Thư của một tử tù và một CEO gửi cho mẹ, khiến bao người suy ngẫm

01 Tháng Bảy 20204:44 SA(Xem: 497)
Thư của một tử tù và một CEO gửi cho mẹ, khiến bao người suy ngẫm

Đó là hai bức thư đều được viết để gửi cho người mẹ. Cùng một mốc thời gian, cùng một sự việc xảy ra... nhưng kết quả sau cùng thì rất khác biệt. Cách giáo dục của hai người mẹ dưới đây khiến chúng ta không khỏi suy ngẫm.
Thư của một tử tù và một CEO gửi cho mẹ, khiến bao người suy ngẫm
Thư của một tử tù gửi cho mẹ

Mẹ!

Con trai của mẹ ngày mai sẽ ra pháp trường. Con cũng không biết vì sao con lại đến bước này như ngày hôm nay, chỉ có thể hồi tưởng về quá khứ…

Năm con 3 tuổi, có lần con chạy nhanh quá nên vấp phải đá và bị ngã xuống đất. Mẹ vội vàng đỡ con dậy, vừa an ủi con vừa lấy chân đá vào hòn đá mấy cái và mắng: "Tảng đá hư! Nhìn xem, làm em bé ngã rồi! Con trai, thôi nín đi con". Lúc đầu con vốn không đau lắm và có thể chịu đựng được, nhưng sau khi nghe những lời này của mẹ, lại cảm thấy ấm ức và khóc suốt nửa tiếng đồng hồ. Là mẹ khiến con nghĩ rằng hóa ra con bị ngã là do lỗi của tảng đá, mà không biết rằng mẹ nói như vậy chỉ để dỗ con nín khóc. 

Là mẹ khiến con nghĩ rằng hóa ra con bị ngã là do lỗi của tảng đá, mà không biết rằng mẹ nói như vậy chỉ để dỗ con nín khóc. 
Là mẹ khiến con nghĩ rằng hóa ra con bị ngã là do lỗi của tảng đá, mà không biết rằng mẹ nói như vậy chỉ để dỗ con nín khóc. (Piqsels)

Năm con 4 tuổi, con không muốn ăn tối vì đang mải xem TV, vì vậy mẹ mang thức ăn đến tận bàn đút cho con ăn. Là mẹ khiến con nghĩ rằng cuộc sống này có thể được hưởng thụ như thế, nhưng không biết rằng mẹ sợ con làm vãi thức ăn ra quần áo và phải phiền phức đi giặt. 

Năm con 6 tuổi, mẹ đưa con đến một cửa hàng đồ chơi để mua quà Giáng sinh, nói rằng con chỉ có thể mua một món đồ. Nhưng sau khi con chọn mua robot biến hình Transformers, con vẫn muốn có một chiếc máy bay mô hình. Mẹ không đồng ý, con liền nằm lăn trên nền nhà và khóc lóc, mẹ bèn vội vàng chấp thuận, đi nhanh ra chỗ thu ngân để trả tiền. Là mẹ cho con thấy, hóa ra chỉ cần sử dụng "chiêu" này là có thể đối phó với mẹ, nhưng con không biết rằng chỉ là mẹ không muốn mất mặt trước người khác.

Vào năm 8 tuổi, con muốn thử giặt tất, nhưng mẹ sợ rằng con sẽ không thể giặt sạch chúng. Con muốn học cách rửa bát, mẹ lại sợ rằng con sẽ làm vỡ bát. Là mẹ khiến con thấy rằng có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm trong cuộc sống này mà con không thể nào đối mặt, nhưng không biết rằng chỉ là mẹ không muốn làm lại những gì con đã làm.

Là mẹ khiến con thấy rằng có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm trong cuộc sống này mà con không thể nào đối mặt
Là mẹ khiến con thấy rằng có rất nhiều khó khăn và nguy hiểm trong cuộc sống này mà con không thể nào đối mặt. (José Antonio Morcillo Valenciano Flickr - CC BY 2.0)

Năm con 10 tuổi, mẹ đăng ký cho con vào 3 lớp dạy thêm và 2 lớp học năng khiếu. Khi bị "giày vò" đến mệt mỏi không chịu đựng được, mẹ đã nói rằng không chịu khổ sao có thể trở thành một người đàn ông thành đạt. Là mẹ cho con thấy rằng lớp học năng khiếu là phải chịu thống khổ như vậy, nhưng con không biết rằng mẹ chỉ muốn một ngày nào đó con trở thành "bom tấn" trước mặt bạn bè và người thân.

