Thực Hiện Quyền Biểu Đạt Ý Kiến, 37 Người Dân Bị Kết Án Vô Pháp - Thêm Công Dân Chết Khi Làm Việc Với Công An

06 Tháng Tám 201811:33 CH(Xem: 205)

Thực hiện quyền biểu đạt ý kiến, 37 người dân bị kết án vô pháp

#GNsP (05.08.2018) – Trong tháng 7/2018, chỉ vọn vẹn trong vòng 3 tuần, nhà cầm quyền bất chấp các quy định của Hiến pháp và Pháp luật, sẵn sàng “vi phạm phạm pháp luật” khi kết án 37 công dân biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến, kiến nghị của họ về hai dự thảo Luật Đặc Khu và An Ninh Mạng – hai hiểm họa mới cho quốc gia, ảnh hưởng đến sự tồn vong của vận mệnh dân tộc.
blank

Diễn biến sự việc

Vào ngày 12 và 23/07/2018, 17 công dân sống tại Tp. Phan Thiết, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận bị tòa án tỉnh Bình Thuận tuyên tổng cộng 30 năm tù giam với tội danh “gây rối trật tự công cộng”, “tụ tập đông người”. Sau đó 1 tuần, vào ngày 30/07, cùng với tội danh nêu trên, 20 công dân sống tại khu vực Đồng Nai bị tòa án tỉnh Đồng Nai tuyên án tổng cộng hơn 40 năm tù giam.

Trước đó, vào tháng 6/2018, hàng ngàn người dân tại các tỉnh, thành phố lớn như: Hà Nội, Nghệ An, Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai, Bình Thuận, Nha Trang… xuống đường biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến của họ về hai dự thảo Luật Đặc Khu và An Ninh Mạng. Bởi vì, Luật Đặc khu kinh tế “thông qua” để mở rộng cửa cho ngoại thù Bắc phương xâm lược; còn Luật An ninh mạng “thông qua” để nắm hết mọi dữ liệu của người dùng internet tại VN ngõ hầu bịt miệng, che mắt nhân dân để đảng tha hồ làm tội ác đối với đồng bào và Đất nước mà không sợ bị phát giác hay phản đối. Nhiều người xuống đường biểu đạt ý kiến về hai dự thảo luật đã bị câu lưu, đánh đập đến trọng thương; hoặc nhiều người khác bị bắt, giam và bị đưa ra tòa xét xử với những bản án “vô nhân tính”, “còn đảng, còn mình”.

Mặc cho ý kiến biểu đạt của hàng vạn người dân, quốc hội bù nhìn “cúi đầu” trước giặc phương Bắc “thông qua” luật An Ninh Mạng vào ngày 12/06/2018. Và chuẩn bị thông qua dự thảo Luật Đặc Khu vì “bộ chính trị đã thông qua”.

Phản hồi ý kiến là “quyền” được Hiến pháp và pháp luật minh định

Nguyên tắc xây dựng, ban hành văn bản quy phạm pháp luật trước khi được “thông qua” và “có hiệu lực”, thì theo Luật Ban hành Văn bản Quy phạm Pháp Luật, trong quá trình soạn thảo văn bản dự thảo Luật, Pháp Lệnh, Nghị Quyết… các cơ quan có thẩm quyền “bắt buộc” công khai đăng tải dự án, dự thảo trên cổng thông tin điện tử của cơ quan có thẩm quyền để công dân phản hồi ý kiến, biểu đạt ý kiến cá nhân; Các cơ quan có chức năng “phải” tạo điều kiện cho các cá nhân tham gia “góp ý kiến”, “buộc” tiếp thu và lấy ý kiến của người dân…

Luật còn quy định người dân “phải” được cung cấp đầy đủ thông tin để được “ý kiến”, “phản biện” tại Điều 3 Luật Thông tin 2016 (LTT): “1. Mọi công dân đều bình đẳng, không bị phân biệt đối xử trong việc thực hiện quyền tiếp cận thông tin. 2. Thông tin được cung cấp phải chính xác, đầy đủ. 3. Việc cung cấp thông tin phải kịp thời, minh bạch, thuận lợi cho công dân; đúng trình tự, thủ tục theo quy định của pháp luật…” Thậm chí công dân còn có quyền “yêu cầu các cơ quan nhà nước cung cấp thông tin”, (khoản 2 Điều 10 LTT). Lưu ý, Luật “nghiêm cấm” các cơ quan, tổ chức, cá nhân gây “cản trở, đe dọa, trù dập người yêu cầu… thông tin”, (khoản 4 Điều 11 LTT).

