR) – Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR) chào đón và hoan nghênh bản “Nhận xét Kết thúc” của Uỷ ban Nhân quyền LHQ công bố hôm nay về tình hình Việt Nam thực thi Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR). Bản phúc trình Nhận xét nêu lên những vi phạm nghiêm trọng và có hệ thống các quyền dân sự và chính trị tại Việt Nam. Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR) thúc giục Việt Nam khẩn cấp tiến hành các lời khuyến cáo của Uỷ ban Nhân quyền LHQ, khởi đầu bằng sự chấm dứt mọi cuộc đàn áp, khủng bố chính trị và duy trì các quyền cơ bản cho người dân. (anh minh hoa)
nhanquyen - vn

Ông Võ Văn Ái, Chủ tịch VCHR đưa lời bình luận : Uỷ ban Nhân quyền LHQ vừa mạnh mẽ định giá các chính sách và thủ tục mà Việt Nam sử dụng để đàn áp các quyền dân sự và chính trị, đồng lúc tăng cường sự kiểm soát tuyệt đối của Đảng Cộng sản. Cộng đồng Thế giới cần ghi nhó lời Nhận xét Kết thúc của các Chuyên gia LHQ để tác động Nhà cầm quyền Việt Nam hiểu rằng : Những liên hệ mậu dịch không thể tiếp tục nếu Việt Nam không chịu cam kết cho một nền pháp lý chân thật và thực hiện cuộc cải cách chính trị”.

Bản “Nhận xét Kết thúc” là kết quả sau cuộc xem xét lần thứ 3 của Uỷ ban Nhân quyền LHQ về thành quả Việt Nam thực thi ICCPR tại khoá họp lần thứ 125 hôm 11-12 tháng 3 năm nay, 2019, ở Điện Willson LHQ Genève. Ông Võ Văn Ái, người phản biện Phúc trình Hà Nội trong khoá họp giữa Uỷ ban Nhân quyền LHQ với  các Tổ chức Phi Chính phủ, cho biết nhiều điều nêu ra trong bản “Nhận xét Kết thúc” của LHQ rút từ bản Phúc trình Phản biện của VCHR kèm theo Danh sách đề xuất (LOI) của Uỷ ban từ hồi tháng Tư năm nay.

Bản Nhận xét của LHQ nêu lên những vấn nạn nhân quyền. Đặc biệt, 18 Chuyên gia LHQ tại khoá họp xem xét nêu cao 26 lĩnh vực, và đưa ra 44 khuyến cáo cần cải cách. Trước ngày 29 tháng 3 năm 2021, Việt Nam sẽ phải phúc trình cho Uỷ ban Nhân quyền LHQ về sự thực hiện các khuyến cáo này trên 3 lĩnh vực – Án tử hình, Tự do ngôn luận, và Người hoạt động Bảo vệ Nhân quyền.

Ông Võ Văn Ái cho biết : “Cụ thể, các Chuyên gia LHQ khuyến cáo Việt Nam phải bảo đảm đa nguyên chính trị, tổ chức bầu cử minh bạch và đích thực, thăng tiến tự do truyền thông và tôn trọng quyền Công đoàn và các tổ chức Phi chính phủ được độc lập, thì mới có thể thực hiện toàn vẹn Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR). Con đường độc đạo cho những khuyến cáo trên đây thành hiện thực, là Việt Nam phải bãi truất ngay Điều 4 trên Hiến pháp hiện hành, điều ấn định quyền độc tôn chính trị cho Đảng Cộng sản, mà người công dân các giới đã đồng thanh đòi hỏi huỷ bỏ trong cuộc tham khảo sửa đổi Hiến pháp năm 2013”.

Dưới đây là môt vài khuyến cáo chủ yếu của Uỷ ban Nhân quyền LHQ :

Thực thi ICCPR tại Việt Nam : Uỷ ban ghi nhận sự “xung khắc” giữa Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR) với nền pháp lý bản địa. Hiến pháp Việt Nam không hợp nhất tất cả các quyền được bảo đảm trong ICCPR và nhiều điều luật của Việt Nam giới hạn việc thi hành ICCPR, đáng kể như lý do “an ninh quốc gia”. Không có toà án nào tại Việt Nam nhắc đến ICCPR và đặc biệt công dân Việt Nam không được thông tin về các quyền của mình. Các Chuyên gia LHQ thúc giục Việt Nam mau chóng xem xét lại khung pháp lý để bảo đảm các quyền trong ICCPR được pháp luật Việt Nam bảo vệ ;
nhanquyen-phandoi ca baoluc(anh minh hoa)

