Mẹ Nấm Trên Đất Mỹ: 'Tiếng Nói Yêu Tự Do Không Bao Giờ Lạc Lõng'

18 Tháng Mười 201810:01 CH(Xem: 174)
  • Tác giả :

“Sự chào đón của mọi người làm tôi cảm thấy không hề cô đơn chút nào trong suốt 787 ngày qua”, Blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh xúc động nói ngay giây phút đầu bước ra khỏi phi trường trong vòng vây của cộng đồng người Việt và báo giới ở thành phố Houston, bang Texas, Hoa Kỳ.

Blogger Mẹ Nấm đến phi trường George Bush vào khoảng gần 11 giờ đêm 17/10, giờ địa phương.
me nam  usGia đình blogger Mẹ Nấm chụp ảnh cùng cộng đồng sau khi đặt chân tới phi trường George Bush vào sáng sớm ngày 18/10/2018.

Livestream trực tiếp đón Mẹ Nấm và gia đình ở phi trường George Bush

Sau khoảng 1 giờ làm thủ tục, Mẹ Nấm và gia đình xuất hiện trong tiếng hò reo của cộng đồng.

Trước câu hỏi cho rằng nhiều nhà hoạt động sau khi sang Mỹ đã im lặng, không lên tiếng như khi còn ở trong nước, Như Quỳnh khẳng định “Tôi sẽ không im lặng”, và câu trả lời của cô đã nhận được hưởng ứng nồng nhiệt của cộng đồng.

Blogger Mẹ Nấm đã được phóng thích khỏi nhà tù ở Thanh Hóa và rời khỏi Việt Nam vào trưa ngày 17/10, sau những nỗ lực can thiệp từ bên trong và bên ngoài Việt Nam.

Chia sẻ với VOA về giây phút đầu tiên gặp lại mẹ và hai con trên máy bay, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh xúc động nói:

“Mặc dù đã chuẩn bị trước cho việc phải gặp gia đình rất ngắn ngủi trước khi đi nhưng tôi vẫn cảm thấy sốc khi con trai và con gái ôm tôi trên máy bay. Chúng tôi đã chờ đợi hơn hai năm trời. Những gì họ đã cố gắng để chặn thông tin và chặn sự tiếp xúc của chúng tôi cho đến phút cuối thì cảm xúc của con trai đã vỡ òa trên máy bay. Có lẽ mọi người cũng đã nhìn thấy tấm hình đó."

"Tôi nghĩ sự đoàn tụ ngày hôm nay ngay trên máy bay sẽ là câu trả lời cho chính những người đã bắt, giam giữ tôi trong suốt thời gian qua, rằng tôi không cô đơn và tiếng nói yêu tự do không bao giờ lạc lõng như họ nghĩ”, blogger Mẹ Nấm nói thêm.

Trước đó hàng giờ, các cơ quan truyền thông và cộng đồng người Việt đã có mặt tại phi trường để chào đón blogger 39 tuổi đã được nước Mỹ, châu Âu và nhiều tổ chức quốc tế vinh danh vì những đóng góp của cô trong việc đấu tranh cho nhân quyền và tự do tại Việt Nam.

Chị Thảo Ly, một cư dân Houston, nói với VOA rằng “chưa bao giờ chị vui như vậy” khi biết được tin Mẹ Nấm và gia đình được tự do và đến Mỹ, nhưng không khỏi nghĩ tới những nhà hoạt động khác vẫn còn trong nhà tù, trong đó có bà Thúy Nga, cũng có hai con nhỏ như trường hợp của Mẹ Nấm. Chị Ly bày tỏ tin tưởng rằng “với Mẹ Nấm, tôi tin rằng dù sống ở bất cứ đâu thì cô cũng vẫn tiếp tục con đường mà cô đang đi”.

Trong số những người có mặt tại sân bay quốc tế George Bush, có cả những người đã lớn tuổi từ các thành phố lân cận đã lái xe đến Houston giữa đêm để đón Mẹ Nấm và gia đình vì ngưỡng mộ sự can đảm của cô, mà theo họ, “xứng đáng là một anh thư”, “con cháu bà Trưng, bà Triệu”, ông Tường, 83 tuổi, nói với VOA.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một blogger được biết tiếng tại Việt Nam thông qua các bài viết và hoạt động liên quan đến những vấn đề nhạy cảm như biểu tình chống Trung Quốc, vụ ô nhiễm môi trường do nhà máy Formosa Hà Tĩnh gây ra ở vùng biển miền Trung Việt Nam, những cái chết trong đồn công an…

Năm ngoái, Việt Nam tuyên án blogger Mẹ Nấm 10 năm tù về tội “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo Điều 88, nhưng nhiều chính phủ, tổ chức quốc tế đã chỉ trích Việt Nam về bản án này.