Trong khi đó, tiếp cận thông tin, biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến, kiến nghị thậm chí tham gia quản lý nhà nước và xã hội của công dân là “quyền” đã được Hiến pháp minh định, không ai được quyền tước đoạt và xâm phạm. Tại Điều 28 Hiến pháp quy định:

“1. Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của cơ sở, địa phương và cả nước. 2. Nhà nước tạo điều kiện để công dân tham gia quản lý nhà nước và xã hội; công khai, minh bạch trong việc tiếp nhận, phản hồi ý kiến, kiến nghị của công dân.”

Còn khoản 2 Điều 8 Hiến Pháp quy định: “Các cơ quan nhà nước, cán bộ, công chức, viên chức phải tôn trọng Nhân dân, tận tụy phục vụ Nhân dân, liên hệ chặt chẽ với Nhân dân, lắng nghe ý kiến và chịu sự giám sát của Nhân dân; kiên quyết đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí và mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền.”

Do đó, hàng vạn người dân trong cả nước đã tham gia quản lý xã hội, biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến bằng hình thức xuống đường, qua các băng rôn khẩu hiệu phản đối hai dự thảo Luật Đặc Khu và An Ninh Mạng trong tháng 6 vừa qua là hoàn toàn phù hợp với quy định của pháp luật; các cơ quan, cán bộ “phải” lắng nghe ý kiến và “chịu sự giám sát của nhân dân” vì đó là quyền của người dân được Hiến pháp minh định. Thế nhưng, bất chấp các quy định của Hiến pháp và Luật pháp, nhà cầm quyền đã đàn áp dã man người dân và tỉnh Bình Thuận, Đồng Nai đã tuyên án 37 người dân can đảm này.
Biểu tình, băng rôn khẩu hiệu… là hình thức biểu đạt ý kiến

Pháp luật không quy định cụ thể người dân phải thực hiện quyền biểu đạt ý kiến, phản biện ý kiến như thế nào, ở đâu… Do đó, với nguyên tắc “được làm những gì pháp luật không cấm”, người dân có thể thực hiện các quyền này thông qua nhiều hình thức như: kiến nghị bằng văn bản, xuống đường, căng/cầm băng rôn khẩu hiệu với các thông điệp cần truyền tải…

Chính nhà cầm quyền đã thực hiện “quyền biểu đạt ý kiến” của họ trong suốt hơn 40 năm qua thông qua các hình thức: “rải truyền đơn” đến từng hộ gia đình; treo các bảng tuyên tuyền khắp ngõ ngách, phố phường; tổ chức rầm rộ, tốn kém những cuộc diễu hành hay mit-tinh trong các ngày “lễ” của cộng sản…

Vậy thì tại sao người dân cũng thực hiện “quyền biểu đạt ý kiến” – đã được Hiến pháp minh định – giống như nhà cầm quyền mà lại gán ghép cho họ là “thành phần xấu”, “gây rối trật tự công cộng”, “tụ tập đông người”, “lật đổ chính quyền nhân dân”… rồi kết án họ những bản án nặng nề, vô pháp?
Hiến pháp và Pháp luật chỉ dành bảo vệ cho “chế độ”

Bởi vì, chỉ cần người nào dám thực hiện quyền “biểu đạt ý kiến”, “phản biện ý kiến”, “tham gia quản lý nhà nước và xã hội” – đúng Pháp luật – mà đe dọa, ảnh hưởng đến nhà cầm quyền thì họ sẵn sàng “chà đạp” Pháp luật, bắt bỏ tù các tiếng nói của những người dân thấp cổ bé miệng nhằm mục đích răn đe, cảnh cáo người dân khác không được thực hiện các quyền căn bản này.

Chính vì vậy, các vụ án “xử” người dân tại tỉnh Đồng Nai, Bình Thuận… với tội danh “gây rối trật tự công cộng”, “tụ tập đông người”… là những trường hợp điển hình của nhà cầm quyền để trả thù, triệt tiêu các quyền “biểu đạt ý kiến”, “phản biện ý kiến”, “tham gia quản lý nhà nước và xã hội” của công dân – đã được Hiến Pháp bảo hộ.

