Bản lên tiếng của các tổ chức xã hội chính trị VN về vụ án và phiên tòa xử em Nguyễn Mai Trung Tuấn Ngày 24-11-2015 tại Thạnh Hóa, Long An

30 Tháng Mười Một 20154:34 CH(Xem: 369)

Bản lên tiếng của các tổ chức xã hội chính trị VN về vụ án và phiên tòa xử em Nguyễn Mai Trung Tuấn Ngày 24-11-2015 tại Thạnh Hóa, Long An

blank
Kính gởi
- Đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước
- Giới dân oan tại Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
- Các chính phủ dân chủ năm châu và các cơ quan nhân quyền quốc tế
Dư luận quốc dân và quốc tế chưa hết phẫn nộ về phiên sơ thẩm bất công và man rợ tại tòa án huyện Thạnh Hóa, tỉnh Long An kết án 12 dân oan vào các tội “chống người thi hành công vụ” và “cố ý gây thương tích” hôm 15-16/09/2015 với mức tổng án 26 năm rưỡi tù giam và 7 năm rưỡi tù treo, thì ngày 24-11-2015, tòa án cộng sản tại huyện này lại kết án Em Nguyễn Mai Trung Tuấn (sinh ngày 30-3-2000) 4 năm 6 tháng tù vì tội “cố ý gây thương tích” và phải bồi thường cho “bị hại” 42,600,000 VND.


Trước vụ án và phiên tòa này, các tổ chức xã hội và chính trị ký tên dưới đây đồng thanh tuyên bố
1- Đây là sự kéo dài một vụ án hết sức bất công dành cho các thành viên của hai gia đình đã từng đứng lên phản đối việc chính quyền huyện Thạnh Hóa đền bù rẻ mạt cho tài sản của họ (300.000 VNĐ/mét vuông trong khi giá thị trường là 22.000.000 VNĐ), khiến họ chẳng còn có thể kiếm lại chỗ trú thân sinh sống. Hành xử bất công và phi pháp này của nhà cầm quyền CSVN đã vi phạm quyền có nhà ở của công dân theo Khoản 1, Điều 17, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị cũng như Khoản 1, Điều 11, Công ước quốc tế về các quyền kinh tế, văn hóa và xã hội.


2- Phiên tòa xử em Nguyễn Mai Trung Tuấn đáng lên án vì:
- coi việc tự vệ chính đáng và phản ứng phẫn nộ đột xuất của bị can vị thành niên này trước cảnh hàng trăm công an hành hung dã man cha mẹ bà con và đốt cháy căn chòi tạm trú là vi phạm pháp luật nghiêm trọng (trong khi hành vi đánh dân đến trọng thương của lực lượng cưỡng chế hôm đó thì không bị truy tố).


- từ khước yêu cầu của luật sư đòi triệu tập hai giám định viên để tranh tụng hầu xác định mức độ thương tích gây ra cho bị hại. (Đang khi hai viên chức này lại thuộc cơ quan giám định pháp y địa phương, tính khách quan khó bảo đảm; ngoài ra, văn bản giám định của họ cũng chứa nhiều điều phi lý, cho thấy ý đồ nâng mức độ thương tích lên 35% để có thể truy tố bị can).


- ngăn chận từ xa (cả thời gian lẫn không gian) các bạn bè thân hữu, không cho họ vào phòng xử, lại còn dẹp bỏ những cách thức bày tỏ thái độ ủng hộ bị can của họ (giật biểu ngữ) và đuổi xe đã chở họ tới, gây khó khăn cho họ trên đường về. Thậm chí dân oan hiệp thông đồng hành từ Hà Nội cũng bị đàn áp.


- tuyên án nặng nề cho một trẻ vị thành niên chỉ vì “tội” bênh vực gia đình, bảo vệ công lý, tố cáo cường quyền, để rồi gây cho em thương tổn tâm lý, khiến tương lai em ra mờ mịt đang khi lại giam tù cả cha lẫn mẹ của em, đó là vi phạm Công ước về Quyền trẻ em của Liên Hợp Quốc(năm 1990) mà Việt Nam đã ký kết.


3- Phiên tòa ngày 24-11-2015 cũng như phiên toà ngày 16-09-2015 thực chất chỉ là sự trừng phạt những công dân dám đứng lên giành lại quyền sống chính đáng, sự hỗ trợ cho hành vi cướp bóc tham nhũng của nhà cầm quyền địa phương, sự bao che cho thói bạo hành bất nhân của lực lượng tay sai mù quáng, sự làm giàu cho những tay tư bản đỏ.