Vào năm 13 tuổi, con chơi bóng đá và không may làm vỡ cửa sổ của nhà hàng xóm. Mẹ đền tiền, sau đó yêu cầu con xin lỗi hàng xóm. Là mẹ cho con biết rằng, hóa ra sau khi gặp chuyện rắc rối, nói một câu "Tôi xin lỗi" rồi sẽ không sao, nhưng con không biết rằng mẹ đang phàn nàn rằng hàng xóm đã lừa chúng ta rất nhiều tiền.

Năm 15 tuổi, con nói rằng con muốn học piano. Mẹ cho con tiền để mua một cái, nhưng chỉ sau một tháng con đã không bao giờ chạm vào nó nữa. Là mẹ cho con biết rằng, hóa ra dẫu con không có tiền cũng có thể rất tùy hứng, nhưng con không biết rằng mẹ phải mất ba năm để trả hết số nợ.

Mẹ cho con tiền để mua một cái, nhưng chỉ sau một tháng con đã không bao giờ chạm vào nó nữa. Là mẹ cho con biết rằng, hóa ra dẫu con không có tiền cũng có thể rất tùy hứng
Mẹ cho con tiền để mua một cái, nhưng chỉ sau một tháng con đã không bao giờ chạm vào nó nữa. Là mẹ cho con biết rằng, hóa ra dẫu con không có tiền cũng có thể rất tùy hứng. (Piqsels)

Năm 19 tuổi, khi nói về nguyện vọng nghề nghiệp, mẹ nói rằng làm luật sư không chỉ kiếm được nhiều tiền mà còn có địa vị, mẹ phải cho con học luật. Là mẹ cho con thấy rằng con chỉ cần đi theo con đường mà mẹ đã vạch ra, nhưng con không biết rằng mẹ chỉ muốn thông qua con để bù đắp cho sự hối tiếc vì đã không trở thành luật sư của mình.

Ở tuổi 20, con muốn đổi một chiếc điện thoại di động mới, và nói với mẹ rằng dùng nó con có thể liên lạc với mẹ thường xuyên. Không nói một lời, mẹ đã cho con số tiền 10 triệu. Nhưng ngoài việc gọi điện thoại cho bạn gái mỗi ngày, con mỗi năm cùng lắm cũng chỉ gọi cho mẹ mấy lần. Là mẹ đã cho con thấy rằng, mẹ là máy rút tiền mà con có thể tùy ý sử dụng, nhưng con đã không biết mẹ có bao nhiêu lần sinh nhật mong ngóng con gọi điện về cho mẹ.

Ở tuổi 24, sau khi con tốt nghiệp, và mẹ đã chi tiền để xin cho con vào một công ty nhà nước. Là mẹ cho con thấy rằng, hóa ra "rối tinh rối mù" ở trường đại học cuối cùng cũng chỉ ôm một chiếc bát sắt, nhưng con không biết mẹ đã phải nhờ vả bao nhiêu người.

Ở tuổi 27, nhìn con nói chuyện, rất nhiều người nói con chưa trưởng thành, các cô gái nói con không có tinh thần trách nhiệm và vẫn còn là một đứa trẻ chưa lớn. Mẹ nói rằng, là do nhân duyên chưa tới, và họ không xứng đáng với con. Là mẹ làm con nghĩ rằng bỏ lỡ con là tổn thất của các cô gái đó, nhưng con không biết rằng mẹ đã cõng trên lưng và khóc vì con bao nhiêu lần. 

