Giới hoạt động lại bị canh chặn khi Hà Nội tổ chức thượng đỉnh Mỹ- Triều

26 Tháng Hai 20197:35 SA(Xem: 319)
  • Tác giả :

Giới hoạt động lại bị canh chặn khi Hà Nội tổ chức thượng đỉnh Mỹ- Triều

Diễm Thi, RFA
Công an Việt Nam tại ga đường sắt Đồng Đăng, Lạng Sơn vào ngày 25 tháng 2 năm 2019.
Công an Việt Nam tại ga đường sắt Đồng Đăng, Lạng Sơn vào ngày 25 tháng 2 năm 2019.
blank AFP-Giới hoạt động lại bị canh chặn khi Hà Nội tổ chức thượng đỉnh Mỹ- Triều

Như đã thành lệ, mỗi khi có sự kiện gì liên quan đến quốc tế diễn ra ở Việt Nam, tư gia của một số nhà hoạt động … lại bị theo dõi, canh chặn, thậm chí chủ nhân bị yêu cầu không được ra khỏi nhà. Thượng đỉnh Hoa Kỳ - Bắc Hàn ở Hà Nội lần này không là ngoại lệ.

Trên mạng xã hội mấy hôm nay bắt đầu xuất hiện những status về việc an ninh, công an khu vực đến nhà “tò mò” về chuyện riêng của gia đình họ. Vợ luật sư Nguyễn Văn Miếng cho biết sáng 25/2, công an khu vực tới nhà hỏi “tối qua chồng chị có ngủ ở nhà không?”

Anh Ngô Duy Quyền, chồng của nữ luật sư Lê Thị Công Nhân, hiện đang ở Hà Nội thì cho biết từ sáng 25/2 họ đã án ngữ tận tầng 3, đi chợ thì họ kè kè đi theo, cách chỉ khoảng 3m.

Ông Tô Oanh, hiện ở Bắc Giang, người từng sang Hoa Kỳ dự buổi điều trần về tình hình tự do báo chí ở Việt Nam năm 2014 cũng cho biết “Ngoài 2 camera trước cửa, tôi được sĩ quan an ninh vào nhà tuyên bố không được đi đâu từ chiều nay cho hết hội nghị Thượng đỉnh nào đó ! Chắc tôi có tên trong danh sách tổ chức khủng bố chăng?”

Cư dân mạng Nguyễn Đức Giang thì cho biết gia đình anh vừa gọi điện báo tin an ninh quận Hoàn Kiếm đã đến nhà thăm dò xem anh có đang ở Hà Nội không.

Theo thông tin từ Saigon thì nhà thơ Phan Đắc Lữ và nhà văn Phạm Đình Trọng cũng bị canh.

Nhà báo Nguyễn Tường Thụy, một người được coi là ‘thành phần cốt cán’ trong các cuộc biểu tình ở Việt Nam cho RFA biết:

“Anh ở tầng 5 chung cư, anh không xuống nên không để ý có ai canh không, nhưng tối nay có ba công an và một tổ trưởng dân phố đến vận động anh không đi xem cuộc gặp giữa hai ông Trump và Kim Jong-un.  Anh bảo rằng bây giờ anh chưa định đi, một công an bảo rằng ‘vậy là anh đã cam kết rồi nhá’. Anh bảo rằng tôi không cam kết. Cứ dựa vào pháp luật mà làm chứ không cam kết hay hứa hẹn miệng. Hôm nay tôi chưa định đi nhưng biết đâu mai tôi lại đi.”

Chị Huệ, vợ nhà hoạt động Lê Dũng (Dung Vova) ở Hà Nội kể với RFA rằng an ninh theo dõi nhà chị mấy hôm nay nhưng họ chưa yêu cầu đừng ra đường mà họ chỉ đến gõ cửa để thăm dò:

“Nếu mình không có nhà thì họ sẽ hỏi (người nhà) là mình đi đâu. Họ không muốn mình gặp những người mà đại sứ quán có thể mời gặp. Có những người từng bị làm phiền bằng cách khóa cửa không cho mình ra ngoài, có những người thì bị canh. Mình đi đến đâu thì họ đi theo đến đấy.”

Hà Nội được chọn là nơi tổ chức cuộc gặp mang tính lịch sử giữa Tổng Thống Mỹ và Chủ tịch Bắc Hàn - một xứ cộng sản khép kín – và được chính Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh cho là sự kiện lớn của ngoại giao Việt Nam năm 2019.

Nguyên thứ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Quang Vinh nói rằng Việt Nam đã chuẩn bị lòng hiếu khách và không có gì phải lo lắng khi tổ chức cuộc gặp giữa lãnh đạo Mỹ và Bắc Hàn. Khi tự hào với lòng hiếu khách của người Việt thì tại sao chính quyền lại lo lắng khi người dân ra đường chào đón khách?