4- Những phiên tòa trắng trợn xử dân oan đòi nhà cửa đất đai như thế (hàng trăm ngàn vụ trong mấy thập niên nay) chỉ là để củng cố quy định bất công, vô lý và ngang ngược của chế độ là “Mọi tài nguyên đất đai trong nước đều thuộc quyền sở hữu của nhà nước”, tức của đảng Cộng sản Việt Nam.


Quy định quái đản này đã đẻ ra nạn dân oan chưa từng có trong Việt sử với con số cả triệu người, đã tước đi quyền sống, quyền an cư lạc nghiệp của toàn dân, đã gây nên bao thảm trạng, tệ nạn và nguy cơ cho xã hội và đất nước.


Tuyên bố tại Việt Nam ngày 27-11-2015


Tổ chức ký tên
1- Ban Đại diện Khối Nhơn sanh Đạo Cao Đài. Đại diện: Các Chánh trị sự Hứa Phi, Nguyễn Kim Lân, Nguyễn Bạch Phụng.
2- Ban Vận đông Văn đoàn Độc lập. Đại diện: Nhà thơ Bùi Chát
3- Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng. Đại diện: Chủ nhiệm Huỳnh Kim Báu
4- Diễn đàn Bauxite Việt Nam. Đại diện: GS Phạm Xuân Yêm.
5- Diễn đàn Xã hội Dân sự. Đại diện: TS Nguyễn Quang A
6- Đảng Việt Tân. Đại diện: GS Phạm Minh Hoàng 
7- Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần tuý. Đại diện: Chánh thư ký Lê Quang Hiển.
8- Hội Anh em Dân chủ. Đại diện: Kỹ sư Phạm Văn Trội
9- Hội bảo vệ Quyền tự do Tôn giáo. Hà Thị Vân
10- Hội Bầu bí Tương thân. Đại diện: Ông Nguyễn Lê Hùng.
11- Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam. Đại diện: Cô Huỳnh Thục Vy và Trần Thị Nga
12- Khối Nhơn sanh Đạo Cao Đài. Đại diện: Các Chánh trị sự Võ văn Quang, Trần Ngọc Sương, Trần Quốc Tiến.
13- Khối Tự do Dân chủ 8406. Đại diện: Kỹ sư Đỗ Nam Hải
14- Lao Động Việt. Đại diện : Đỗ Thị Minh Hạnh
15- Mạng lưới Blogger Việt Nam. Đại diện: Bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
16- Nghị hội Toàn quốc Người Mỹ gốc Việt. Đại diện: GS Nguyễn Ngọc Bích.
17- Người Bảo vệ Nhân quyền. Đại diện: Vũ Quốc Ngữ đồng ý ký tên
18- Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền. Đại diện: Linh mục Phan Văn Lợi.
19- Phong trào Liên đới dân oan tranh đấu. Đại diện: Bà Trần Ngọc Anh
20- Sài Gòn Báo. Đại diện: Lm. Lê Ngọc Thanh
21 Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo VNTN. Đại diện: Hòa thượng Thích Không Tánh.


Cá nhân ký tên
Nguyễn Minh Cần, Nhà báo, Nga
Lê Quang Du, Mục sư, Sài Gòn
Chu Vĩnh Hải, Nhà báo độc lập,
Huỳnh Bá Hải, Nhà báo độc lập, Norway
Phan Tấn Hải, Nhà văn, Hoa Kỳ
Hoàng Văn Hùng, Kỹ sư. Hà Nội
Lê Anh Hùng, Nhà báo độc lập, Hà Nội.
Nguyễn Mạnh Hùng, Mục sư, Sài Gòn
Hoàng Hưng, Nhà thơ, Sài Gòn.
Kha lương Ngãi, Nhà báo, Sài Gòn
Phùng Hoài Ngoc, Thạc sỹ, An Giang
Nguyễn Thiện Nhân, Nhà báo độc lập, Bình Dương 
Ý Nhi, Nhà thơ, Sài Gòn
Bùi Minh Quốc, Nhà báo, Đà Lạt
Đào Đức Thông, Nhà báo độc lập, Hà Nội
Nguyễn Tường Thụy, Nhà báo, Hà Nội.
Nguyễn Trung Tôn, Mục sư, Thanh Hóa
Phạm Đình Trọng, Nhà văn, Sài Gòn.
Phạm Mạnh Tuân,
Lê Thanh Tùng, Nhà báo độc lập, Saigon.
Nguyễn Trung, Nhà báo độc lập
J.B Nguyễn Hữu Vinh, Nhà báo độc lập, Hà Nội 
Trần Phong Vũ, Nhà báo độc lập, California, Hoa Kỳ.
Theo Danlambao.com