Ở tuổi 27, các cô gái nói con không có tinh thần trách nhiệm và vẫn còn là một đứa trẻ chưa lớn. Mẹ nói rằng, là do nhân duyên chưa tới, và họ không xứng đáng với con.
Ở tuổi 27, các cô gái nói con không có tinh thần trách nhiệm và vẫn còn là một đứa trẻ chưa lớn. Mẹ nói rằng, là do nhân duyên chưa tới, và họ không xứng đáng với con. (Pxhere)

Ở tuổi 32, con đã nợ rất nhiều khoản tiền cờ bạc. Mẹ đã rất tức giận đến nỗi ốm nặng, nhưng cuối cùng vẫn giúp con trả hết nợ. Là mẹ đã cho con biết rằng dù con có làm chuyện gì đi nữa thì mẹ vẫn giúp con, nhưng không biết rằng con đã vắt kiệt tiền nghỉ hưu của mẹ.

Ở tuổi 35, khi con không còn nhận được xu nào từ mẹ, con đã giết một người để cướp của. Vào lúc mẹ nghe bản án tử hình, mẹ đã khóc và hét lên rằng Ông Trời đã không công bằng với mẹ, "mình khổ cả một đời lại đổi lấy kết quả này".

Cuối cùng con cũng biết rằng, nhân danh tình yêu, mẹ đã lấy đi cơ hội trưởng thành, bóp nghẹt khả năng sinh tồn, và tước đi quyền chịu trách nhiệm cho cuộc sống của con, hết lần này đến lần khác; Hóa ra từ trước cho đến nay, con đã chưa hề lớn lên; Hóa ra cả đời sai lầm cố gắng vì con cái, để kết quả thu về là hai đời người thống khổ; Hóa ra giáo dục là không có cơ hội để vãn hồi; Hóa ra là tự tay mẹ đã dẫn con ra máy chém; hóa ra....

Mẹ ơi, mẹ hãy giữ gìn sức khỏe! Ngày mai con sẽ ra đi. Con hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học cách có trách nhiệm với bản thân và tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.

Ngày mai con sẽ ra đi. Con hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học cách có trách nhiệm với bản thân và tìm thấy hạnh phúc của riêng mình.
Ngày mai con sẽ ra đi. Con hy vọng ở một thế giới khác, con có thể học cách có trách nhiệm với bản thân và tìm thấy hạnh phúc của riêng mình. (Pxfuel)

Con tự hỏi không biết có nên hận mẹ vì đã quá "yêu" con trai của mình như trên!

Thư của CEO gửi cho mẹ

Mẹ!

Con trai của mẹ sắp mở một nhà máy mới. Có thể đi đến ngày hôm nay, là nhờ phẩm cách quan trọng mà mẹ đã dạy cho con - có trách nhiệm với chính mình. Với một trái tim biết ơn, từng cảnh trong quá khứ cứ hiện lên trước mắt...

Năm 3 tuổi, con chạy quá nhanh và không may vấp vào hòn đá. Mẹ để con tự đứng dậy và đánh thêm hai cái vào mông con, hơn nữa còn nhắc nhở: "Lần sau còn như vậy sẽ phải nhận bốn cái!". Là mẹ dạy con phải chịu trách nhiệm cho sự liều lĩnh của mình.

Năm con 4 tuổi, con không muốn ăn tối vì mải xem TV. Mẹ nói rằng nếu bây giờ con không ăn, con sẽ phải nhịn đói đến tận sáng hôm sau. Con nói đồng ý, nghĩ rằng mẹ chỉ đang nói đùa. Ai biết được rằng, ban đêm đói bụng con chạy xuống bếp nhưng không thể tìm thấy gì để ăn, dù chỉ một nửa miếng bánh bao hấp. Là mẹ dạy con phải chịu trách nhiệm cho sự bướng bỉnh của mình.

Con nói đồng ý, đâu biết rằng điều đó khiến con phải trả giá vì bụng đói cồn cào suốt đêm. Là mẹ dạy con phải chịu trách nhiệm cho sự bướng bỉnh của mình.
Con nói đồng ý, đâu biết rằng điều đó khiến con phải trả giá vì bụng đói cồn cào suốt đêm. Là mẹ dạy con phải chịu trách nhiệm cho sự bướng bỉnh của mình. (Pikist)

Khi con 6 tuổi, mẹ đưa con đến một cửa hàng đồ chơi để mua quà Giáng Sinh, nói rằng con chỉ có thể mua một món đồ. Nhưng sau khi con chọn mua robot biến hình Transformers, con vẫn muốn có thêm một chiếc máy bay mô hình. Mẹ không đồng ý, con liền nằm lăn trên nền nhà và khóc lóc. Không ngờ mẹ quay người và đi ra ngoài, con không thể làm gì khác hơn là vừa lau nước mắt vừa ngoan ngoãn bò dậy đi theo sau. Là mẹ dạy con phải có trách nhiệm với sự lựa chọn của mình.