Những người bị kết án trên đã xuống đường, “tụ tập đông người” với mục đích biểu đạt ý kiến, phản đối hai dự luật “bán nước” – Luật Đặc Khu và An Ninh mạng – chỉ bằng một phần nhỏ số lượng người đã “tụ tập đông người” vào dịp U23 được vào chung kết bóng đá. ; Cũng không thể “tụ tập đông người” bằng “hội cờ đỏ” chuyên đi phá phách người dân đã “tụ tập” hàng ngàn người khoác cờ đỏ tại Nghệ An; nhóm người trên cũng không thể “gây rối trật tự công cộng” bằng “hội cờ đỏ” đã xông vào sân nhà thờ Thọ Hòa, Giáo phận Xuân Lộc, chửi bới, thách thức cha Chánh xứ và bà con Giáo dân; Cũng không thể “gây rối trật tự công cộng” bằng “hội cờ đỏ” đứng trước cổng Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn phát thanh thóa mạ các linh mục, tu sỹ nhằm phá rối chương trình “Tri ân Thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa”; cũng không thể “gây rối trật tự công cộng” bằng “hội cờ đỏ” đã tùy tiện hành hung người dân Kẻ Gai, Giáo phận Vinh… Chưa kể, những cuộc “gây rối trật tự” của hội cờ đỏ tại các địa điểm người dân tổ chức tưởng niệm anh hùng tử sỹ hy sinh trong các cuộc chiến chống tàu cộng xâm lược hàng năm.

Thế thì tại sao những người xuống đường hò hét trong các dịp cổ vũ bóng đá, hội “cờ đỏ” đã “tụ tập đông người” và “gây rối trật tự công cộng” không bị truy cứu trách nhiệm hình sự, không bị xử lý? Chính cha Chánh xứ giáo xứ Thọ Hòa hoặc người dân Kẻ Gai đã có đơn tố cáo nêu đích danh các cán bộ trong “hội cờ đỏ” lăng mạ, đánh đập… người dân và gửi đến các cơ quan có thẩm quyền, nhưng các cơ quan này vẫn “câm lặng”, không giải quyết và cố tình làm “chìm xuồng” các vụ án này.

Nhà cầm quyền cố tình bao che và tiếp tay cho các hành vi “tụ tập đông người”, “gây rối trật tự” của “hội cờ đỏ”, hoặc của các tổ chức, cá nhân… làm những việc có “lợi” cho nhà cầm quyền – kể cả vi phạm pháp luật – không những được “dung túng”, mà còn được thăng quan tiến chức. Hiến pháp và Pháp luật không dành cho người dân thấp cổ, bé miệng, biểu đạt ý kiến ôn hòa!

Pv.GNsP


Thêm công dân chết khi làm việc với công an

RFA

Ông Hứa Hoàng Anh, bị tử vong sau khi làm việc với công an vào ngày 02/08/18.
Ông Hứa Hoàng Anh, bị tử vong sau khi làm việc với công an vào ngày 02/08/18.
blankPhoto: RFA

Thêm một người dân ở Việt Nam bị chết trong khi làm việc với công an, mà gia đình của nạn nhân cho rằng có sự khuất tất.

Nạn nhân được biết đến là ông Hứa Hoàng Anh, 35 tuổi, ở xã Bàn Tân Định 1, huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang qua đời vào trưa ngày 2 tháng 8 năm 2018.

Tài khoản Facebook Hoang Anh đăng tải thông tin cho biết vào trưa cùng ngày, công an huyện Châu Thành đến nhà làm việc với ông Hứa Hoàng Anh. Sau đó, thân nhân của ông Hứa Hoàng Anh được công an thông báo là ông tự sát và được đưa đi cấp cứu, tuy nhiên ông tắt thở trên đường đến bệnh viện.

Kèm với thông tin vừa nêu, Tài khoản Facebook Hoang Anh còn đăng tải một giấy Công an xã Minh Hòa, huyện Châu Thành, tỉnh Kiên Giang mời ông Hứa Hoàng Anh làm việc từ ngày 28 tháng 9 năm 2017 cùng số điện thoại của gia đình nạn nhân.