Tự do Tôn giáo hay Tín ngưỡng (FoRB) : Các Chuyên gia LHQ  nhận thấy Luật Tín ngưỡng Tôn giáo mới năm 2016 giới hạn quá đáng quyền tự do tôn giáo khi áp đặt cơ chế “đăng ký”cùng thủ tục tiến hành và giới hạn các sinh hoạt tôn giáo vì lý do “an ninh quốc gia”; các thành viên cộng đồng tôn giáo, đặc biệt các cộng đồng tôn giáo chưa đăng ký, phải đối diện với sự theo dõi, sách nhiễu, giam cầm, tịch thu tài sản, bắt buộc chối bỏ tôn giáo đang theo, áp lực theo giáo phái đối nghịch hoặc bị tấn công bạo hành nhiều khi dẫn đến tử vong. Kêu gọi Việt Nam tuân thủ Điều 18 của ICCPR và chấp nhận những khuyến cáo của các Báo cáo viên đặc biệt LHQ về Tự do tôn giáo để bảo đảm việc “đăng ký” chỉ là sự chọn lựa chứ không là điều bắt buộc, đồng thời mau chóng tìm những biện pháp ngăn chận mọi hành động xâm phạm quyền tự do tôn giáo.

Các Chuyên gia LHQ đã phản ảnh sự quan ngại của Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam nhấn mạnh trong Phúc trình Phản biện về cơ chế “Hộ khẩu” được sử dụng như công cụ kỳ thị tôn giáo và dân tộc trong những cộng đồng thiểu số ;

Tự do ngôn luận : Uỷ ban lấy làm tiếc “những giới hạn nghiêm khắc” tự do ngôn luận và biểu đạt tại Việt Nam, kể cả việc sử dụng các điều 109, 116, 117 và 331 trong Bộ Luật Hình sự và những điều luật khác về “an ninh quốc gia” nhằm phạm tội hoá các hành xử chính đáng quyền tự do ngôn luận ; Nhà nước kiểm soát và giới hạn truyền thông, kể cả Luật Báo chí mới năm 2016, cấm đoán mọi phê phán chính quyền ; Luật An ninh Mạng năm 2018, với những điều chỉnh khác, cấm đoán việc sử dụng Internet để chống đối hay phê phán Nhà nước, và sự kiện thành lập Lực lượng 47 ; bắt bớ tuỳ tiện, giam cầm, xử án bất minh, và kết án các bloggers, các nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền, nhà báo và các luật gia phê phán Nhà nước, nhà cầm quyền hay công an. Uỷ ban thúc giục Việt Nam khẩn cấp xét lại các pháp lý có tính hạn chế, chấm dứt vi phạm quyền tự do ngôn luận ngoài luồng và trực tuyến, và “thăng tiến truyền thông đa nguyên được tự do hoạt động không bị Nhà nước xâm lấn” ;

Tự do lập hội và biểu tình ôn hoà : Các Chuyên gia LHQ biểu tỏ sự quan tâm về những phúc trình cho biết việc sử dụng bạo hành và bắt bớ tuỳ tiện để đàn áp những cuộc biểu tình của dân oan hay công nhân đòi hỏi quyền của họ, hoặc hãng đúc thép Formosa gây hại sinh thái. Đồng thời tiếc cho sự hạn chế việc lập hội và quyền tự do công đoàn theo ước vọng độc lập của họ, kể cả thành lập hội nhân quyền, và bảo đảm điều chỉnh nguồn tài trợ ngoại quốc không làm cản trở việc tiếp nhận quỹ trợ cấp ;

Tham dự viêc công cộng: Uỷ ban lấy làm tiếc rằng các đảng phái chính trị khác với Đảng Cộng sản Việt Nam không được phép hoạt động, và người công dân không được quyền tự do bầu cử và ứng cử, vi phạm Điều 25 của ICCPR. Uỷ ban thúc giục Việt Nam bảo đảm “tổ chức các cuộc bầu cử chính đáng một cách minh bạch và thiết lập chính trị đa nguyên”, cũng như kiềm chế việc sử dụng Luật Hình sự làm nguyên cớ bài trừ các ứng cử viên đối lập ra khỏi tiến trình bầu cử ;