Năm 8 tuổi, con muốn thử giặt tất, mẹ đã dạy con cách giặt. Con muốn học cách rửa bát, mẹ dạy con cách tránh làm vỡ bát. Con muốn tự nấu cơm, mẹ dạy con làm sao để không bị bỏng. Là mẹ đã dạy con có trách nhiệm với cuộc sống của mình.

Khi con 10 tuổi, chứng kiến các bạn cùng lớp sau khi tan học phải vùi đầu vào các lớp học thêm và môn học yêu thích. Mẹ nói rằng con có thể học tốt trong lớp và vui chơi sau giờ học, thời gian còn lại chăm chỉ đọc sách thì cái gì cũng giỏi. Là mẹ đã dạy con có trách nhiệm với niềm hứng thú của chính mình. 

Vào năm 13 tuổi, con chơi bóng đá và không may làm vỡ cửa sổ của nhà hàng xóm. Mẹ đưa con ra chợ để mua kính, bột bả và đinh, sau đó nhờ bố cùng con sửa kính cho nhà hàng xóm, và trừ hơn một nửa số tiền tiêu vặt trong tháng của con. Là mẹ đã dạy con phải chịu trách nhiệm cho lỗi lầm của mình.

Mẹ đưa con ra chợ để mua kính, bột bả và đinh, sau đó nhờ bố cùng con sửa kính cho nhà hàng xóm, và trừ hơn một nửa số tiền tiêu vặt trong tháng của con.
Mẹ đưa con ra chợ để mua kính, bột bả và đinh, sau đó nhờ bố cùng con sửa kính cho nhà hàng xóm, và trừ hơn một nửa số tiền tiêu vặt trong tháng của con. (Needpix)

Vào năm 15 tuổi, con nói rằng con muốn học piano. Mẹ đã mua cho con chiếc kèn Harmonica, nói rằng con hãy thử thổi kèn trước sau đó hẵng quyết định học piano. Chiếc kèn đã được chơi từ đó cho đến bây giờ, nhưng con đã sớm không còn ý tưởng học piano nữa. Là mẹ dạy con phải chịu trách nhiệm cho sự kiên trì của mình.

Ở tuổi 19, khi nói về nguyện vọng nghề nghiệp, mẹ phân tích một cách có hệ thống một số chuyên ngành khiến con quan tâm, sau đó để con tự suy nghĩ cân nhắc rồi đi đến quyết định. Là mẹ dạy con phải có trách nhiệm với tương lai của chính mình.

Khi con 20 tuổi, con muốn đổi sang một chiếc điện thoại di động mới. Mẹ nói rằng điện thoại di động cũ không nên thay đổi nếu nó không bị hỏng, phải tự mình làm thêm ngoài giờ kiếm tiền để tự mua. Khi con dùng số tiền con kiếm được sau khi làm gia sư để mua một chiếc điện thoại mới, cảm giác thành tựu mang đến niềm vui sướng còn lớn hơn nhiều so với chiếc điện thoại. Là mẹ dạy con phải có trách nhiệm với dục vọng của chính mình.