Một người dân ở Hà Nam nhận định lý do nhà cầm quyền chốt chặn nhà những người hoạt động xã hội dân sự hoặc những người bất đồng chính kiến:

“Lý do đầu tiên tức họ là những người có thể gọi là “khách quen của bọn an ninh”, tiếng nói của họ rất mạnh. Họ như những thủ lĩnh, thể hiện bằng hành động chứ không phải bằng lời nói.

Cái lý do thứ hai là họ không muốn những người này ra đường, bởi những người này thường có những biểu ngữ kêu gọi tổng thống Mỹ quan tâm đến nhân quyền Việt Nam, và cái quan trọng là kể tội đảng cộng sản này.”

Nhà báo Nguyễn Tường Thụy cho rằng đây là nỗi sợ vu vơ, những người như ông đối phó bằng cách “đột kích”, đem biểu ngữ đến chỗ này chụp hình, xong lại di chuyển qua chỗ khác ngay. Ông nói thêm:

“Đây là cái điều hết sức vô lý. Nhiều lúc nó canh nó vây nó chặn không biết để làm cái gì. Biểu tình thì nó bảo mình châm ngòi nổ biểu tình. Giữ mấy ông cốt cán không cho đi thì những người mới họ không dám biểu tình, cho nên họ ra chặn.

Lần trước Tổng thống Obama sang thì anh cũng bị chặn, lần này thì như thế. Thực ra tụi nó sợ vu vơ, nếu mà nói đi đón thì biết ông ấy ở đâu mà đón. Ông ấy đi đến đâu thì công an dày đặc mình cũng chẳng vào được. Nó rất sợ mình ra ngoài đường cho nên bọn anh nhiều khi đột kích, giương biểu ngữ chỗ này rồi lại chạy sang chỗ khác. Đưa hình lên là họ cũng hãi rồi.”

Ông chia sẻ thêm trên facebook cá nhân của mình là việc mấy ông lãnh đạo hễ có sự kiện gì là sai quân đi canh, vận động, nhắc nhở chẳng giải quyết vấn đề gì mà chỉ để cho người dân đàm tiếu.

Việc ngăn chặn các nhà bất đồng chính kiến trước các sự kiện lớn được người dân mỉa mai gọi là “truyền thống”, bởi từ năm 2013, khi phái đoàn Hoa Kỳ đến Hà Nội dự đối thoại nhân quyền, họ có hẹn làm việc với hai nhà bất đồng chính kiến là bác sĩ Phạm Hồng Sơn và luật sư Nguyễn Văn Đài.

Cuộc hẹn gặp không thành vì đã bị chính quyền ngăn chặn bằng cách đi theo, dùng vũ lực ép lên xe chở về phường. Theo luật sư Nguyễn Văn Đài thì xét về mặt ngoại giao của quốc gia và quyền tự do của người dân thì đó là một điều đáng buồn, một điều rất xấu đối với giới chức, chính quyền. Bác sĩ Phạm Hồng Sơn thì kết luận đây là những hành xử bất hợp pháp, những hành xử chà đạp nhân quyền, chà đạp những quyền tự do của công dân.
Theo RFA