Những nhà hoạt động Bảo vệ Nhân quyền (HRDs): Các Chuyên gia LHQ ghi nhận “sự gia tăng đàn áp những nhà hoạt động Bảo vệ Nhân quyền và các diễn viên xã hội dân sự, những người phải đối diện với hăm doạ, sách nhiễu, bạo hành thân thể nhằm nản chí họ bỏ cuộc đấu tranh chính đáng”. Các Chuyên gia cũng viện dẫn những giới hạn tuỳ tiện như cấm xuất cảnh, tịch thu hộ chiếu hay từ chối cấp chiếu khán, hoặc cưỡng bức các nhà hoạt động Bảo vệ Nhân quyền lưu vong ra nước ngoài. Trong Phúc trình Phản biện của Uỷ Ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR)  nêu ra ít nhất 8 trường hợp các tín đồ tôn giáo hay nhà hoạt động nhân quyền nổi bật bị cưỡng bức lưu vong ra nước ngoài ngay khi vừa rời khỏi nhà tù, kể từ lần kiểm điểm UPR Việt Nam năm 2014. Việt Nam cần kiềm chế việc áp đặt cấm xuất cảnh, chấm dứt cưỡng bức công dân lưu vong ra nước ngoài và tôn trọng quyền tự do đi lại, cư trú, như Điều 12 (4) trong ICCPR bảo đảm, là lời các Chuyên gia LHQ nhấn mạnh ;

Án tử hình: Các Chuyên gia LHQ biểu đạt sự quan tâm nghiêm trọng về số lượng cao người bị án tử hình và đã hành quyết tại Việt Nam, số người lãnh án tử hình chưa tới ngưỡng cửa “tội phạm nghiêm trọng” chiếu theo ICCPR, xét xử bất minh thường dẫn tới án tử hình và sự thiếu sót dữ liệu thích đáng của Nhà nước. LHQ thúc giục Việt Nam sửa chữa Bộ Luật Hình sự để giảm thiểu số tội phạm bị ghép án tử hình, đình chỉ tạm thời án tử hình, và tức khắc “công bố số người bị án tử hình và số đã hành quyết, sự khác biệt giới tính, tuổi tác, dân tộc, tôn giáo, và tội phạm của họ”.

Nhiều vấn đề các Chuyên gia LHQ nêu lên bao quanh điều kiện giam giữ tồi tệ các tù nhân vì lương thức và người hoạt động Bảo vệ Nhân quyền, kể cả việc cùm chân cùm tay, biệt giam lâu ngày, ngược đãi, tra tấn, không chăm sóc y tế, quản giáo sai tù nhân đánh đập, chuyển trại tù xa cách thân nhân, gia đình gây cản trở việc thăm nuôi, đối xử kỳ thị giữa tù thường phạm và tù nhân vì lương thức.

Suốt cuộc xem xét, mặc dù nhiều chứng cứ cụ thể do các tổ chức Phi chính phủ cung cấp, và mặc dù đã có Thông tư 37 của Bộ Công an ban hành năm 2011 cho phép giam riêng vô thời hạn cho những kẻ phạm tội an ninh quốc gia, thế nhưng Phái đoàn Việt Nam từ chối trọn gói :

“Việt Nam khẳng định các can phạm và người bị kết án xâm phạm an ninh quốc gia được đối xử bình đẳng như bất kỳ người phạm tội hình sự nào khác. Các chế độ, chính sách đối với phạm nhân được quy định chung mà không hề có sự phân biệt.

“Việt Nam cũng không có biệt giam, không có khái niệm biệt giam trong hệ thống pháp luật.

“Việt Nam khẳng định không có tình trạng chuyển nơi giam giữ phạm nhân, người bị tạm giữ, tạm giam ra xa khỏi nơi cư trú hoặc gia đình phạm nhân một cách vô cớ mang tính phân biệt đối xử, hoặc với mục đích gây khó khăn cho việc gặp gỡ thân nhân, hoặc mang tính chất trừng phạt phạm nhân.

“Người bị giam giữ được hưởng đầy đủ các quyền theo quy định pháp luật. Các cơ quan chức năng của Việt Nam luôn tạo điều kiện để thăm gặp, được liên lạc với thân nhân theo quy định của pháp luật. Không có việc gây khó khăn hoặc gây trở ngại đến quyền thăm gặp thân nhân của phạm nhân”.