Khi con dùng số tiền con kiếm được sau khi làm gia sư để mua một chiếc điện thoại mới, cảm giác thành tựu mang đến niềm vui sướng còn lớn hơn nhiều so với chiếc điện thoại.
Khi con dùng số tiền con kiếm được sau khi làm gia sư để mua một chiếc điện thoại mới, cảm giác thành tựu mang đến niềm vui sướng còn lớn hơn nhiều so với chiếc điện thoại. (Pxfuel)

Ở tuổi 24, con muốn bắt đầu kinh doanh riêng sau khi tốt nghiệp. Mẹ khuyên con đừng lo lắng, hãy bắt đầu với những điều cơ bản trong lĩnh vực yêu thích của mình trước, sau đó có kinh nghiệm thì có thể bắt đầu. Hai năm sau, khi con quyết định thành lập công ty, mẹ nói rằng nếu kết quả xấu nhất mà vẫn có thể tiếp nhận được, thì con cứ mạnh dạn làm. Mẹ đã đưa cho con khoản tiền 100 triệu và yêu cầu con trả lại trong vòng bốn năm. Con vỗ ngực và nói, không chỉ tiền sẽ được trả, mà con sẽ kính tặng mẹ một ngôi nhà trong tương lai. Là mẹ đã dạy con phải có trách nhiệm với sự nghiệp của mình.

Ở tuổi 27, con dẫn về nhà một cô bạn gái thông minh và xinh đẹp, mẹ hiếm khi khen con tài giỏi trước mặt cô ấy. Mẹ cũng nói rằng tình yêu của con là do con quyết định, miễn là chúng con thực sự yêu nhau, mẹ sẽ chúc phúc cho các con. Là mẹ dạy con có trách nhiệm với hạnh phúc của riêng mình.

Ở tuổi 32, khi con trao chìa khóa nhà mà con đã mua tặng mẹ, mẹ nhận lấy sau đó lập tức quay người đi. Nhìn đôi vai run run của mẹ, con biết mẹ đang khóc vì hạnh phúc. Là mẹ dạy con phải chịu trách nhiệm cho lời hứa của mình.

Ở tuổi 35, công ty của con mở rộng sản xuất và chuẩn bị xây dựng một nhà máy mới. Những người từng luôn trách mẹ "nhẫn tâm" với con nay đã không còn gì để nói. Đồng thời, con cũng đang dạy cho con của con học cách chịu trách nhiệm với bản thân mình. Con tin rằng, đứa trẻ tương lai sẽ ưu tú hơn cả con. 

Con trai của mẹ!

