Niềm Tin, Chữ Tín, Và Lòng Tha Thứ

26 Tháng Mười Một 20208:07 SA(Xem: 235)
NIỀM TIN, CHỮ TÍN, VÀ LÒNG THA THỨ 

Tác giả: Thu Hương

Có hai anh em nọ, bắt trói được thủ phạm sơ ý làm cha của mình chết. 
Họ đưa tên tội nhân đến trước quan toà và yêu cầu xử theo luật.
nts-thien-songdao
Kẻ tội nhân vì sơ ý để đá đè chết cha của họ, nên theo luật anh ta phải bị ném đá cho đến chết.

Trước mặt quan toà, tên tội nhân đã thú nhận mọi tội lỗi của mình. Nhưng trước khi bị đem ra xử tội, anh ta chỉ xin quan tòa một ân huệ: Đó là được trở về nhà trong vòng ba ngày để giải quyết mọi vấn đề gia đình và gửi gắm đứa trẻ mồ côi mà anh ta ta đã lượm bên vệ đường về chăm sóc và nuôi dưỡng. 
Rồi, sau đó anh ta trở lại chịu xử tử.

Quan toà tỏ vẻ không tin với lời cam kết của kẻ tử tội. 

Giữa lúc quan toà đang do dự… thì trong đám đông có một anh thanh niên hiểu rõ mọi sự, liền giơ tay nói rằng: "Mặc dù tôi không quen biết anh ta, nhưng tôi hiểu rõ anh ta, tôi xin đứng ra bảo đảm lời cam kết của anh ấy. Nếu sau ba ngày, anh ta không trở lại, tôi sẽ chịu chết thay cho anh ta”

Quan tòa đồng ý.

Thế là, tên tử tội được về nhà trong ba ngày để giải quyết mọi việc. 

Đến ngày cuối cùng, ai ai cũng chờ đợi xem hắn có quay trở lại hay không?

Và anh thanh niên cũng đã chuẩn bị ở tư thế bị hành xử thay thế cho tên tử tội. 

Từng giờ, từng phút trôi qua… 

Đến giây cuối cùng chuẩn bị hành hình… thì bỗng từ xa, tên tử tội phi ngựa như tên bay đến pháp trường với thân hình đầy mồ hôi ước đẫm. 

Đứng giữa pháp trường, anh dõng dạc tuyên bố: Tôi đã giải quyết xong mọi việc trong gia đình. Tôi đã cố phóng thật nhanh đến đây cho đúng hẹn. Giờ đây, đúng theo lời cam kết, tôi xin trở lại đây để chịu tội. 
Tôi muốn trung thành với lời cam kết của tôi để cho người đời sẽ không nói rằng:
“Chữ TÍN không còn ở trên mặt đất này nữa."

Sau lời nói dõng dạc của kẻ tử tội, anh thanh niên đứng ra bảo lãnh cho kẻ tử tội cũng ra giữa pháp trường tuyên bố: Phần tôi, sở dĩ tôi đứng ra bảo lãnh cho anh ta là vì tôi không muốn để cho người đời nói rằng: 
"LÒNG QUẢNG ĐẠI không còn ở trên mặt đất này nữa."

Sau hai lời tuyên bố dõng dạc trên, đám đông bỗng trở nên im lặng. 
Dường như ai cũng cảm thấy được mời gọi để thể hiện những gì cao quí nhất trong con người... 

Và rồi, từ giữa đám đông, hai anh em nọ bỗng tiến ra nói với quan toà: Thưa ngài, chúng tôi xin được tha thứ cho kẻ đã giết chết cha của chúng tôi, để người đời sẽ không còn nói rằng: 
"LÒNG THA THỨ không còn hiện hữu trên mặt đất này nữa."

Cuối cùng, kẻ tử tội được thả tự do trong tất cả những gì hiện hữu trên mặt đất này.

Giữa sa mạc cằn cỗi, một cụm cỏ hay một cánh hoa dại là cả một bầu trời hy vọng cho những ai lạc lối. 

Giữa sa mạc nóng bỏng, một tiếng suối róc rách là cả một nguồn hy vọng tràn trề cho những ai đang khát khao sự sống.

Giữa một xã hội khô cằn tình người này… 

Giữa một xã hội mà giá trị đạo đức đã và đang đi xuống… 

Giữa biển khơi mù mịt có biết bao kẻ chới với đang cần một chiếc phao của chữ tín, của lòng thành, của lòng quảng đại và của sự tha thứ...

Chúng ta phải sống như thế nào để người đời có thể nói lên niềm tin vào cuộc sống, ý nghĩa của cuộc đời và tình thương vẫn còn cháy sáng giữa xã hội… 

Chúng ta phải sống như thế nào để người đời có thể nói rằng: 
"CON NGƯỜI VẪN CÒN THƯƠNG YÊU NHAU VÀ SỐNG CHO NHAU !”
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác không luôn luôn chính xác, thậm chí nhiều khi còn nhầm lẫn nữa. Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng thay đổi cái nhìn của mình khi chúng không còn đúng với sự thật nữa.
Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta.. Chúng ta dã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.
Đêm hôm sau, hai thiên thần lại dừng chân ở một gia đình nghèo và xin ở lại qua đêm. Hai vợ chồng bác nông dân túng thiếu về tài sản nhưng có thừa lòng hiếu khách nên đã mời hai thiên thần bữa ăn đạm bạc và mời họ ngủ trên giường. Sáng sớm hôm sau, hai thiên thần thấy hai vợ chồng bác nông dân buồn rười rượi.
Khi chiều buông, nó thầm dâng lên Mẹ đóa hoa Mân côi, những lời kinh cảm tạ vì Chúa đã thương ban cho nó một người cha tuyệt vời. Nó cũng dâng lên sức khỏe yếu ớt của cha nó và xin Chúa luôn gìn giữ, che chở cha nó an lành trong tình thương vô biên của Ngài.
Ở một khu rừng nọ, muôn loài muông thú sống rất thanh bình hạnh phúc. Cho đến khi Sư Tử vốn được bầu làm Chúa Sơn Lâm nhiều năm liền, một minh quân vừa oai phong lại vừa nhân từ, đang trong thời thịnh trị bỗng lăn đùng ra chết không rõ vì nguyên do gì.
Sống dưới mái nhà quê hương, lắm lúc tôi thầm nghĩ: Khoa học - kĩ thuật ngày một phát triển thì lại càng đòi hỏi con người ngày càng phải tiến bộ hơn để kịp đi theo sự phát triển đó. Thế nên, trong lòng không khỏi thầm nghĩ về một tương lai mới cho hậu thế chúng ta.
Bảo Trợ