Ông Võ Văn Ái nhận xét : “May mắn thay, các Chuyên gia LHQ y cứ sự quan tâm và khuyến cáo của họ trên các sự kiện cụ thể, thay vì dựa theo sự khoa trương rỗng tuyếch của Phái đoàn Hà Nội. Bản Nhận xét Kết thúc của Uỷ ban Nhân quyền LHQ là công cụ quý báu cho những ai muốn tìm hiểu tình trạng Nhân quyền và ưu tư hành động cho việc thực thi Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR) tại Việt Nam”.

Theo Quê Mẹ

Ủy ban LHQ chỉ trích VN đàn áp các quyền tự do, vi phạm nhân quyền

GENEVA — Một tổ chức giám sát của Liên Hiệp Quốc chỉ trích điều mà họ nói là Việt Nam đàn áp các quyền tự do căn bản và xphạm thô bạo các quyền con người, bao gồm tra tấn và hành quyết đi ngược lại luật pháp quốc tế.

Công an áp giải những người biểu tình bị giam giữ khỏi tòa án ở tỉnh Binh Thuan, ngày 23 tháng 7, 2018, sau khi họ bị kết tội tham gia một vụ biểu tình bạo động chống luật đặc khu kinh tế vào tháng 6.

Ủy ban Nhân quyền LHQ, có nhiệm vụ theo dõi việc thực thi Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị, đã xem xét hồ sơ của sáu quốc gia, bao gồm Việt Nam trong đợt kiểm điểm mới nhất.

Ủy ban dành nhiều lời khen ngợi cho những thành tựu kinh tế của Việt Nam, nhưng cũng có nhiều lời chỉ trích về điều mà họ xem là một hệ thống quản trị mang tính ngược đãi. Ngoài ra, họ cũng lo lắng về xu hướng gia tăng trấn áp những người nhà bảo vệ nhân quyền

Thành viên ủy ban Marcia Kran nói những người bảo vệ nhân quyền bị sách nhiễu, tấn công và bị giam giữ mà không được cho tiếp xúc với ai trước phiên tòa xét xử. Bà nói rằng một số người lãnh án tù nhiều năm dựa trên những cáo buộc ngụy tạo, và một số người cũng bị ngược đãi trong khi bị giam cầm.

Một lĩnh vực khác mà Ủy ban lo ngại là số lượng án tử hình và những vụ xử tử được nói là khá cao ở Việt Nam. Ủy ban nhận được báo cáo cho biết 85 người đã bị xử tử vào năm ngoái. Bà Kran lưu ý các tội chống lại nhà nước, các tội liên quan đến ma túy, kinh tế và các tội khác đều có mức hình phạt là tử hình.

“Tình hình là số lượng và danh tính của những người bị kết án tử hình được nhà chức trách giữ bí mật. Điều này có nghĩa là những người bất đồng chính kiến có thể bị nhắm mục tiêu và bị kết án tử hình mà không qua trình tự pháp lí. Những người khác đã chết trong tù và chúng tôi có nghe những báo cáo cho biết những cái chết này sau đó được nhà chức trách nói là tự sát,” bà Kran nói.

Ủy ban gồm các chuyên gia về nhân quyền kêu gọi một lệnh cấm áp dụng tử hình hoặc bãi bỏ án tử hình.

Trước đó trong tháng 3, phái đoàn Việt Nam đã bênh vực thành tích nhân quyền của mình trước Ủy ban tại Geneva trong một phiên xem xét Báo cáo Quốc gia lần thứ ba của Việt Nam về Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị.

Các đại diện của Việt Nam phần lớn không đi vào chi tiết khi các chuyên gia chất vấn về những vấn đề cụ thể. Trưởng phái đoàn Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Khánh Ngọc, có lúc tỏ vẻ mất kiên nhẫn với phần chất vấn vì ông cho rằng các thành viên ủy ban “không hiểu hết pháp luật của Việt Nam và những sự tiến bộ của pháp luật Việt Nam, vẫn dựa vào những thông tin không chính thống.”

Nhưng ông nói thêm Việt Nam sẽ tiếp tục cải cách pháp luật và tư pháp để cố gắng đạt nhiều thành tựu tốt hơn trong thúc đẩy và bảo vệ quyền con người trong thời gian tới.