Hòa An
Theo kannewyork.com

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Câu chuyện về 5 chú khỉ và 1 nải chuối dưới đây tưởng chừng như đơn giản nhưng nó lại ẩn chứa những bài học, hiện tượng xảy ra trong cuộc sống đôi khi khiến chúng ta phải giật mình. Chuyện kể rằng, có 5 con khỉ bị nhốt trong một căn phòng. Giữa phòng là một cái thang, trên đỉnh thang là nải chuối. Mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, người ta lại phun nước lạnh vào những con còn lại, làm chúng rất khổ sở. Sau một thời gian, mỗi khi có một con khỉ định trèo lên thang, những con
Sau khi phải tốn cả tiếng đồng hồ với cha tôi tại nhà bank chỉ để cho ông cụ chuyển một số tiền, tôi nói: -Tại sao mình không dùng internet, ba? -Tại sao phải qua internet? Ông hỏi lại. -Tại vì mình sẽ không tốn hàng giờ vô bổ ở đây. Không chỉ nhà bank, ba có thể đi shopping mua bất cứ thứ gì từ internet. Mọi chuyện đều dễ dàng. - Nếu vậy thì ba sẽ không cần ra khỏi nhà ư? -Đúng vậy, -Tôi cao hứng kể tiếp- Bất cứ món gì ba muốn, Amazon có thể mang đến tận cửa cho mình. Và những lời sau đây của cha tôi đã làm tôi chợt tỉnh -Con thấy không, từ khi vô đây ba đã có dịp gặp gỡ chuyện trò 4 người bạn cũ. Có dịp trao đổi với nhân viên nhà bank, và họ bắt đầu biết ba là ai. Ba đang ở một mình. Đây là nơi ba sẽ cần đến. Ba muốn gặp mặt từng người họ để tạo sự quan hệ cá nhân với nhau. Ba có đủ thì giờ để làm việc này.
Câu Chuyện Ổ Bánh Mì và Lão Già Kỳ Quặc Bạn có tin vào nhân quả báo ứng? Chờ tới khi nó đổ xuống đầu bạn, lúc ấy muốn trốn cũng không kịp. Nhân quả thường đến muộn nên đôi lúc ta tưởng là nó không có. Có một người phụ nữ khi nướng bánh mì cho gia đình mình luôn làm dư ra một cái để cho người nghèo đói. Bà để ổ bánh mì dư trên thành cửa sổ bên ngoài cho người nghèo nào đó đi qua dễ lấy. Và một người gù lưng đều đặn đến để lấy ổ bánh mì đó. Thay vì nói lời cám ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời như niệm chú: “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!” Điều này cứ diễn ra, ngày này qua ngày khác. Mỗi ngày, người gù lưng đến lấy bánh và lại lẩm bẩm câu: “Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người!” Người đàn bà rất bực bội. Bà thầm nghĩ: “Không một lời cám ơn, ngày nào người gù này cũng đến lấy bánh ta làm rồi lải nhải giai điệu khó chịu ấy! Hắn ta muốn ám chỉ điều gì?”
Chuyện kể rằng có một anh tài xế chở bệnh nhân tâm thần cho bệnh viện tâm thần. Trong một lần đưa đón, anh ta để lạc mất ba bệnh nhân do sai sót. Vì để bảo toàn công việc của mình, anh ta đã lái đến trạm xe bus gần đó rồi mời chào chở miễn phí cho những ai về cùng đường. Nhờ thế, anh lừa được ba người hoàn toàn bình thường lên xe rồi chở thẳng vào bệnh viện. Và sau cùng, trải qua rất nhiều nỗ lực, ba người họ mới có thể thoát khỏi trại tâm thần. Khi họ được rời đi, các phóng viên biết chuyện mới đến mời phỏng vấn để tìm hiểu thực hư ra sao. Phóng viên đã hỏi cả 3 người: Khi anh bị đưa vào trại tâm thần, anh đã dùng cách nào để tự giải cứu mình? Anh chàng định luật học trả lời: Tôi nghĩ, tôi phải ra khỏi đó bằng mọi giá, tôi cần chứng minh bản thân mình không có bệnh. Phóng viên: Anh chứng minh bằng cách nào?
Họ lấy nhau vì tình, những năm đầu đời êm đẹp lắm, con cái lần lượt ra đời đủ cả nếp tẻ. Ai cũng khen đẹp, hạnh phúc. Công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió. Họ laị thông minh, nhạy bén nắm bắt xu hướng thị hiếu của thị trường nên việc kinh doanh phát triển nhanh. Dư phước tiền kiếp trổ hoa kết quả, chừng mươi năm sau đã trở thành đaị gia, tiền rừng bạc biển, của cải nhiều vô số nhưng sự đời đôi khi laị éo le thay! Tiền ngày càng nhiều thì hạnh phúc laị vơi cạn dần, gia tài phình to ra thì tình nghĩa đạo lý laị teo tóp và tàn lụi đi. Người vợ ngày càng tỏ ra ham tiền vô độ và tham vọng quá lớn. Người chồng thì cũng có những biểu hiện quái lạ khác người, khác đời. Chiến tranh nóng, chiến tranh lạnh liên miên, ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cự lớn. Không khí trong nhà khi thì lạnh như hầm bạc trong nhà băng, khi thì cháy ngùn ngụt như trận chiến; đến đỉnh điểm thì kéo nhau ra toà.
