Tiền Nhiều Để Làm Gì

25 Tháng Năm 20216:53 SA(Xem: 272)

Tiền Nhiều Để Làm Gì

STEVEN N.


Họ lấy nhau vì tình, những năm đầu đời êm đẹp lắm, con cái lần lượt ra đời đủ cả nếp tẻ. Ai cũng khen đẹp, hạnh phúc.


Công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió. Họ laị thông minh, nhạy bén nắm bắt xu hướng thị hiếu của thị trường nên việc kinh doanh phát triển nhanh.

DOLLAR - MONEY
Dư phước tiền kiếp trổ hoa kết quả, chừng mươi năm sau đã trở thành đaị gia, tiền rừng bạc biển, của cải nhiều vô số nhưng sự đời đôi khi laị éo le thay!

Tiền ngày càng nhiều thì hạnh phúc laị vơi cạn dần, gia tài phình to ra thì tình nghĩa đạo lý laị teo tóp và tàn lụi đi.

Người vợ ngày càng tỏ ra ham tiền vô độ và tham vọng quá lớn. Người chồng thì cũng có những biểu hiện quái lạ khác người, khác đời.
Chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh liên miên, ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cự lớn. Không khí trong nhà khi thì lạnh như hầm bạc trong nhà băng, khi thì cháy ngùn ngụt như trận chiến; đến đỉnh điểm thì kéo nhau ra toà.

Tại toà cũng cãi nhau kịch liệt, rồi đòi chia con, chia gia tài…Toà cũng nhì nhằng kéo dài mấy năm mà không xong. Dân gian có kẻ lanh trí đặt ra câu tục ngữ mới:
– “Bác sĩ nuôi bệnh nhân, luật sư mần thân chủ, quan án dụ người thưa”
Họ tranh tụng nhiều lắm, bằng chứng, chứng cớ , hồ sơ lên cả trăm ký lô giấy. Một hôm taị toà người chồng cũng là đaị gia mới noí:
– Tiền nhiều để làm gì?
Anh ta cũng không ngờ mình đã “ làm nên lịch sử”, lập tức quan dân sĩ thứ, chân dài, truyền thông…bập vào ngay! người người noí theo, nhà nhà lập laị. Câu noí ấy trở thành một thứ kim chỉ nam, một slogan mà ai cũng tôn thờ.

Có một ông quan cỡ cũng thường thường bậc trung thôi nhưng vì kết hợp gian thương, phỉ quan nên giàu có vô cùng, làm những việc bá đạo haị người haị vật như: chiếm đoạt đất đai, bao che việc xả chất độc làm haị môi trường, phá rừng… nhưng mấy lần đều thoát khỏi lao lý cả.
Y tâm đắc với câu noí của vị đaị gia đang ly dị kia nên cũng cảm hứng phát biểu ăn theo:
– Tiền nhiều để làm gì ư? Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng nhiều tiền!

Giới đaị gia càng hứng chí tợn, càng ra sức khoe của và làm những trò lố bịch. Có gã thì đeo sợi xích vàng nặng mười lăm ký lô cho nó sang. Có tay thì cất biệt phủ mấy tỷ bạc cho chó cưng ở…
Còn bọn cave, chân dài thì khỏi phải nói. Có em cười toe toét vén váy vỗ đùi bảo:
– Tiền nhiều để làm gì ư? để tuị em làm anh sướng!

Một ông quan làm chức gì trên bộ to lắm cũng phát biểu nhưng yêu cầu giấu tên:
– Tiền nhiều để làm gì ư? muốn án thế nào ta sẽ y án thế ấy!
Chao ôi! cả một xứ sở lên cơn sốt vì câu nói của vị đaị gia kia, cả xứ sở mê tiền như điếu đổ. Khi ông ấy ở taị toà noí:
“ Tiền nhiều để làm gì?” thì cũng trong lúc ấy ngoài cổng pháp đình có một ông gìa ăn xin. Ông ngồi bên cổng xìa cái ca nhôm cũ kỹ, móp méo gịong van xin:
– Lạy ông đi qua, lạy bà đi laị, làm ơn bố thí cho kẻ mù loà này vài đồng bạc lẻ.

Xe máy, xe hơi và qúi ông quí bà nưòm nợp ra vào, ai cũng phục sức sang trọng nhưng dường như có bệnh ở mắt hay tai vì tuyệt nhiên chẳng có ai thấy hay nghe đến ông gìa ăn xin cả.
Một chiếc xe hơi bóng loáng trờ tới, họ quay laị nhìn và trầm trồ. Có người bảo:
– Nghe dân chơi đồn đaị, chiếc Cadillac này giá chót cũng ba triệu Mỹ kim.
Một người có vẻ nhân viên thì phải, anh ta ca cẩm:
– Lương của một công chức quèn thì để dành ba đời cũng không dám mơ!