Đài RFA liên lạc qua các số điện thoại của gia đình ông Hứa Hoàng Anh, nhưng không ai bắt máy. Chúng tôi được ông Vũ Quốc Ngữ, Giám đốc của Tổ chức Defend the Defenders cho biết chi tiết như sau:

“Trong buổi trưa ngày mùng 2 tháng 8, có 4 sĩ quan công an ở huyện Châu Thành đến nhà riêng của Hứa Hoàng Anh để tra hỏi anh về việc anh tham gia biểu tình, trong đó có cả các cuộc biểu tình xảy ra trong ngày 10 tháng 6 năm 2018. Tôi nghe nói trong khi vợ của Hoàng Anh đi ra ngoài để pha trà gì đó, và lúc quay lại thì thấy chồng mình đã gục xuống rồi mà có một số vết thương ở trên cổ và bụng. Sau đó, chắc có lẽ có cả công an và vợ đưa Hoàng Anh đi cấp cứu bệnh viện, nhưng chết trên đường đi. Công an nói rằng anh Hoàng Anh chết là do tự sát.”

Đài Á Châu Tự Do gọi điện thoại đến Công an huyện Châu Thành để hỏi thông tin liên quan cái chết của ông Hứa Hoàng Anh và được trả lời rằng:

“Việc đó tôi không rõ đâu. Có gì thì lên trực tiếp tại cơ quan công an hỏi đi. Đây là trực ban công an huyện.”

Chúng tôi cũng liên lạc với Công an tỉnh Kiên Giang và cũng được trả lời tương tự rằng không biết gì về vụ việc này.

Vào ngày 3 tháng 8, Tổ chức Ân Xá Quốc Tế-Amnesty International ra tuyên bố thúc giục Chính quyền Việt Nam mở cuộc điều tra độc lập liên quan cái chết của ông Hứa Hoàng Anh.

Bà Clare Algar, Giám đốc Cao cấp Điều phối Toàn cầu của Ân Xá Quốc Tế nhấn mạnh trong bản tuyên bố rằng chính quyền các cấp ở Việt Nam ngay lập tức mở cuộc điều tra sâu rộng và công minh về nghi vấn các sĩ quan cảnh sát đã tra tấn và làm chết Hứa Hoàng Anh, một nông dân ở tỉnh Kiên Giang, người đã tham dự cuộc biểu tình tại thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 10 tháng 6 vừa qua.
Theo RFA