Sau khi thiền sư Bankei qua đời, một người mù sống gần chùa của thiền sư nói với một người bạn: “Bởi vì tôi mù, tôi không thể quan sát sắc mặt người ta, nên tôi phải xét tư cách của họ qua giọng nói. Thường thì khi tôi nghe một người chúc mừng người khác về chuyện vui hay thành công nào đó, tôi cũng nghe một âm bí mật của ganh tị. Khi chia buồn với người khác về mất mát của họ, tôi cũng nghe thích thú và thỏa mãn, cứ như là người chia buồn thật sự vui vì có cái gì đó để lại cho họ hưởng trong thế giới riêng của họ. Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi thì giọng nói của Bankei luôn luôn thành thật. Khi thiền sư bày tỏ hạnh phúc, tôi chẳng nghe gì khác ngoài hạnh phúc, và khi thiền sư bày tỏ buồn rầu, tôi chẳng nghe gì khác ngoài buồn rầu.
Ở Mỹ có một cậu bé sinh ra trong một gia đình nghèo, từ nhỏ đến khi đi học cậu chỉ mang mỗi một đôi giày rách. Cậu bé nghe nói vào lễ Giáng Sinh, khi đến bất cứ cửa hàng nào, chỉ cần nói với Thượng Đế thứ mình muốn thì chủ cửa hàng sẽ thỏa mãn yêu cầu của mình. Vào hôm Giáng Sinh, cậu bé nhìn thấy trong một cửa hàng giày có bày bán những đôi giày rất đẹp nên đã bước vào cửa hàng và nói với ông chủ rằng : - Hôm nay là Giáng Sinh, cháu rất thích đôi giày này, chú có thể giúp cháu nói với Thượng Đế để Ngài cho cháu đôi giày này có được không ạ ?
Nhân sinh tại thế, thông minh chỉ là thiên bẩm nhưng thiện lương lại là lựa chọn. Thiện lương vốn dĩ là một phẩm đức quý giá của con người, cũng là sức mạnh tiềm ẩn vô biên mà bẩm sinh mỗi người khi sinh ra đều có. Trong bất kể hoàn cảnh khó khăn nào, bạn hãy kiên trì thực hiện thiện lương, nhân ái. Bởi chỉ khi biết yêu thương người khác, ta mới có thể được sống trong vòng tay ấm áp của tình người. Và mỗi mầm lành thiện lương gieo xuống ắt sẽ đem lại cho ta quả phúc báo ngọt ngào. Truyện kể rằng: xưa kia có một lão nhân ở vùng nọ vừa qua đời, lão nhân có một người con trai hiền hậu trung thực tuổi ngoài 40. Gia tộc lão nhân vốn dĩ là danh gia vọng tộc, mộ phần tổ tiên theo lệ xưa nay đều được xây dựng rất lớn, vậy nên người con trai cũng muốn tìm một mảnh đất tốt để cất cho cha mình một ngôi mộ lớn.
“Mỗi lần giờ ra chơi nó lại ngồi dưới dốc cây gần cổng lớn của trường để nhìn tụi bạn nhà giàu mua những cây kem lạnh. Chỉ nhìn thôi, vì nhà nó nghèo lắm. Ba nó không biết đang ở đâu, mẹ nó đi làm mướn cho người ta để nuôi nó học đã khó khăn, chứ nói gì đến tiền ăn quà vặt của nó. “Ực”, nó cố nén nước bọt trong miệng lại, hai mắt nhắm nghiền, cái đầu nó cúi xuống lắc qua lắc lại thật mạnh nhiều lần cho thoát khỏi cái cảm giác thèm thuồng. Không ai biết cảm giác của nó, chỉ có ông lão ngồi gần đó đã quan sát nó nhiều lần. "Cháu ơi", ông thò đôi bàn tay gầy gò đầy nếp nhăn vẫy thằng nhỏ lại. “Chuyện gì vậy, mình có quen ông đâu, chắc bảo mua vé số đây mà, mình có tiền đâu mà mua”, trong đầu nó nghĩ thầm. Nhưng vì tò mò nó vẫn quay đầu lại.
Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ của mọi vụ ăn cắp hay rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận được những lời nói cay độc, nghi ngờ. Kết quả là Jim luôn lẩn tránh những người xung quanh. Cậu càng lẩn tránh, người ta càng nghi ngờ cậu. Tài sản duy nhất của Jim là chú chó Tige, cũng luôn khép nép và lẫn tránh mọi người như chủ nó. Jim không đối xử thô lỗ với Tige nhưng cậu cũng luôn dùng thứ ngôn ngữ cay độc mà mọi người dùng với cậu. Phần vì cậu đã quen với những ngôn ngữ đó, phần vì để trút đi mọi nỗi uất ức. Một hôm, Jim thấy cô gái phía trước làm rơi một gói nhỏ. Cô cúi xuống nhặt thì một gói khác lại rơi khỏi tay. Jim chạy đến, nhặt hai cái gói lên đưa trả cô gái. - Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt
Bảo Trợ