Tất Cả Đều Vô Thường

12 Tháng Mười Một 202011:08 CH(Xem: 265)

TẤT CẢ ĐỀU VÔ THƯỜNG

Một ông cha được gọi tới viếng thăm một ông lão bị ung thư não đến giai đoạn cuối, thời kỳ ung thư di căn đến hầu hết các cơ quan khác.
Các con ông lão chặn ông cha ngay cửa để xin cha dấu tình trạng vô phương cứu chữa của căn bệnh não này, cho ông lão được vui ngày nào hay ngày đó . Ông cha đi thẳng vào phòng, nắm tay ông lão: Cụ có biết bệnh não của cụ là tới gia đoạn cuối rồi không? Ông lão lắc đầu: Nhưng các con tôi cứ bảo là tôi hết bệnh rồi. Sau khi xức dầu cho bệnh nhân, ông cha ra nói với các con ông lão là ông cha đã nói sự thật.

Các con ông lão mặt mày tái mét, chạy ùa vào phòng ông lão, ông lão khoác tay bảo chúng ra ngoài: Cha cần chút ít sự yên tĩnh để lắng lòng cầu nguyện cùng Chúa trước khi cha ra khỏi thế giới này.

Vậy theo bà con ông cha làm đúng hay các con ông lão làm đúng?
Qua một ngày vui một ngày.
Qua một ngày mất một ngày.
Vui một ngày mất một ngày.
 chu tieu  01
TẤT CẢ ĐỀU VÔ THƯỜNG
Có một hòa thượng lên núi chặt củi, trên đường trở về, ông phát hiện cậu thiếu niên nọ đã bắt được một con bướm và đang cố gắng khom hai bàn tay lại để giữ cho nó khỏi bay.
Nhìn thấy người tu hành, cậu cất lời: “Thưa hòa thượng, cháu và ngài đánh cược một ván được không"?
Hòa thượng hỏi lại: “Cược thế nào”?

“Ngài đoán xem con bướm trong tay cháu sống hay chết? Nếu ngài đoán sai, bó củi sẽ thuộc về cháu” – cậu thiếu niên trả lời.
Vị hòa thượng nọ đồng ý và đoán: “Con bướm trong tay cháu chết rồi”.
Cậu thiếu niên cười lớn đáp: “Ngài đoán sai rồi”. Nói đoạn, cậu mở tay ra, con bướm từ trong bay lên.

Hòa thượng nói: “Được, gánh củi này thuộc về cháu”. Nói xong, ông đặt gánh củi xuống, vui vẻ bước đi.
Cậu thiếu niên không biết vì sao vị hòa thượng lại có thể vui vẻ đến như vậy, nhưng nhìn gánh củi trước mặt, cậu ta cũng không để tâm lắm mà vui vẻ gánh gánh củi về nhà.

Nhìn thấy con về, người cha liền hỏi số củi đó ở đâu ra, cậu mới đem chuyện kể lại cho cha nghe.
Nghe hết câu chuyện của con trai, đột nhiên ông nói, giọng giận dữ: “Con ơi là con! Con hồ đồ quá rồi! Con nghĩ là con đã thắng sao? Ngay cả khi con đã thua, con cũng không hề biết con đã thua đấy”.

Lời cha nói khiến cậu con trai ngơ ngác, không hiểu gì. Người cha liền ra lệnh cho cậu ta gánh bó củi lên vai, hai cha con mang củi đến trả cho nhà chùa.
Nhìn thấy vị hòa thượng nọ, người cha liền cất tiếng: “Thưa thầy, con trai tôi đắc tội với thầy, xin thầy lượng thứ”.
Hòa thượng gật đầu, mỉm cười nhưng không nói gì.

Trên đường trở về nhà, cậu thiếu niên sau một khoảng thời gian băn khoăn cuối cùng cũng đã nói ra những nghi vấn trong lòng.
Người cha thở dài, nói: “Vị hòa thượng đó cố ý đoán con bướm chết, như thế con mới thả nó ra và con thắng được gánh củi. Nếu ông ấy nói con bướm còn sống, con sẽ bóp chết con bướm và con cũng sẽ thắng cược. Con cho rằng vị hòa thượng đó không biết con tính toán gì sao? Người ta thua một bó củi nhưng đã thắng được thứ giá trị hơn rất nhiều, đó là lòng từ bi. Còn con, con đã thua, đã để mất thứ quý giá đó mà chẳng hề hay biết”...

Câu chuyện có thể rất đơn giản nhưng đó là bài học cho chúng ta trong cuộc sống.
Thắng, thua, thành, bại là những chuyện thường xuyên giày vò cuộc sống của con người. Có những lúc chúng ta tự cho rằng mình đã thắng nhưng trên thực tế, có khi chúng ta đã thua nhiều hơn mà chẳng hề hay biết.
Nguồn Internet
 
Tất Cả Đều Là Vô Thường
 
Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.
Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi.

Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút, hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Nhà cha mẹ là nhà con ; Nhà con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.
Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Chân lý của Đạo, thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.

Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình, biết đủ thì lúc nào cũng vui. Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.

Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được.. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao..

Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.
Tuổi già, tâm không già, thế là già mà không già ; Tuổi không già mà tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe người già.

Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu…Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh… Tất cả đều là muộn.

Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp, chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.

"Hoàn toàn khỏe mạnh", đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.
Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc..

Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tim lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.

Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó ! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả (trái) ngắt vội không bao giờ ngọt.

Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có người thấy hạnh phúc, nhưng có người lại không biết hạnh phúc là gì. Có người sống trong hạnh phúc mà không nhận ra, cho đến khi mất đi mới biết hạnh phúc ở ngay bên cạnh mình. Một ngày, có vị Thần gặp một người nông dân, dáng vẻ của anh ta vô cùng đau khổ. Anh ta than vãn với vị Thần: “Trâu nhà tôi mới chết, không có nó cày ruộng chúng tôi làm sao canh tác đây?”. Vị Thần liền ban cho anh ta một con trâu khỏe mạnh, người nông dân vô cùng vui vẻ, cảm thấy hạnh phúc đến vô bờ. Nhiều năm sau, người nông dân xưa kia đã trở thành ông chủ của một điền trang rộng lớn, nắm tr
Ngày nay, có nhiều người vô Thần, họ chỉ tin vào khoa học thực chứng mà phản đối sự tồn tại của Thần Phật. Tuy nhiên, họ lại không thử nhìn lại rằng, những nhà nghiên cứu khoa học nổi tiếng, những người “cha đẻ của ngành khoa học hiện đại” lại là những người tuyệt đối tin vào Thần.
Làm thế nào để phát hiện ra các lỗi trong lối nói ngụy biện? Bậc thầy Socrates sẽ tiết lộ cho chúng ta thông qua cuộc trò chuyện giữa ông và các học trò của mình. Ngụy biện là gì? Các học trò hỏi thầy Socrates: “Thưa thầy, thầy có thể lấy ví dụ để các trò thấy sự ngụy biện không ạ?”. Socrates suy nghĩ một lát rồi nói: “Một hôm có hai người đến nhà thầy làm khách, một người rất sạch sẽ còn người kia rất dơ bẩn. Lúc đó thầy mời hai người đi tắm, các trò suy nghĩ đi, trong hai người này ai sẽ đi tắm trước?”.
Có một người hành khất đến trước cửa nhà của một người giàu có để xin bố thí, mong được đồng xu nhỏ hay một miếng bánh vụn, đó là tất cả những gì người ăn xin chờ đợi nơi người giàu có. Nhưng mặc cho người khốn khổ van xin, người giàu có vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Đến một lúc không còn chịu nổi những lời van xin của người hành khất, thay vì bố thí, người giàu đã lấy đá ném vào con người khốn khổ.
Không ai có quyền lựa chọn nơi sinh ra, giới tính hay màu da… Rất nhiều thứ tốt – xấu, đáng buồn thay, lại được phán xét bởi sự chủ quan của một nhóm người rồi dần dần trở thành định kiến trong xã hội. Quên đi tất cả những định kiến xã hội, hãy lắng nghe và ngắm nhìn bằng trái tim, bằng tình thương yêu và sự tôn trọng, bạn sẽ thấy cuộc sống này thật là tuyệt diệu. Bạn có thể cảm nhận rõ ràng hơn qua hai câu chuyện dưới đây.
Người phụ nữ hỏi cậu bé: “Bé bán mớ rau này giá bao nhiêu?” Cậu bé trả lời: “3.000 đồng/ một bó, thưa bà.” Người phụ nữ liền nói: “6 bó 12.000 đồng, không bán tôi mua chỗ khác.” Cậu bé nói: “Bà Cứ mua với cái giá mà bà muốn. Có thể đây là khởi đầu tốt, bởi từ sáng tới giờ con vẫn chưa bán được bó nào.”
Một vị phu nhân khinh thường một ông lão làm vườn, một vị chủ doanh nghiệp nhỏ thất bại khi giao dịch kinh doanh, một cậu thanh niên giúp một bà già trú mưa, toàn bộ những việc làm ấy có thể là ngẫu nhiên, bình thường, giản đơn…nhưng mỗi một hành động lại ở trong một hoàn cảnh khác nhau và đem lại những kết cục vô cùng bất ngờ…
Em Katelynn Hardee tại gian hàng bán cookie và cacao nóng. (Hình: Breeze Hill Elementary, Facebook) VISTA, California (NV) – Một học sinh 5 tuổi ở Vista thuộc San Diego County làm rung động nhiều người vì bán bánh cookie và cacao nóng để giúp nhiều học sinh khác trả nợ tiền ăn trưa. Theo đài KTLA, bé gái Katelynn Hardee nghe thấy nhiều người không trả được tiền ăn trưa trong trường cho con mình và quyết định tìm cách giúp đỡ. Bà Karina Hardee kể mọi thứ bắt đầu từ lúc em nghe thấy một người mẹ của bạn học nói không trả tiền được và liền hỏi mẹ mình.
- Từ nay đến cuối tuần, mỗi người trong chúng con hãy tìm quan sát một cây bông tầm thường mọc bên lề đường không được người ta chú ý và đặt tên cho đàng hoàng, nhưng chỉ được gọi bằng một tên chung là hoa dại, không có giá trị gì cả. Cả lớp học hăng say thực hiện điều thầy giáo muốn. Mỗi em cố gắng cầm theo một kính lúp quan sát, nhìn xem thật kỹ những đường nét cấu tạo vành hoa, những màu sắc tươi đẹp. Sau một tuần lễ, từng học trò thi đua nhau mô tả những nét đẹp của bông hoa mà mình đã quan sát được. Cả lớp đều công nhận rằng: những loại hoa dại bị khinh thường kia đều có một vẻ đẹp tuyệt vời không ngờ được, mà cũng không ai có thể bắt chước tạo ra những vành hoa, những màu sắc đầy sức thu hút như vậy.
Đoàn tình nguyện viên vượt một chặng đường dài đến nơi cứu trợ. Mọi người trên chuyến xe không khỏi xúc động khi nhìn thấy các em nhỏ nhem nhuốc, gầy gò, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ. Ngay lập tức, nhóm tình nguyện viên quay vào xe lấy quà trao cho các em. Bỗng một tình nguyện viên người Mỹ quát lớn: “Cậu định làm gì vậy? Bỏ xuống!”.
Bảo Trợ