Blogger Việt điều trần tự do báo chí tại Quốc hội Mỹ

28 Tháng Tư 20142:00 CH(Xem: 1553)

Một nhóm ký giả và blogger từ Việt Nam ngày 29/4 sẽ ra điều trần tại trụ sở Quốc hội Mỹ về quyền tự do thông tin trong nước.

Từ trái: Nhà báo tự do Ngô Nhật Đăng, Nghệ sĩ Kim Chi, Nguyễn Đình Hà, blogger Tô Oanh, Lê Thanh Tùng
Từ trái: Nhà báo tự do Ngô Nhật Đăng, Nghệ sĩ Kim Chi, Nguyễn Đình Hà, blogger Tô Oanh, Lê Thanh Tùng
Đây là một trong các hoạt động chính của phái đoàn các nhà vận động bao gồm nghệ sĩ ưu tú Nguyễn Thị Kim Chi, các blogger độc lập Ngô Nhật Đăng, Nguyễn Đình Hà, Tô Oanh, và cộng tác viên của truyền thông Dòng Chúa Cứu Thế Lê Thanh Tùng trong chuyến quốc tế vận kéo dài 1 tuần tại Hoa Kỳ đánh dấu Ngày Tự do Báo chí Thế giới 3/5 năm nay, đáp lời mời của các nhà lập pháp Mỹ và các tổ chức phi chính phủ bảo vệ nhân quyền.
 
Mục đích chuyến đi nhằm trình bày thực trạng tự do báo chí ở Việt Nam và kêu gọi Hoa Kỳ có chính sách hỗ trợ xây dựng xã hội dân sự tại Việt Nam. 

Việt Nam phải hủy bỏ các điều luật vi phạm nhân quyền, vi phạm chính Hiến pháp Việt Nam và xâm hại đến tự do căn bản nhất của công dân, trong đó có quyền tự do thông tin, báo chí, và internet
.
Nguyễn Đình Hà 

Đây là chuyến quốc tế vận lần thứ nhì trong năm nay của giới blogger trong nước kể từ sau chuyến vận động của một nhóm blogger nhân buổi Kiểm điểm nhân quyền Định kỳ Phổ quát của Hà Nội tại Thụy Sĩ hồi tháng 2 với một số blogger trở về nước đã gặp không ít sách nhiễu bao gồm bị cấm xuất cảnh và bị hành hung.
 
Trong chuyến đi lần này, ngoài các buổi trao đổi-hội thảo với giới hành pháp-lập pháp Mỹ, các tổ chức nhân quyền, và các nhà cung cấp internet danh tiếng như Google để kêu gọi thúc đẩy một nền báo chí độc lập tại Việt Nam, phái đoàn cũng sẽ tham dự khóa huấn luyện về truyền thông và an ninh trên mạng.

Ba thành viên trong đoàn là blogger Ngô Nhật Đăng, Nguyễn Đình Hà, và Lê Thanh Tùng đã chia sẻ với Tạp chí Thanh Niên đài VOA hành trang họ mang theo trong cuộc hành trình ‘ra đi đầy kỳ vọng’, ‘trở về nặng lo âu’ này.
 
Nguyễn Đình Hà: Trước khi quyết định tham gia chuyến đi này, em có cân nhắc về những gì mình được và những gì mình mất. Nhưng nghĩ về tương lai đất nước, với trách nhiệm công dân, em quyết định vẫn tham gia chương trình. Khi về gặp bất cứ khó khăn gì, em sẵn sàng vui lòng đón nhận.

Trà Mi: Trong những điều sẽ trình bày trứơc quốc tế về tình hình tự do báo chí tại Việt Nam trong chuyến đi vận động lần này, các anh đặc biệt lưu ý những điểm nào?

Lê Thanh Tùng: Vấn đề cốt lõi nhất từ chuyến đi này là muốn làm sao Việt Nam sớm có báo chí tư nhân.

Ngô Nhật Đăng: Có một tờ báo độc lập ở Việt Nam là mơ ước của tôi từ rất lâu vì tự do ngôn luận rất quan trọng. Muốn đất nước phát triển, các nhà lãnh đạo phải biết được tiếng nói của nhân dân và phản ánh từ trong các tầng lớp xã hội. Tôi hy vọng nhà nước Việt Nam nhìn ra vấn đề cấp thiết phải có một nền báo chí độc lập. Tất cả vì mục tiêu chung là xây dựng nước Việt Nam giàu đẹp, văn minh theo các quy chuẩn và giá trị phổ quát mà Hiến chương Nhân quyền Liên hiệp quốc đã có mà Việt Nam cũng là thành viên trong Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc.