Cuộc tiếp xúc với Tổng Lãnh Sự quán Hoa Kỳ tại Việt Nam

GNsP -Ngày 20/11/201 vừa qua tôi có cuộc tiếp với đại diện của Tổng Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ. Cuộc gặp diễn ra khoảng lúc 10h15 được kéo dài một giờ rưỡi. Phái đoàn tiếp tôi gồm có ông Charles Sellers – Trưởng phòng chính trị, ông Garret Harkin – Viên chức chính trị. Trong bầu khí thân mật và vui vẻ, cuộc nói chuyện cởi mở và trao đổi thẳng thắn về nhiều vấn đề liên quan trực tiếp đến tôi, đến những tù nhân lương tâm, hiện tình dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam, các chính sách về kinh tế, văn hóa cũng như những cam kết mà nhà nhà cầm quyền Hà Nội đã ký với Quốc tế và Hoa Kỳ.
anh Sơn, (người đứng giữa ) cùng các đại diện của Tổng Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ

anh Sơn, (người đứng giữa ) cùng các đại diện của Tổng Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ

 
Mở đầu cuộc nói chuyện, tôi chân thành gởi lời cám ơn đến Chính phủ Hoa kỳ đã quan tâm đến tôi trong thời gian tôi bị cầm tù, đặc biệt là cuộc gặp gỡ của phái đoàn bộ ngoại giao Hoa Kỳ tại trại giam Nam Hà, tại tỉnh Hà Nam vào ngày 08/05/2015 được diễn ra chưa đầy 30 phút dưới sự bị theo dõi gắt gao của phía trại giam. Ông Charles là một trong những người đã vào trại giam thăm tôi. Ông Charles hỏi tôi, sau cuộc gặp đó có bị khó khăn gì không, và tôi đã nói hết những gì tôi muốn nói chưa? Tôi trả lời, trong khoảng chưa đầy 30 phút và chịu sự kiểm soát gắt gao từ phía trại giam nên tôi chưa nói hết được, tôi còn nhiều điều muốn nói về sự vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng của trại giam.
 
Ông Charles cũng quan tâm tới sức khỏe của tôi rất nhiều, tôi nói sức khỏe giờ khá tốt nhưng vẫn còn bị đau và tổn thương nhiều vì quá trình 04 năm bị giam cầm và bị đánh đập nên những di chứng để lại chưa khắc phục được. Ông chia sẻ và đồng cảm với tôi bằng ánh mắt sâu lắng.
 
Về việc bản án và chịu sự quản thúc của nhà cầm quyền Hà Nội, ông Charles hỏi tôi. Tôi nói rằng: bản án đó là bất công, chà đạp nhân quyền, vi phạm hiến chương của công ước Liên Hợp Quốc, tôi không làm gì trái lương tâm đạo lý, tôi chỉ lên tiếng đòi quyền con người, đòi quyền tự do tôn giáo, báo chí, ngôn luận. Tôi không chấp nhận bản án. Và án quản chế 4 năm tôi cũng không chấp nhận. Tôi còn phải mưu sinh kiếm sống, lo học hành và ổn định cuộc sống, nhà cầm quyền quản chế tôi khác gì đang đẩy tôi vào chỗ chết. Án quản chế là tước đoạt quyền được sống, quyền tự do đi lại, quyền được mưu cầu hạnh phúc. Nghe tôi trình bày ông Charles cho rằng những quyền tôi đề cập đến là quyền phổ quát, đáng được tôn trọng và đảm bảo.
 