Chiếc Cadillac lướt nhẹ như ru vào giữa cổng, kiếng bỗng nhiên hạ xuống. Một người trông phốp pháp lắm, bộ mặt phì nộm lộ vẻ hách dịch, y chồm tới hét vào mặt ông gìa:
- Cút xéo đi! đồ cặn bã xã hội, làm xấu bộ mặt thành đô, mất vẻ tôn nghiêm của pháp đình!
Ông già lặng lẽ lui về sát gốc cây dầu, bên kia vỉa hè có thằng bé lục lọi thùng rác. Nó nhặt được hộp cơm ăn dở  và reo lên:
– May quá, hôm qua giờ chưa có ăn gì!
Nó phủi phủi sơ rồi đưa cho con bé nhỏ thó, đen nhẻm chừng năm tuổi đứng sau lưng:
– Em ăm cơm đi, cơm tấm đó, ngon lắm!
Con bé tuy đen nhưng giọng trong trẻo lạ lùng:
– Anh Hai ăn với em hén!
Thằng nhỏ gịong chắc nịch:
– Em ăn đi, anh no rồi!
Con bé vẫn nài nỉ:
– Hôm qua giờ có gì ăn đâu mà no anh Hai?
Thằng nhỏ nhất quyết:
– Anh no thiệt mà, em ăn đi, đừng cãi lôi thôi!
Nói xong nó nhanh chân rảo tới mấy thùng rác khác.

Cũng trong buổi sáng hôm ấy, nhà đài đưa tin chuyện đaị gia ly dị, ti vi ở sảnh chờ của bệnh viện mở to cho mọi người xem.
Nhân viên, bệnh nhân ai ai cũng hào hứng theo dõi. Một cô y tá khi nghe đaị gia nói: “ Tiền nhiều để làm gì ?’ thì cô ta cười gằn:
- Tiền nhiều để làm gì ư? rõ vớ vẩn! tiền nhiều thì khám bệnh không phải xếp hàng chờ, sẽ có chăm sóc dịch vụ, mổ dịch vụ… muốn gì được nấy!

Chợt có tiếng thút thít, mọi người quay laị nhìn thì thấy một người đàn bà có vẻ quê mùa lam lũ đang bồng đứa bé mền oặt trên tay, chị ta noí với một người bệnh có lẽ cùng phòng hay cùng quê chi đấy:
– Chị ở laị mạnh giỏi hén! Em ẵm con về đây, không còn tiền nữa, bác sĩ không chữa trị, bệnh viện đuổi ra.
Ti vi trên tường vẫn ra rả đưa tin:
– Tiền nhiều để làm gì?

Người trên bản tin của ti vi, người của cả xứ sở này vẫn đang hào hứng xôn xao vì câu nói trên.