Nguyễn Đình Hà: Em lưu ý về mảng khác. Em tốt nghiệp đại học luật. Em mong muốn làm sao thúc đẩy quá trình dân chủ hóa và tôn trọng nhân quyền tại Việt Nam bằng con đường luật pháp. Điển hình nhất, Việt Nam phải hủy bỏ các điều luật vi phạm nhân quyền, vi phạm chính Hiến pháp Việt Nam và xâm hại đến tự do căn bản nhất của công dân, trong đó có quyền tự do thông tin, báo chí, và internet.

Trà Mi: Chuyến đi này diễn ra không bao lâu sao cuộc Kiểm điểm nhân quyền Định kỳ Phổ quát của Việt Nam 4 năm một lần. Tại UPR ở Geneve hồi tháng 2, Hà Nội nói tự do báo chí, tự do thông tin không ngừng được phát huy và phát triển ở Việt Nam. Nhà nước nói có tiến bộ. Công dân sinh hoạt trong môi trường báo chí Việt Nam có nhìn nhận sự tiến bộ nào không? 

Trong chế độ toàn trị, họ cho rằng đầu tiên phải ổn định chính trị, sau đó phát triển kinh tế, tự do ngôn luận hay nhân quyền sẽ đến sau. Lý thuyết này tôi cực lực phản đối. Ví dụ thực tế các nước xung quanh chúng ta như Thái Lan, Miến Điện. Tình hình chính trị của họ nhìn bên ngoài có vẻ như bất ổn, chính phủ thay đổi liên tục và các cuộc biểu tình của dân chúng. Thế nhưng, ngược lại kinh tế của họ lại phát triển rất nhan
h
Ngô Nhật Đăng


Lê Thanh Tùng: Chưa có sự cải thiện tiến bộ nào đáng kể. Các blogger và những người viết báo lề dân đang bị bách hại, bị cầm tù rất nhiều vì dám lên tiếng bênh vực cho tự do, lẽ phải, và con người.

Ngô Nhật Đăng: Bản thân tôi thấy có chút tiến triển về phía dân báo ở Việt Nam. Các blog và trang mạng xã hội đã có tác động ngược lại với báo chí trong luồng. Về mặt nhà nước, chưa có gì là tạo điều kiện, thậm chí còn bóp nghẹt hơn.

Nguyễn Đình Hà: Chính quyền Việt Nam đã bao biện, ngụy biện. Thực chất họ chỉ nói về số lượng các tòa báo, chứ không nói về chất lượng truyền thông trong nước. Họ không nói tới tình hình kiểm duyệt thông tin trong nước.

Trà Mi: Nhà nước nói kiểm soát thông tin giúp ổn định chính trị và an ninh quốc gia. Ý kiến các anh thế nào?

Nguyễn Đình Hà: Những cái đó lại vi phạm Hiến pháp, vi phạm quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận của chính người dân. Vì luồng thông tin họ định hướng như vậy là theo chủ quan của họ, không nhất thiết phản ánh quan điểm người dân. Như vậy là vi phạm Hiến pháp và các nguyên tắc cơ bản của báo chí là phải khách quan, trung thực, đa chiều.

Ngô Nhật Đăng: Trong chế độ tòan trị, họ cho rằng đầu tiên phải ổn định chính trị, sau đó phát triển kinh tế, tự do ngôn luận hay nhân quyền sẽ đến sau. Lý thuyết này tôi cực lực phản đối. Ví dụ thực tế các nước xung quanh chúng ta như Thái Lan, Miến Điện. Tình hình chính trị của họ nhìn bên ngoài có vẻ như bất ổn, chính phủ thay đổi liên tục và các cuộc biểu tình của dân chúng. Thế nhưng, ngược lại kinh tế của họ lại phát triển rất nhanh. Tôi thấy bên ngoài những cái gọi là ‘bất ổn chính trị’, có những khó khăn bắt đầu trong thời gian ngắn hạn, nhưng điều đó cho thấy người dân có được quyền nhiều hơn trong việc tham gia các chính sách của chính phủ. Nhờ vậy, các kế hoạch lớn của chính phủ được minh bạch. Điều đó sẽ ngăn chặn được nạn tham nhũng rất hiệu quả. Vì thế, chúng tôi mong muốn những người lãnh đạo đất nước nhìn ra được vấn đề đó. Phải có tự do tư tưởng, tự do chính trị. Chúng ta phải cởi mở thì kinh tế mới phát triển được.

Trà Mi: Có người cho rằng nếu không kiểm soát thông tin có thể diễn ra những chuyện như ‘cách mạng Hoa Lài’, xảy ra những luồng thông tin kích động, những cuộc biểu tình dẫn tới xáo trộn xã hội-chính trị và bất an trong dân chúng.