Tiếp theo đó, ông Garret Harkin hỏi tôi về những bạn tù cùng vụ, còn mấy người đang bị cầm tù, tôi thông báo cho ông biết rằng, hiện tại trong vụ án oan sai của chúng tôi còn ba người chịu án cao nhất. Đó là ông Hồ Đức Hòa 13 năm, ông Đặng Xuân Diệu 13 năm. Bà Nguyễn Đặng Minh Mẫn 08 năm, còn ông Nguyễn Đình Cương 04 năm sẽ được trả tự do vào tháng 12.2015 tới đây. Ông Charles hỏi tôi vấn đề “ông nghĩ nghĩ gì về những trường hợp chính phủ Việt Nam trả tự do cho một số người tù chính trị gần đây như là một minh chứng về tôn trọng nhân quyền?”. Tôi trả lời thẳng thắn với ông Charles – Tôi nói ông Charles cũng biết cách hài hước quá. Tôi cho rằng đó không phải là sự đảm bảo hay tôn trọng gì về nhân quyền của nhà cầm quyền Hà Nội. Đó chỉ là những sự trao đổi của họ để giảm bớt áp lực trước sức ép của cộng đồng quốc tế và họ mưu cầu quyền lợi về kinh tế và chính trị cho riêng họ trên sinh mệnh chính trị của người dân Việt Nam mỗi khi họ cần”.
 
Ông Charles tiếp tục hỏi tôi “ông có nhận định gì về quyền con người được đảm bảo bởi chính phủ Việt Nam sau khi ông ra tù?” Tôi trả lời – Tôi cho rằng, trên bề nổi bình diện ngoại giao Hà Nội đã ký kết rất nhiều công ước quốc tế về quyền con người, và họ có những báo cáo về điều này rất là tốt. Nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại, mới đây thôi, trên đất nước Việt Nam của chúng tôi biết bao đau thương tang tóc xảy ra bởi vì họ đã đàn áp; Luật sự thì bị đánh đập tại Hà Nội, trẻ con bị cầm tù vì sự cưỡng chế đền bù đất đai không công bằng tại Long An, người dân bị chết trong tù một cách bất thường, liên tục và có hệ thống. Tài sản của tôn giáo thì bị cướp trắng trợn, nhân dân xuống đường biểu tình bày tỏ lòng yêu nước và chống Trung Quốc xâm lăng tại Biển Đông thì bị trù dập, đàn áp, đánh đập và bỏ tù. Vậy đó có gọi là đảm bảo quyền con người hay Hà Nội đang vi phạm nhận quyền? Các vị có thể thấu hiểu được điều đó. Những thông tin mà Hà Nội báo cáo chỉ là dối trá và lừa bịp. Chúng tôi là những người dân sống thực tế trong xã hội này, chúng tôi chính là nạn nhân và thấu hiểu một cách rõ rệt sâu sắc nhất.
 
Khi đề cập đến sự kiện mới xảy ra đối với ông Trần Minh Nhật và Chu Mạnh Sơn, hai nạn nhân mới ra tù, đã bị bắt cóc và đánh đập khi đang trên đường về quê hương. Các ông nghĩ sao về vấn đề này? Và chính bản thân tôi một ngày nào đó cũng bị như vậy thậm chí còn bỏ mạng nữa vì cường quyền. Hai ông trả lời tôi rằng “chúng tôi luôn theo sát từng diễn biến về quyền con người tại Việt Nam, nhất là những người đang đấu tranh về nhân quyền, đặc biệt là những con người cụ thể như các anh. Chúng tôi sẽ báo cáo chi tiết đến Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội và chuyển về tới chính phủ Hoa Kỳ.
 
Ông Charles nói rằng tôi là một Blogger, và đã, đang đấu tranh cho quyền con người tại Việt Nan và hỏi về nguyện vọng và kế hoạch gì cho tương lai sắp tới, và nếu tôi tiếp tục bị bắt và cầm tù nữa thì có cảm thấy bình an? Tôi trả lời rằng – tôi nhận thức được quyền con người và chủ quyền đất nước tại Việt Nam rất tồi tệ, và tôi đã hi sinh tất cả mọi sự, bị bắt bớ, đánh đập và tù đầy 04 năm để đấu tranh cho quê hương, dân tộc chúng tôi được đảm bảo quyền con người, toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Thì bây giờ đối với tôi, đó là lý tưởng sống, là hạnh phúc của cuộc đời, nếu tôi bị bắt, bị cầm tù nữa tôi vẫn cảm thấy bình an vì luôn sẵn sàng đón nhận. Tôi đã đọc lịch sử của Hoa Kỳ, tôi biết rằng để đạt được giá trị tự do mà Hoa Kỳ có được như ngày hôm nay thì cha ông của quí ngài cũng đã phải trả giá, hi sinh, mất mát vô cùng to lớn. Và chúng tôi mong muốn rằng, dân tộc Việt Nam cũng phải đạt được các giá trị về tự do, nhân quyền như Hoa Kỳ hoặc hơn thế nữa, để thế hệ sau chúng tôi được sống trong tự do và bình đẳng thật sự. Tôi mong muốn Việt Nam chúng tôi sẽ giàu có, thịnh vượng bền vững kết hợp chặt chẽ với các giá trị nhân văn về quyền con người được đảm bảo một cách tuyệt đối.
 