Ngoài các giải thưởng về nhân quyền từ các tổ chức quốc tế, vào tháng 3 năm ngoái, Mẹ Nấm còn được phu nhân Tổng thống Hoa Kỳ, bà Melania Trump, trao giải “Phụ nữ can đảm”. Cô cũng được đề cử cho giải Nobel Hòa Bình gần đây.

Mẹ Nấm là trường hợp mới nhất mà Việt Nam phóng thích để đi tị nạn ở nước ngoài. Trước đó, một số nhà hoạt động cũng đã bị Việt Nam phóng thích theo dạng này như LS. Nguyễn Văn Đài, blogger Điếu Cày…

LS. Lê Công Định, một cựu tù nhân chính trị ở Việt Nam, nhận định trên trang Facebook cá nhân: “Sau chiến công xuất khẩu lao động trả nợ các nước XHCN anh em những thập niên cuối thế kỷ trước, đến chiến công xuất khẩu "những bông hoa nhỏ" giải quyết nạn thất nghiệp nhiều năm gần đây, nay chương trình xuất khẩu tù nhân nhân quyền đổi lấy giao thương quốc tế dần trở thành chiến công hiển hách mới của phong trào cách [cái] mạng nước ta”.

Một trong những người đi đón gia đình Mẹ Nấm tại phi trường ở Houston, GS. Nguyễn Chính Kết, thành viên khối 8406, tỏ ra thông cảm và chia sẻ với lựa chọn ra đi của blogger Mẹ Nấm. Ông nói: “Người đấu tranh đích thực trong nước không bao giờ muốn ra hải ngoại để tị nạn vì khi đã dấn thân, bất chấp nguy hiểm, là họ đã có tấm lòng muốn hy sinh cho đại cuộc”.