Ủy ban nói họ nhận thấy chính phủ Việt Nam đang đạt tiến bộ trong việc thông qua những luật mới. Bà Kran nói với VOA một số luật đã được thông qua dường như là để bảo vệ nhân quyền.

“Có một luật mới về buôn người cấm lao động cưỡng bức. Thực tế là năm 2017, đã có sửa đổi luật về trợ giúp pháp lí. Vì vậy, nó đã mở rộng danh sách những người có thể tiếp cận trợ giúp pháp lí. Ngoài ra còn có việc sửa đổi bộ luật hình sự và bộ luật tố tụng hình sự về quyền được tiếp cận luật sư ở tất cả các giai đoạn tố tụng hình sự.”

Bà Kran nói khung pháp lí cho thấy một số dấu hiệu cải thiện trên giấy. Nhưng bà lưu ý những luật này không được áp dụng trên thực tế.

Trong bản nhận xét tổng kết đăng tải hôm thứ Năm, Ủy ban Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nêu ra một loạt những lo ngại về nhiều vấn vấn đề nhân quyền của Việt Nam mà họ đã xem xét, đồng thời đưa ra những khuyến nghị để cải thiện.

Việt Nam được yêu cầu cung cấp thông tin về việc thi hành những khuyến nghị này, chủ yếu tập trung trong ba lĩnh vực là án tử hình, quyền tự do biểu đạt, và những người bảo vệ nhân quyền, đến trước ngày 29 tháng 3, 2021.

VOA Tiếng Việt đóng góp thông tin trong bản tin này.