Sau khi nghe tôi chia sẻ, ông Charles nói rằng, giá trị của Hoa Kỳ là tự do và nhân quyền, chúng tôi bang giao với nước nào trên thế giới thì điều tiên quyết trên bàn đàm phán là vấn đề về nhân quyền. Chúng tôi sẽ cố gắng để cùng với các bạn xây dựng các giá trị về tự do và nhân quyền bằng nhiều kênh và phương tiện khác nhau, và chúng tôi tin rằng giá trị mà chúng đang tiến đến sẽ sớm thành công trên quê hương các bạn.
 
Kết thúc cuộc gặp, các ông nói rằng “chúng tôi sẽ dõi theo ông một cách chặt chẽ và chúng ta sẽ thường xuyên liên lạc với nhau”. Chúng tôi bắt tay nhau trong cái nắm tay xiết chặt và sau đó chụp hình kỷ niệm.
 
Tôi xin chân thành cám ơn ông Charles Seller và Garret Harkin đã thay mặt Chính phủ Hoa Kỳ tiếp xúc và trao đổi về các vấn đề nhân quyền, dân chủ, tự do tôn giáo tại Việt Nam. Xin cảm ơn sâu sắc tới Chính phủ Hoa Kỳ đã quan tâm tới các giá trị nhân quyền, dân chủ, tự do tôn giáo tại Việt Nam.
 