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong truyền thuyết Ấn Độ cổ đại kể câu chuyện: Có một ông già, trước khi lâm chung để lại di chúc rằng, muốn chia 19 con bò cho ba người con theo quy định: con cả được chia 1⁄2tổng số bò, con thứ hai được chia 1⁄4 tổng số bò, còn con thứ ba được chia 1⁄5 tổng số bò nhưng không được bán để chia tiền. Theo phong tục của Ấn Độ giáo thì bò được coi là vật linh thiêng nên không được giết thịt, chỉ có thể chia cả con đang sống. Sau khi người cha qua đời, ba người con đã tìm hết cách mà vẫn chưa chia được đàn bò, cuối cùng họ quyết định trình quan xét xử. Các quan lại địa phương vốn là túi rượu thịt, gặp việc khó bèn lấy lý do “quan thanh liêm khó quyết đoán việc trong nhà” để từ chối. Ở làng bên có ông già thông thái. Một hôm ông đi qua nhà ba anh em nọ, bèn nghe bàn cãi sôi nổi. Hỏi xong ông mới biết nội dung câu chuyện chia bò. Chỉ thấy ông già trầm tư giây lát rồi nói: “Việc này làmđược!
Một hôm, có người đến Toà Giám Muc Annecy để thăm thánh nhân. Trong câu chuyện trao đổi hai bên, ông ta nhiều lần lớn tiếng cãi vã, đấm bàn đấm ghế, chỉ trích phê bình và mắng nhiếc thánh nhân thậm tệ. Thế nhưng, thánh Phanxicô vẫn cứ ngồi nghe cách thinh lặng.../18 Tháng Bảy 2012(Xem: 6447) ĐHY Nguyễn Văn Thuận/
Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác không luôn luôn chính xác, thậm chí nhiều khi còn nhầm lẫn nữa. Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng thay đổi cái nhìn của mình khi chúng không còn đúng với sự thật nữa./09 Tháng Sáu 2012(Xem: 4383) Be Ta st/
Mẹ bệnh nặng rồi mất. Hôm đưa tang, Bố không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ xuống hôn nhẹ lên quan tài Mẹ thầm thì: “ mình cứ yên tâm an nghỉ, các con để anh lo”. Mẹ ra đi để lại cho Bố 3 đứa con, Cúc 12 tuổi, Lan 8 tuổi và thằng Út mới có 3 tuổi đầu./19 Tháng Sáu 2012(Xem: 4052) PCT st/
Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta.. Chúng ta dã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo./22 Tháng Năm 2012(Xem: 6674) Khuyết Danh/
Mấy ngày nay trên Facebook có chia sẻ lại câu chuyện (nghe nói là xảy ra năm 2014) về cô bé đã “ăn cắp” 2 cuốn sách tại một nhà sách ở Gia Lai. Thay vì cảm thông cho cô bé ham đọc sách, người ta đã bắt cô bé lại, trói 2 tay vào thành lan can, đeo tấm bảng ghi chữ “Tôi là người ăn trộm” trước ngực, rồi chụp hình và bêu rếu lên mạng xã hội. Hành động bất nhân, không chút tình người của những người quản lý ở đây khiến ta nhớ lại câu chuyện đã xảy ra cách đây rất lâu: một cậu bé khoảng 14-15 tuổi cũng ăn cắp sách trong tiệm sách Khai Trí của bác Nguyễn Hùng Trương, mà người đời hay gọi là ông Khai Trí
Đêm hôm sau, hai thiên thần lại dừng chân ở một gia đình nghèo và xin ở lại qua đêm. Hai vợ chồng bác nông dân túng thiếu về tài sản nhưng có thừa lòng hiếu khách nên đã mời hai thiên thần bữa ăn đạm bạc và mời họ ngủ trên giường. Sáng sớm hôm sau, hai thiên thần thấy hai vợ chồng bác nông dân buồn rười rượi./20 Tháng Năm 2012(Xem: 4858) Tinmungnet/
Ở một khu rừng nọ, muôn loài muông thú sống rất thanh bình hạnh phúc. Cho đến khi Sư Tử vốn được bầu làm Chúa Sơn Lâm nhiều năm liền, một minh quân vừa oai phong lại vừa nhân từ, đang trong thời thịnh trị bỗng lăn đùng ra chết không rõ vì nguyên do gì./17 Tháng Năm 2012(Xem: 4646) Lm. LÊ QUANG UY /
Người ta truyền tụng rằng tại Nam Thiên Đệ Nhất Động có một vị sư tu hành đắc đạo. Có lúc sư ngồi thiền cả tháng, không ăn không uống, không lay động để thể hiện trí tuệ dũng mãnh của của Phật. Có lúc ngài tụng Kinh Hoa Nghiêm, Kinh Pháp Hoa, Kinh Viên Giác…tiếng như sư tử hống, vang vọng cả sơn lâm để thể thế gian có thể nghe rõ lời kinh, để thể hiện lòng từ bi của Phật. Có lúc đi đứng, nằm ngồi giữ nghiêm giới luật, từng động tác, từng cử chỉ đều giữ gìn chánh niệm để thể hiện tính trang nghiêm của chư Phật. Có lúc ngài thị hiện thành người chèo đò đưa khách thập phương hành hương, thỉnh thoảng nói vui một vài câu Phật pháp làm tỉnh ngộ lòng người. Có lúc ngài biến hóa thành một cậu bé luẩn quẩn ở bến đò, nhưng nói ra câu nào cũng khiến các cụ tấm tắc khen thầm tại sao có người uyên thâm Phật pháp đến như vậy. Phải chăng đây là Thiện Tài Đồng Tử tái sinh?
Phương Tấn 1* DANH HỌA LEONARDO DA VINCI VÀ “BỮA ĂN TỐI CUỐI CÙNG” CỦA CHÚA JESUS. Tôi đến Ý nhiều lần, đã đi thăm tòa thánh Vatican, chụp hình đóng giả “võ sĩ giác đấu” ở đấu trường La Mã, dạo thuyền trên kênh Venice, đùa giỡn cùng biển Rosolina, xoay gót chân cầu may trên hình con tê giác ở sân nhà thờ Milan. Và mới đây, tôi đã “vung tay xuống tấn” chống đỡ cả tháp nghiêng Pisa – một di sản văn hóa thế giới được Unesco công nhận từ năm 1987. Riêng “nụ cười bí ẩn” của nàng Mona Lisa mà danh họa Leonardo da Vinci đã mất 10 năm để vẽ và một số nhà khoa học thế giới đã tính được nụ cười hàm chứa 83% hạnh phúc, 9% khinh mạn, 6% sợ hãi và 2% giận dữ, tôi đã được nhìn ngắm không phải tại Ý mà tại bảo tàng Louvre nước Pháp.
Bảo Trợ