Nguyễn Đình Hà: Mọi hoạt động chính trị và xã hội trong nước nên được điều chỉnh bằng pháp luật. Họ nói vậy hoàn toàn sai so với cơ chế dân chủ. Tất cả dựa trên ý nguyện của người dân. Mọi quyền lực thuộc về nhân dân. Nhân dân có quyền biểu đạt những ý nguyện của mình. Họ nói vậy dựa trên ý chủ quan của họ nhằm khống chế thông tin và duy trì quyền lực, chứ không nghĩ tới quyền lực của nhân dân và lợi ích quốc gia. Quyền tự do tư tưởng của dân phải được tôn trọng. Người dân phải được thể hiện ý chí của mình đối với cộng đồng và chính quyền. Ở Việt Nam, chính quyền luôn nói đến ‘ổn định chính trị-xã hội’, nhưng thực chất xã hội Việt Nam chỉ ổn định trên câu chữ của giới cầm quyền. Trong thực tế cuộc sống, người dân bất ổn về thu nhập, bất ổn về các môi trường xã hội gồm giáo dục, y tế, chẳng hạn như dịch sởi hiện nay. Tình trạng đạo đức xã hội sút kém với nạn cướp-giết-hiếp rất nhiều.

Trà Mi: Sự kiểm soát đó ít nhiều có tạo được sự ổn định về tâm lý hay về niềm tin rằng ở Việt Nam không sợ có chuyện biểu tình lộn xộn như Thái Lan hay Campuchea chẳng hạn?

Lê Thanh Tùng: Suy cho cùng xã hội phát triển nhờ vào nhận thức của người dân. Để ngừơi dân có đựơc nhận thức tốt, họ phải có môi trường được tiếp cận với thông tin đa chiều. Việc thúc đẩy làm sao để Việt Nam có được tự do báo chí là rất quan trọng, góp phần phát triển xã hội, nâng cao nhận thức, ý thức, trách nhiệm của người dân với cộng đồng.

Ngô Nhật Đăng: Một trong những cái ngăn cản Việt Nam phát triển là chế độ kiểm duyệt. Ưu tiên đối với tôi là Việt Nam phải xóa bỏ sự kiểm duyệt.