Paulus Lê Sơn
Theo Tinmungchonguoingheokho.com



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sáng ngày 11/6/2019, khoảng 60 người Việt Nam đã tập trung trước Tòa án thành phố Đài Bắc, Đài Loan để họp báo về việc Hội Công Lý Cho Nạn Nhân Formosa nộp đơn kiện Công ty Gang Thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh ra tòa vì công ty này từng thừa nhận là thủ phạm gây ra ô nhiễm môi trường cho 4 tỉnh miền Trung hồi năm 2016. Gần 10 ngàn nạn nhân Việt ẩn danh kiện công ty Formosa tại Đài Loan
Chính phủ cần ra tối hậu thư cho Nhà thầu Trung Quốc trong 3 tháng tới phải hoàn thành để đưa dự án vào khai thác, nếu không hoàn thành sẽ: 1. Mời nhà thầu Trung Quốc ra khỏi Việt Nam 2. Đóng cửa dự án 3. Chấp nhận trả toàn bộ số nợ đã vay cho dự án này 4. Chuyển dự án này thành bảo tàng, mời báo chí và du khách quốc tế đến thăm quan và đưa tin về sản phẩm “made in china” 5. Cấm hoặc hạn chế nhà thầu Trung Quốc tham gia đấu thầu các dự án tại Việt Nam.
Ngày 2/6 vừa qua một tàu cá của ngư dân tỉnh Quảng Nam khi đang đánh bắt cá ở khu vực gần quần đảo Hoàng Sa đang tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Quốc, đã bị tàu của Trung Quốc áp sát, tịch thu toàn bộ số mực đánh bắt được lên đến 2 tấn, ước tính thiệt hại là khoảng hơn 250 triệu đồng. Đây là lần thứ 2 trong vòng khoảng 2 tháng qua, tàu cá Việt Nam bị tàu Trung Quốc tấn công, trong khi ngư dân Việt Nam hoàn toàn bất lực.
Một tàu cá của ngư dân Quảng Nam bị tàu Trung Quốc tấn công và cướp 2 tấn mực khi đang hoạt động ở gần khu vực quần đảo Hoàng Sa hôm 2/6 vừa qua. Truyền thông trong nước trích lời giới chức biên phòng Quảng Nam cho biết như vậy hôm 7/6. Tàu cá bị tấn công của ngư dân Trần Văn Nhân với 10 thuyền viên đã cập cảng Kỳ Hà, Quảng Nam vào ngày 7/6. - Ngư dân Trần Văn Nhân cho giới chức địa phương biết tàu cá của ông bị tấn công vào khoảng trưa ngày 2/6 khi đang ở cách đảo Tri Tôn thuộc quần đảo Hoàng Sa khoảng 22 hải lý.
“Trước hết tôi xin cảnh báo với những người đấu tranh, hoạt động XHDS, phản biện xã hội… mà dùng facebook thì dứt khoát không nhận là facebook của mình mỗi khi làm việc với công an, dù việc lớn hay nhỏ. Không trả lời, trả lời không biết hoặc phủ nhận là cách bảo vệ mình tốt nhất. Thường ban đầu công an mời lên nói ngọt ngào dụ dỗ hoặc đe nẹt để mình nhận, ghi biên bản, sau đó sẽ lấy các bài viết trong đó ra quy tội rồi khởi tố. Dứt khoát không tạo điều kiện dễ dàng cho công an bắt mình. Muốn bắt phải tự họ chứng minh facebook là của mình. Việc nầy không phải dễ dàng đối với họ”.
Suốt cả bài diễn văn, BT Quốc Phòng Cộng Sản VN, ông Ngô Xuân Lịch không có một lời phê phán Trung Quốc xâm chiếm biển đảo của VN, bồi đắp đảo nhân tạo, quân sự hóa biển Đông Nam Á, xua đuổi, đâm chìm thuyền cá ngư dân VN, cấm ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trong vùng biển Việt Nam. Trái lại, chỉ thấy Trung Quốc và Việt Nam đang “thống nhất duy trì” hòa bình, ổn định trên Biển Đông Nam Á. 1- Ai cũng biết Trung Quốc nói một đường làm một nẻo. Và mục tiêu chiếm đoạt biển Đông Nam Á của Trung Quốc là không thay đổi và không khoan nhượng. Chỉ có áp lực quốc tế mới làm cho Trung Quốc phải thay đổi cách xâm chiếm và trì hoãn sự toàn thắng về mục tiêu xâm chiếm của Trung Quốc.
Việt Nam được 20 điểm trên thang 100 điểm về mức độ tự do, trong đó bị xếp hạng rất thấp về mức độ tự do chính trị nhưng lại có điểm cao hơn về tự do dân sự, theo đánh giá của Freedom House, tổ chức nghiên cứu và cổ súy cho dân chủ-tự do toàn cầu có trụ sở tại thủ đô Washington D.C. của Mỹ. Thang bậc gồm 100 điểm này được chia ra làm 40 điểm cho tự do chính trị và 60 điểm cho các quyền tự do dân sự. Việt Nam được chấm 3/40 về tự do chính trị và 17/60 về tự do dân sự.
Bất chấp mọi tranh cãi, kiến nghị, thỉnh nguyện thư cùng phản ứng gay gắt từ giới khoa học, các chuyên gia môi trường, các nhà địa vật lý cũng như các nhân sĩ trí thức trong nước, cho rằng không thể tiến hành dự án bởi nhiều mối nguy về môi trường, xã hội, quốc phòng, dự án bauxite Tây Nguyên vẫn tiến hành hoạt động. ...-...Trong lúc nước Úc bỏ ra bạc triệu đô để đầu tư sản xuất bauxite nhưng rồi người ta cũng phải bỏ, Trung Quốc không khai thác trên nước họ mà họ sang mình họ làm, mình thì chúi đầu chúi cổ làm mà rõ ràng kinh tế không đạt, môi trường lại càng nguy hiểm, đường giao thông cũng bị phá nát.
Vào ngày này, chúng ta kỷ niệm 40 năm Thánh lễ Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II cử hành ngày 2 tháng 6 năm 1979, tại Warsaw, khai mạc chuyến thăm chín ngày tại Ba Lan đã thay đổi tiến trình lịch sử của nhân loại. Khi chúng ta nhớ lại cuộc đấu tranh lâu dài của người dân Ba Lan chống lại chủ nghĩa cộng sản, chúng ta công nhận rằng hàng bao nhiêu triệu người hiện đang được sống tự do là nhờ Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II và cuộc sống phi thường của ngài như một môn đệ của Chúa Giêsu Kitô và một nhà vô địch đấu tranh cho phẩm giá con người và quyền tự do tôn giáo.
Thực sự ghê sợ và rùng mình trước sự bảo vệ “ổn định chính trị” của các chế độ cộng sản độc tài. Đối với đồng bào của chính Tổ quốc mình mà chính quyền Trung Quốc còn tàn sát man rợ không ghê tay như vậy thì hôm nay những người dân Tây Tạng, Ngô Duy Nhĩ, Nội Mông ,… thâm chí cả người Việt Nam (nếu một khi Việt Nam trở thành Khu tự trị của Trung Quốc) thì chắc chắn không tránh khỏi bị tàn sát dưới bàn tay sắt máu của họ.
Bảo Trợ