Theo VOA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Các facebookers trong nước cho rằng thủ phạm khác là đội ngũ dư luận viên đông đảo, chuyên phản bác những quan điểm bị cho là độc hại về sự bất công sai trái trong xã hội cũng như trên chính trường trong nước......Việc tấn công này xảy ra thường xuyên, đặc biệt với những người thường xuyên lên tiếng chống những bất công trong xã hội. -Nhà báo Đỗ Cao Cường
Theo báo Đất Việt, vốn của tuyến đường sắt đô thị này từ tổng mức đầu tư dự trù ban đầu $552.86 triệu, sau đó được ghi nhận tăng thêm hơn $315 triệu. “Tính từ thời điểm Tháng Năm, 2017, theo tính toán của đơn vị quản lý dự án, giả sử với mức lãi suất vay thấp nhất (3% mỗi năm) thì mỗi ngày dự án này phải ‘è cổ’ trả lãi ít nhất 1.2 tỉ đồng ($51,602). Những thiệt hại nhìn thấy cả về tiền bạc lẫn ảnh hưởng tới kinh tế, xã hội là không thể phủ nhận. Điều này khiến dư luận, xã hội đều bức xúc, cho rằng đây là trò đùa dai cần phải được chấm dứt,” tờ báo viết.
30.4 1. Lấy tên gọi chính thức là ngày thống nhất và cũng là ngày đại đoàn kết toàn dân. 2. Không tổ chức kỷ niệm tưng bừng chiến thắng mà tổ chức các lễ tưởng niệm những nạn nhân của chiến tranh trên khắp đất nước, thắp hương tưởng nhớ những người lính tại các nghĩa trang cả 2 phía. 3. Thăm hỏi, động viên những người già cô đơn, thương, bệnh binh, những người chịu mất mát do chiến tranh trên toàn quốc bất kể họ ở phía nào của cuộc chiến. 4. Tổ chức tìm kiếm và quy tập hài cốt những người lính đang bị mất tích không phân biệt họ thuộc phía nào.
“Ở Việt Nam, tự do thật về niềm tin và tín ngưỡng là không có. Cái thể chế vô thần này chỉ là mị dân, bề ngoài. Họ thể hiện cho thế giới biết qua vài cái lễ hội lớn, cho thế giới biết là có tự do thôi, sau đó họ đóng cửa ngay. Tất cả chỉ là hình thức ‘quảng cáo’ bên ngoài. Niềm tin và tự do tôn giáo không có thật.”...Ông Hứa Phi cho biết ông đồng tình với đề xuất này, nhưng nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ cũng như các tổ chức quốc tế phải trừng phạt các quan chức Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo.
Bước qua năm 2019, Việt Nam vẫn là một đất nước thiếu tự do tôn giáo, vẫn đứng trong hạng Tier 1 trong báo cáo về Tự do tôn giáo của Ủy Hội Quốc tế Hoa kỳ về Tự do Tôn giáo (USCIRF), tức là không có tự do tôn giáo . Đó là nội dung báo cáo về Việt Nam trong buổi công bố phúc trình thường niên của Ủy Hội Quốc Tế Mỹ Về Tự Do Tôn Giáo Thế Giới tại Washington DC ngày 29 tháng Tư vừa qua. Theo báo cáo, Việt Nam có dân số hơn 97 triệu, trên một nửa là người theo đạo Phật, kế đến là Thiên Chúa Giáo, tiếp đó là Hòa Hảo, Cao Đài, các hệ phái Tin Lành
Bất chấp chủ trương diệt tận gốc rễ của chính quyền mới sau tháng 4/1975, nét văn hóa bất diệt này vẫn tồn tại ở miền Nam và sau đó lan dần ra miền Bắc. Ban đầu chỉ có một số nhỏ bài hát được phép trình diễn chính thức, nhưng danh sách này lớn dần và đến nay thì hình như không có lệnh cấm giới hạn nữa. Phong trào nhạc Bolero, hay còn được gọi là "nhạc vàng" tràn ngập bây giờ là ví dụ hùng hồn nhất.
...khi được thả ra sau 1.386 ngày bị giam cầm họ trở về nhà thì nhà đã mất, ruộng không còn. Họ trắng tay không còn gì ngoài tiếng đời là một gia đình bất lương. Họ xấu hổ, đau đớn, tủi nhục rời bỏ xứ sở lưu lạc để trốn tránh thân phận ‘bị can’, nhưng họ không thể kêu oan vì họ không có giấy tờ gì chứng minh mình bị oan: “Thời điểm năm 1983 chưa có Bộ luật tố tụng hình sự, tất cả áp dụng bằng sắc luật 03/1976. Sắc luật lúc đó rất sơ sài và hệ thống bộ máy tư pháp chưa hoàn thiện nên việc tống đạt một văn bản tố tụng không có biên bản ký nhận.
“Hiện nay nhiều bạn trẻ muốn vận động để sửa đổi luật pháp ở VN. Tờ báo chúng tôi giúp các bạn có thêm thông tin về các kinh nghiệm ở nước khác, họ đã giải quyết như thế nào, luật pháp, án lệ của nước khác đã làm gì… Một tờ báo mà giúp có thêm thông tin để tự giải quyết và tự tìm con đường riêng cho VN là rất cần thiết. Chúng tôi cảm thấy rất vui vì ngày càng có nhiều bạn trẻ quan tâm và muốn thực hiện điều này. Đó là một tín hiệu tốt cho một xã hội.”
“Từ năm 2017, rất nhiều lần chúng tôi đã yêu cầu rằng nếu có bằng chứng cơ sở pháp lý để chứng minh 59 héc-ta đất đồng Sênh của chúng tôi là đất quốc phòng thì sau 3 tiếng đồng hồ chúng tôi sẵn sàng giao đủ toàn bộ 59 héc-ta đất này cho Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội. Và kể cả bây giờ, nếu có bằng chứng đưa ra thì chúng tôi vẫn bàn giao trong 3 tiếng đồng hồ. Nhưng hoàn toàn là người ta không có một bằng chứng gì, mà chỉ kết luận một cách vu vơ là theo báo cáo của Ủy ban Nhân dân xã Đồng Tâm, toàn bộ đất sân bay Miếu Môn là đất quốc phòng
Sự thực, trong nước bây giờ không còn quá thiếu thốn về vật chất như thời thập niên 1980. Cái thiếu của phần đông thế hệ trẻ trong nước hiện nay là lý tưởng phục vụ tổ quốc hoặc phục vụ nhân loại và tri thức. Đó là thứ tôi lại cảm nhận thấy rất rõ ràng từ những người Quốc Gia đã lớn lên, đi học dưới thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Từ những người trí thức đã thoát ra hải ngoại, nay trở về thăm quê hương cho đến những ông cụ thương phế binh Nhảy dù, Thủy quân lục chiến mà tôi từng tiếp xúc trên mảnh đất miền Nam.
Bảo Trợ