Nguyễn Đình Hà: Chỉnh huấn lại báo chí và truyền thông là rất quan trọng, nó tạo cơ chế để bảo vệ người dân. Phải bãi bỏ sự kiểm duyệt phi lý không dựa trên cơ sở pháp lý nào cả.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International) hôm 13/5/2019 công bố một bản danh sách gồm 128 Tù nhân lương tâm VN hiện đang bị giam giữ, đây là những người bị chính quyền VN cầm tù vì biểu lộ niềm tin theo lương tâm của họ một cách bất bạo động. Trong bản danh sách này có anh Nguyễn Văn Hóa, phóng viên Đài Á Châu Tự Do, người bị bắt giữ hồi tháng 1/2017 khi đang ghi nhận những hình ảnh người dân miền Trung biểu tình liên quan đến thảm họa môi trường do công ty Formosa Hà Tĩnh gây ra và bị kết án 7 năm tù giam.
Dự án đường sắt Cát Linh Hà Đông được khởi công từ năm 2011 với vốn ban đầu là 419 triệu đô la với dự kiến hoàn tất vào năm 2013 nhưng đã không thể hoàn tất theo dự kiến và còn bị đội vốn lên 886 triệu đô la. Trong số này có đến hơn 600 triệu đô la là tiền vay của Trung Quốc. Truyền thông trong nước những ngày gần đây đưa tin và hình ảnh cho thấy một số hạng mục công trình đã bị hư hại dù chưa đi vào hoạt động.
Như mọi người đã biết, từ ngày 04 đến 08/01/2019, Đoàn cưỡng chế của chính quyền quận Tân Bình đã tiến hành san ủi phá hủy hàng trăm căn nhà và tài sản trong nhà, đuổi người dân ra khỏi khu đất VRLH. Đây là khu đất mà người dân đã sử dụng để canh tác trồng rau, sau đó cất nhà để ở, kinh doanh - trong suốt thời gian từ 1954 đến 2018, trên 60 năm. Vì chính quyền tiến hành cưỡng chế mà không có quyết định thu hồi đất, quyết định cưỡng chế và thông báo cưỡng chế theo quy định của pháp luật, cũng như chưa hề làm việc, thỏa thuận với người dân
Nhà hoạt động Lê Anh Hùng hiện đang bị đưa vào Bệnh viên Tâm Thần Trung Ương I tại Hà Nội. Thân nhân của nhà hoạt động Lê Anh Hùng gồm mẹ là bà Trần Thị Niêm, em trai, được cho thăm gặp và thông báo cho các bạn bè của nhà hoạt động này. Theo đó thì ông Lê Anh Hùng trông rất phờ phạc, yếu đi. Gia đình cho biết ông Lê Anh Hùng bị cưỡng bức tiêm thuốc điều trị tâm thần. Bản thân ông này ý thức được biện pháp đó và nhờ thân nhân chuyển lời kêu cứu đến các nhà hoạt động khác đang ở bên ngoài lên tiếng giúp đỡ.
Mọi sự đã rõ ràng thế mà ông nhà báo quốc tế vẫn còn tiếp tục nói đã gửi hồ sơ tới tổ chức quốc tế để họ gửi công hàm sang Việt Nam làm rõ trắng đen. Khi được phóng viên Tiền Phong hỏi đó là tổ chức nào, ông Tuấn trả lời: “Đó là Chủ tịch Hiệp hội đối ngoại châu Âu -cơ quan chủ quản của Tạp chí chống tham nhũng và hợp tác quốc tế mà tôi đang phụ trách, có chỉ số ISSN quốc tế, trung tâm tại Pháp cấp, có giấy phép xuất bản của Bộ văn hóa Cộng hòa Séc.”
Một đóng góp rất ý nghĩa, to lớn khác của người Công giáo - mà đến giờ nhiều người ở Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ vẫn không biết - là chữ quốc ngữ. Nếu không có cha Alexandre de Rhodes và các giáo sỹ phương Tây khác, chắc nhiều người Việt đã, đang và sẽ phải mù chữ vì chữ Hán hay chữ Nôm rất khó học. Và nếu không có Tiếng Việt, một ngôn ngữ riêng cho chính mình, chắc chắn Việt Nam còn lệ thuộc nhiều vào Trung Quốc và như vậy vấn đề thoát Trung đối với Việt Nam đã khó lại càng khó. Nhưng, phần lớn vì hiềm khích hay nghi kỵ, vai trò, đóng góp của Giáo hội tại Việt Nam thường bị xem nhẹ, lãng quên.
“Điều nguy hiểm là Formosa cố tình giấu nhẹm các cơ quan hữu trách, nhập nhèm không minh bạch trong vấn đề xử lý chất thải độc hại và người lãnh đủ sẽ là người dân Việt Nam, tài nguyên Việt Nam và môi trường Việt Nam. Trong khi đó, những kẻ mở cửa rước Formosa về giày mả tổ thì vẫn ung dung hưởng thụ những đồng tiền tanh bẩn từ việc bán đứng một vùng quê cho Formosa vùng vẫy.”
Trạm BOT Hòa Lạc – Hòa Bình tại tỉnh Hòa Bình buộc phải xả trạm vào khoảng 10 giờ sáng ngày 7/5, sau khi bị ùn tắc kéo dài do nhiều người dân dừng xe phản đối.- Truyền thông trong nước loan tin trong cùng ngày.- Theo đó, người dân tại các xã lân cận trạm thu phí đã tụ tập tại trạm BOT Hòa Lạc – Hòa Bình để yêu cầu miễn giảm 100% cho các hộ dân xung quanh, kể cả hơn 200 xe không chính chủ, tức xe chưa đổi tên chủ sở hữu.
“Chính phủ Việt Nam có phải là một chính phủ phục vụ vì dân, phục vụ cho nhân dân hay không? Nếu đúng như vậy thì tại sao những người lao động đến từ các nước như Indonesia, Thái Lan hay Philippines, họ chỉ phải trả mức phí từ 1.000 đến 3.000 đô la, mà người Việt chúng ta phải trả mức phí cao ngất ngưởng đến như vậy? Hay chính phủ Việt Nam là chính phủ chỉ biết quan tâm đến thuế phí, tham nhũng, o ép người dân, chỉ biết bắt tay với công ty môi giới bóc lột và hút máu của người lao động”.
Với những dẫn chứng có thể thấy, khi Luật An ninh mạng vấp phải sự phản đối từ cộng đồng quốc tế, nhà cầm quyền đã thay đổi chiến thuật bắt người nhằm gieo rắc sự sợ hãi ở các tỉnh, thành phố khác nhau. Điều đáng quan ngại là sự gia tăng bắt bớ này diễn ra rất khéo léo. Và quan trọng hơn, tiến trình kiểm soát sự tự do trên không gian mạng đang diễn ra từng ngày sau khi Luật ANM có hiệu lực. Chắc hẳn khi đọc đến đây, người đọc đã có câu trả lời cho câu hỏi liệu Việt Nam có sao chép mô hình quản lý công dân từ Trung Quốc hay không.
Bảo Trợ