Ngay sau khi Mẹ Nấm rời khỏi Việt Nam, Bộ Ngoại giao Mỹ đã hoan nghênh quyết định của các nhà chức trách Việt Nam và kêu gọi Hà Nội phóng thích tất cả những tù nhân lương tâm khác đang bị giam cầm, một phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao nói với VOA qua một thông cáo.
Theo VOA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sau 10 năm yên hàn và phát triển tột bực, nền hòa bình quý giá mà Giáo Hội Công Giáo tại Sri Lanka, hay còn gọi là Tích Lan, được hưởng đã bị gián đoạn bởi một biến cố tang tóc kinh hoàng diễn ra vào một trong những ngày thánh thiêng nhất là ngày Chúa Nhật Phục sinh. Trong cuộc tấn công lớn đầu tiên vào đảo quốc ở Ấn Độ Dương này kể từ khi kết thúc cuộc nội chiến giữa chính phủ và nhóm Hổ Tamil cách đây 10 năm, bom đã nổ suốt ngày Chúa Nhật tại thủ đô Colombo và vùng phụ cận làm chết 207 người và làm bị thương 450 người khác,
Hiện trạng ứng xử suy đồi tràn lan trong môi trường giáo dục hiện nay chứng tỏ sự thất bại, sai lầm trong chính sách giáo dục. Vấn đề này phải sửa từ gốc chứ không phải sửa từ ngọn bằng văn bản quy định cách ứng xử như Thông tư số 06 vừa nêu.- Tôi thấy não trạng của tuyên huấn, giáo dục của thể chế này luôn luôn không có truyền thông một cách khách quan, chính xác. Mà luôn tuyên truyền theo kiểu tốt khoe, xấu che, mà cái đó xưa nay dân người ta đã phản ứng rất nhiều rồi.
Báo chí cộng sản đi ngược lại hoàn toàn với tiêu chí báo chí thế giới nói chung. Báo chí cộng sản là sự kiểm duyệt với nhiều tầng lớp kiểm duyệt khác nhau như cấp phòng, cấp ban, thậm chí là cấp giám đốc, tổng biên tập. - Phóng viên H........Ở trong nước báo chí là công cụ tuyên truyền của đảng nên phải đưa tin phục vụ cho đảng, nhà nước trước, sau đó mới đến dân. - Nhà báo N.
Ngay sau khi vụ việc bị phát hiện và truyền thông đưa tin mạnh mẽ, Ông Triệu Tài Vinh, bí thư tỉnh Hà Giang vào ngày 19/7/18 có khẳng định với báo Dân Trí rằng không việc gì ông phải đi xin điểm cho con mình. Trích nguyên văn phát biểu của ông rằng “Con gái tôi học ở trường chuyên của tỉnh. Cháu học như thế nào thì trường biết, lớp biết và mọi người biết cả. Cháu học giỏi, đứng top đầu của lớp. Cháu nó học như thế nào thì báo chí có cách để nắm thông tin cơ mà
"Ở hai nước này, tầng lớp cầm quyền trấn áp mọi thảo luận trong truyền thông do nhà nước kiểm soát, đồng thời truy bức không ngừng nghỉ những nhà báo công dân (citizen-journalists) dám nêu quan điểm bất đồng." Chừng 30 nhà báo chuyên nghiệp và không chuyên nghiệp bị cầm giữ ở Việt Nam Reporters Sans Frontiers Nhưng Việt Nam có vẻ còn kém Trung Quốc về việc bắt giữ nhà báo chuyên và không chuyên. "Chừng 30 nhà báo chuyên nghiệp và không chuyên nghiệp bị cầm giữ ở Việt Nam, còn con số gần đông gấp đôi bị giam giữ tại Trung Quốc."
Việt Nam đang bị cai trị bởi hệ thống chính trị độc đảng, và Đảng Cộng sản độc quyền quyết định mọi vấn đề của đất nước thông qua điều 4 Hiến pháp Việt Nam 2013.....các quan chức cộng sản thuộc mọi ngành, mọi cấp khi vi phạm pháp luật thì họ sẽ bị xử lý kỷ luật đảng trước khi bị xử lý theo pháp luật, thậm chí rất nhiều quan chức cộng sản chỉ bị xử lý kỷ luật đảng mà không bị xử lý theo pháp luật như cựu bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng, cựu thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa, Tất Thành Cang,...
Theo ghi nhận của giới chuyên gia tại Việt Nam, các hình thức xâm hại trẻ em phổ biến bao gồm xâm hại (trừng phạt) thân thể, xâm hại tâm lý/tình cảm, xâm hại tình dục, chứng kiến bạo lực gia đình, sao nhãng, buôn bán trẻ em và lao động trẻ em. Trong các hình thức vừa nêu, tình trạng trẻ em bị xâm hại tình dục và tình trạng trẻ vị thành niên bị bạo hành học đường ở mức báo động trong những năm gần đây.
Một cán bộ tên Lượng, có nói với tôi là, việc đón anh Vinh, nếu chỉ các thành viên gia đình thôi thì chúng tôi sẽ thả anh Vinh ở cổng trại giam. Còn nếu có ‘trống giăng cờ mở’, nói rất là chung chung như thế, thì chúng tôi buộc phải thả anh Vinh theo cách khác, chẳng hạn thả ở quãng đường nào vắng vẻ. -Bà Lê Thị Minh Hà
Cảnh sát cơ động đã được điều về xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, ngoại thành Hà Nội từ tối ngày 14 tháng 4 ngay trước khi người dân xã này làm lễ kỷ niệm 2 năm sự kiện Đồng Tâm khi người dân nơi này bắt giữ 38 cán bộ và cảnh sát cơ động làm con tin liên quan đến tranh chấp đất đai giữa chính quyền địa phương và người dân. Video lan truyền trên mạng vào đêm ngày 14/4 cho thấy nhiều cảnh sát cơ động mặc đồng phục có trang bị áo giáp, khiên và gậy có mặt ở xã Đồng Tâm, trong khi những người dân hỏi tại sao những cảnh sát này lại có mặt tại xã vào thời gian này.
Nếu như nói ‘một cửa-một dấu’ nhưng tôi là người dân trực tiếp đi làm thủ tục giấy tờ thì một chữ, một dấu phết… cũng bị bắt lỗi và bị bắt quay về làm hồ sơ lại. Nhưng nếu một người cò ôm vào 100 cái hồ sơ thì dù có sai, cán bộ tự sửa, in lại và thông qua luôn. Đó là một hình thức của cơ chế. Chủ trương Nhà nước không sai, nhưng người thực thi ở mỗi địa phương vì đời sống của nhân sự trong bộ máy của các ban, ngành có thể gây ra nhũng nhiễu cho người dân.
Bảo Trợ