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi Michael Phương Minh Nguyễn, công dân Mỹ gốc Việt, phải ra tòa tại Thành phố HCM vào ngày 24/6 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”, gia đình ông ở California và những người quan tâm, trong đó có những dân biểu Mỹ, đã hy vọng rằng ông sẽ được trục xuất về Mỹ để đoàn tụ với gia đình ngay sau phiên tòa. Nhưng mọi hy vọng đã bị dập tắt ngay sau phiên tòa khi Michael Phương Minh Nguyễn bị tòa tuyên 12 năm tù và chỉ bị trục xuất sau khi đã thi hành án. Ngay sau phiên tòa, Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ sự thất vọng và cho biết
“Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” mà người Việt không bị đồng hóa, nhưng chỉ có 70 năm mà đảng CSVN có khả năng diệt chủng dân tộc Việt Nam. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” chỉ là khẩu hiệu lừa bịp nhân dân mà thôi. Các trí thức, văn nghệ sĩ và nhân dân đừng hy vọng được bọn thái thú địa phương lắng nghe và thực hiện theo ý dân.
Nhiều nhân vật bất đồng chính kiến, nhiều nhà hoạt động nhân quyền đã bị đưa ra xét xử trong những phiên tòa chóng vánh, kết án nặng nề mà luật sư bào chữa chỉ ra những sai phạm trong tiến trình tố tụng…......Trong một số vụ án hình sự xét xử đối với những tội danh về xâm phạm an ninh quốc gia mà tôi có dịp tham gia bào chữa với tư cách là luật sư, thì hồ sơ truy tố không có chứng cứ hoặc chứng cứ không thuyết phục. Nhưng tất cả đều dễ dàng được tòa án chấp nhận là chứng cứ hợp pháp để kết tội và tuyên hình phạt rất nặng.
Tính cách vua quan của những người cộng sản Việt Nam hiện nay đã lộ rõ ngay từ năm 1945-1946 kia chứ không phải đến bây giờ nhưng vì lúc ấy chưa cầm quyền, chưa giàu sang, dân cũng chưa có của ăn của để cho nên nó không bộc lộ. - Có những quan chức xây biệt phủ lộng lẫy, chi xài xa hoa, con cái đi học nước ngoài, vợ thì không có việc làm hoặc cũng chỉ là công chức trong bộ máy. Những trường hợp như vậy thì dân không bức xúc, không hoài nghi mới là lạ.
Thân nhân của tù nhân chính trị Trương Minh Đức công khai thư kêu cứu về tình trạng của những người đang phải tuyệt thực tại Trại Giam Số 6 Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Thư kêu cứu đề ngày 23 tháng 6 do Bà Nguyễn Thị Kim Thanh, vợ tù nhân chính trị Trương Minh Đức ký tên và gửi đến Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Nghệ An và Bộ trưởng Công an Tô Lâm. Nội dung thư nói rõ việc Phân trại K2, Trại Giam Số 6 đang bức hại, đàn áp tù nhân chính trị.
CÒN QUY HOẠCH CÁN BỘ THÌ KHÔNG THỂ CHỐNG CHẠY CHỨC CHẠY QUYỀN Nói đến Quy hoạch cán bộ thì hiểu ngay là có người được quyền Quy hoạch và có người được Quy hoạch. Được Quy hoạch là có cơ hội thăng tiến – nên cán bộ phải cố lên. Bởi vậy, còn Quy hoạch thì sẽ có chạy Quy hoạch. Ai chạy Quy hoạch? Người bị Quy hoạch sẽ chạy Quy hoạch. Chạy ai? Chạy người có quyền Quy hoạch.
Tôi nghĩ những ông như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng thì sách của ông ấy chỉ có đảng của ông ấy đọc, chứ chẳng ai đọc, có khi những đảng viên của ông ấy cũng chẳng đọc luôn, Bởi vì tôi cho rằng những kiến thức mà các ông viết ra không có ý nghĩa thực tế, nếu những kiến thức ấy có ý nghĩa thực tế thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh rồi.”.- Lã Việt Dũng.....Do đó, việc xuất bản những quyển sách này chỉ làm tốn tiền dân, tốn giấy, mà không ai đọc.
Việt Nam từng ra báo từ rất lâu. Tuy nhiên theo nhận định ngay dưới thời bị Pháp đô hộ, báo chí lúc đó còn được những quyền tối thiểu mà nhiều cơ quan báo chí trong nước hiện nay không có được. Gia Định báo được cho là tờ báo tiếng Việt đầu tiên của Việt Nam được xuất bản vào ngày 15/4/1865.
Giáo sư Trần Phương:: “Thế bây giờ Chủ nghĩa xã hội của ông là cái gì đây? Thật ra mà nói, chúng ta nói và chúng ta biết là chúng ta bịp người khác. Đến tôi bây giờ, tôi cũng không biết cái Chủ nghĩa xã hội mà chúng ta sẽ đi là cái Chủ nghĩa xã hội gì đây?”./ Đại tá Phạm Đình Trọng: “Đảng CSVN đã đưa dân tộc Việt Nam vào cuộc thí nghiệm xây dựng Xã hội chủ nghĩa suốt gần nửa thế kỷ và nhân dân Việt Nam phải trả giá quá đắt.
“Trung Quốc có tình cảm với bất cứ ai đi chăng nữa nhưng lợi ích của họ không thay đổi. Việt Nam cũng phải hiểu điều đó. Hồi năm 2011 khi ông Nguyễn Phú Trọng mới đắc cử chức Tổng Bí thư thì ông sang Trung Quốc ký thỏa thuận chung về các nguyên tắc giải quyết tranh chấp trên biển. Năm 2011 xảy ra vụ (Trung Quốc) cắt cáp, năm 2012 cũng cắt cáp, rồi đến năm 2014 Trung Quốc đưa giàn khoan vào vùng thềm lục địa của Việt Nam chẳng hạn thì đường dây nóng giải quyết tranh chấp giữa hai bên theo nguyên tắc coi như là số 0.”
Bảo Trợ