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sáng ngày 11/6/2019, khoảng 60 người Việt Nam đã tập trung trước Tòa án thành phố Đài Bắc, Đài Loan để họp báo về việc Hội Công Lý Cho Nạn Nhân Formosa nộp đơn kiện Công ty Gang Thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh ra tòa vì công ty này từng thừa nhận là thủ phạm gây ra ô nhiễm môi trường cho 4 tỉnh miền Trung hồi năm 2016. Gần 10 ngàn nạn nhân Việt ẩn danh kiện công ty Formosa tại Đài Loan
Chính phủ cần ra tối hậu thư cho Nhà thầu Trung Quốc trong 3 tháng tới phải hoàn thành để đưa dự án vào khai thác, nếu không hoàn thành sẽ: 1. Mời nhà thầu Trung Quốc ra khỏi Việt Nam 2. Đóng cửa dự án 3. Chấp nhận trả toàn bộ số nợ đã vay cho dự án này 4. Chuyển dự án này thành bảo tàng, mời báo chí và du khách quốc tế đến thăm quan và đưa tin về sản phẩm “made in china” 5. Cấm hoặc hạn chế nhà thầu Trung Quốc tham gia đấu thầu các dự án tại Việt Nam.
Ngày 2/6 vừa qua một tàu cá của ngư dân tỉnh Quảng Nam khi đang đánh bắt cá ở khu vực gần quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc, đã bị tàu của Trung Quốc áp sát, tịch thu toàn bộ số mực đánh bắt được lên đến 2 tấn, ước tính thiệt hại là khoảng hơn 250 triệu đồng. Đây là lần thứ 2 trong vòng khoảng 2 tháng qua, tàu cá Việt Nam bị tàu Trung Quốc tấn công, trong khi ngư dân Việt Nam hoàn toàn bất lực.
Một tàu cá của ngư dân Quảng Nam bị tàu Trung Quốc tấn công và cướp 2 tấn mực khi đang hoạt động ở gần khu vực quần đảo Hoàng Sa hôm 2/6 vừa qua. Truyền thông trong nước trích lời giới chức biên phòng Quảng Nam cho biết như vậy hôm 7/6. Tàu cá bị tấn công của ngư dân Trần Văn Nhân với 10 thuyền viên đã cập cảng Kỳ Hà, Quảng Nam vào ngày 7/6. - Ngư dân Trần Văn Nhân cho giới chức địa phương biết tàu cá của ông bị tấn công vào khoảng trưa ngày 2/6 khi đang ở cách đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa khoảng 22 hải lý.
“Trước hết tôi xin cảnh báo với những người đấu tranh, hoạt động XHDS, phản biện xã hội… mà dùng facebook thì dứt khoát không nhận là facebook của mình mỗi khi làm việc với công an, dù việc lớn hay nhỏ. Không trả lời, trả lời không biết hoặc phủ nhận là cách bảo vệ mình tốt nhất. Thường ban đầu công an mời lên nói ngọt ngào dụ dỗ hoặc đe nẹt để mình nhận, ghi biên bản, sau đó sẽ lấy các bài viết trong đó ra quy tội rồi khởi tố. Dứt khoát không tạo điều kiện dễ dàng cho công an bắt mình. Muốn bắt phải tự họ chứng minh facebook là của mình. Việc nầy không phải dễ dàng đối với họ”.
Suốt cả bài diễn văn, BT Quốc Phòng Cộng Sản VN, ông Ngô Xuân Lịch không có một lời phê phán Trung Quốc xâm chiếm biển đảo của VN, bồi đắp đảo nhân tạo, quân sự hóa biển Đông Nam Á, xua đuổi, đâm chìm thuyền cá ngư dân VN, cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trong vùng biển Việt Nam. Trái lại, chỉ thấy Trung Quốc và Việt Nam đang “thống nhất duy trì” hòa bình, ổn định trên Biển Đông Nam Á. 1- Ai cũng biết Trung Quốc nói một đường làm một nẻo. Và mục tiêu chiếm đoạt biển Đông Nam Á của Trung Quốc là không thay đổi và không khoan nhượng. Chỉ có áp lực quốc tế mới làm cho Trung Quốc phải thay đổi cách xâm chiếm và trì hoãn sự toàn thắng về mục tiêu xâm chiếm của Trung Quốc.
Việt Nam được 20 điểm trên thang 100 điểm về mức độ tự do, trong đó bị xếp hạng rất thấp về mức độ tự do chính trị nhưng lại có điểm cao hơn về tự do dân sự, theo đánh giá của Freedom House, tổ chức nghiên cứu và cổ súy cho dân chủ-tự do toàn cầu có trụ sở tại thủ đô Washington D.C. của Mỹ. Thang bậc gồm 100 điểm này được chia ra làm 40 điểm cho tự do chính trị và 60 điểm cho các quyền tự do dân sự. Việt Nam được chấm 3/40 về tự do chính trị và 17/60 về tự do dân sự.
Bất chấp mọi tranh cãi, kiến nghị, thỉnh nguyện thư cùng phản ứng gay gắt từ giới khoa học, các chuyên gia môi trường, các nhà địa vật lý cũng như các nhân sĩ trí thức trong nước, cho rằng không thể tiến hành dự án bởi nhiều mối nguy về môi trường, xã hội, quốc phòng, dự án bauxite Tây Nguyên vẫn tiến hành hoạt động. ...-...Trong lúc nước Úc bỏ ra bạc triệu đô để đầu tư sản xuất bauxite nhưng rồi người ta cũng phải bỏ, Trung Quốc không khai thác trên nước họ mà họ sang mình họ làm, mình thì chúi đầu chúi cổ làm mà rõ ràng kinh tế không đạt, môi trường lại càng nguy hiểm, đường giao thông cũng bị phá nát.
Vào ngày này, chúng ta kỷ niệm 40 năm Thánh lễ Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II cử hành ngày 2 tháng 6 năm 1979, tại Warsaw, khai mạc chuyến thăm chín ngày tại Ba Lan đã thay đổi tiến trình lịch sử của nhân loại. Khi chúng ta nhớ lại cuộc đấu tranh lâu dài của người dân Ba Lan chống lại chủ nghĩa cộng sản, chúng ta công nhận rằng hàng bao nhiêu triệu người hiện đang được sống tự do là nhờ Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II và cuộc sống phi thường của ngài như một môn đệ của Chúa Giêsu Kitô và một nhà vô địch đấu tranh cho phẩm giá con người và quyền tự do tôn giáo.
Thực sự ghê sợ và rùng mình trước sự bảo vệ “ổn định chính trị” của các chế độ cộng sản độc tài. Đối với đồng bào của chính Tổ quốc mình mà chính quyền Trung Quốc còn tàn sát man rợ không ghê tay như vậy thì hôm nay những người dân Tây Tạng, Ngô Duy Nhĩ, Nội Mông ,… thâm chí cả người Việt Nam (nếu một khi Việt Nam trở thành Khu tự trị của Trung Quốc) thì chắc chắn không tránh khỏi bị tàn sát dưới bàn tay sắt máu của họ.
Bảo Trợ