Thầy Có Nhớ Em Không?

09 Tháng Ba 202012:26 SA(Xem: 688)

THẦY CÓ NHỚ EM KHÔNG?

Một thanh niên nhìn thấy người thầy thời tiểu học của mình tại một đám cưới. Anh ta đến chào người thầy với tất cả sự kính ngưỡng:
hoa_sen_hong

-Thầy có nhớ em không ạ?

Thầy giáo nói:

- Thầy không nhớ lắm, hãy nói về em xem nào.

Người học trò nói: Em đã học lớp 3 của thầy hồi đó, em đã ăn cắp chiếc đồng hồ của một bạn trong lớp. Em chắc là thầy nhớ chuyện đó mà.


Một bạn trong lớp có một chiếc đồng hồ rất đẹp, vì vậy em quyết ăn trộm nó. Bạn ấy khóc và méc với thầy có người cắp đồng hồ của bạn. Thầy bảo cả lớp đứng cho thầy soát túi. Em nhận ra rằng hành động của mình sẽ bị phơi bày ra trước mặt tất cả các học sinh và giáo viên. Em sẽ bị gọi là thằng ăn cắp, một kẻ nói dối và hạnh kiểm của em sẽ bị hoen ố mãi mãi.

Thầy đã bắt chúng em đứng quay mặt vào tường và nhắm mắt lại. Thầy soát đã từng chiếc túi, và khi lấy chiếc đồng hồ từ túi của em, thầy tiếp tục soát đến túi của bạn cuối cùng. Xong xuôi, thầy kêu chúng em mở mắt ra và thầy ngồi xuống ghế. Em sợ thầy sẽ bêu em ra trước các bạn.

Thầy giơ cái đồng hồ cho cả lớp thấy và đưa trả lại cho bạn ấy. Thầy không bao giờ nêu tên người ăn cắp chiếc đồng hồ. Thầy không nói với em một lời và không bao giờ đề cập chuyện đó với bất cứ ai. Suốt những năm tiểu học, không một giáo viên hay học sinh nào nói về với em về chuyện ăn cắp đồng hồ. Em nghĩ, Thầy đã cứu vớt cho nhân phẩm của em ngày đó. Thầy không nhớ em sao? Sao thầy lại không nhớ em được, thưa thầy? Em chắc là thầy phải nhớ câu chuyện em đã ăn cắp cái đồng hồ và thầy không muốn làm em xấu hổ. Đó là một câu chuyện không thể nào quên.

Người thầy đáp:

-Thầy không thể nào nhớ được ai đã lấy cắp cái đồng hồ ngày đó, bởi vì khi thầy soát túi tất cả các em, thầy cũng nhắm mắt mà.

Trong đời sống, chúng ta cần phải sáng suốt trong mọi hành xử. Có những người cần động viên, có những người cần cố vấn, có những người cần giám sát. Một người dẫn dắt phải biết vun xới chứ không phải là triệt hạ.

Sưu tầm

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé./post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2522)/
Sống trên đời, ai ai cũng có rất nhiều điều không được như ý, rất nhiều thời điểm rơi vào đau khổ tuyệt vọng. Nếu như chúng ta hiểu ra và buông bỏ được chúng thì cuộc đời nhất định sẽ được cải biến tốt hơn. Dưới đây là câu chuyện cổ về Phật Thích Ca và câu chuyện của đôi vợ chồng trẻ đau khổ vì con gái qua đời. Thời ấy, hai vợ chồng nọ có cô con gái khoảng 14, 15 tuổi đoan chính, thông minh lại có tài ăn nói hiếm người sánh kịp. Nhưng đột nhiên cô bé bị mắc trọng bệnh và không lâu sau thì qua đời.
Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu. Vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình. Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!/post 28 Tháng Mười Một 2012 (Xem: 2409)/
Bị chìm trong một vũng bùn cứ lún dần, lún dần có lẽ là cảm giác không hề dễ chịu đối với con người cũng như những loài động vật. Hoang mang, sợ hãi và tuyệt vọng là những tính từ thích hợp nhất để diễn tả trạng thái cảm xúc của một sinh mệnh sống trong hoàn cảnh nguy hiểm này. Nicole Graham, nữ nhân vật chính trong câu chuyện cổ tích đời thường này đã cùng con gái và Astro – chú ngựa 18 năm tuổi của gia đình dạo chơi trên bờ biển Avalon, miền nam nước Úc.
Không phải mục tiêu nào cũng hoàn thành trọn vẹn. Không phải công việc nào cũng đều kết thúc thành công. Không phải nỗ lực nào cũng được đền đáp xứng đáng. Không phải mối quan hệ nào cũng giữ được bền lâu./post 04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4129)/
Một tử tù đang chờ thi hành án, anh cầu xin một điều ước cuối cùng là một cây bút chì và một tờ giấy. Sau khi viết trong một vài phút, anh nhờ nhân viên bảo vệ nhà tù gửi giúp bức thư này cho người mẹ ruột của mình. Trong thư anh viết : Mẹ, nếu có công lý trong thế giới này, con và mẹ nên bị kết án từ hình cùng nhau. Mẹ cũng có tội như con vì những gì con đã làm.
Trên đời, có nhiều người lạ lắm. Bạn giúp họ 7 phần. Họ lại nghĩ: bạn còn nợ họ 3 phần. Có những người đã quen với việc được cho mà dễ dàng quên ơn huệ. Cho dù bạn sở hữu cả chục cái tốt, cái hay nhưng chỉ cần có một lần không giúp họ, nó sẽ là cái cớ để xóa sạch sẽ mọi cố gắng nỗ lực của bạn.
Con yêu! Mẹ luôn tin rằng mỗi một người đều có ít nhất một Thiên sứ đang lặng lẽ bảo hộ cho mình. Con có tin không? Họ, có khi sẽ hóa thành người thân, luôn bên cạnh chúng ta, đưa bờ vai cho ta dựa vào bất cứ lúc nào ta cần đến, và lau khô những giọt nước mắt đau khổ của ta. Họ, có khi lại hóa thành bạn bè, đem đến cho chúng ta những nụ cười rạng rỡ, hoặc sớt chia cùng ta những âu lo cuộc đời. Nhưng cũng rất có thể, Thiên sứ ấy sẽ hóa thành người bạn đời, mang đến cho chúng ta tình yêu chân thành tha thiết, khiến ta vương vấn, nặng lòng chốn nhân gian.
Câu chuyện xảy ra cách đây đã hơn 2 năm nhưng khi đọc lại là thấy cay khóe mắt..! Trong đợt chăm sóc Răng cho trẻ ở vùng sâu của Hội Sự Nghiệp Từ Thiện Minh Đức tại xã H' Bông, huyện Chư Sê, Gia Lai ngày 01/10/2017 Khi khám và chỉ định nhổ 2 chân răng cho một bé gái đang học lớp 3, khuôn mặt em buồn lớn hơn tuổi, có lẽ hầu hết các trẻ dân tộc Tây Nguyên nơi đây đều như thế. Bác sĩ đưa cho cháu một gói thuốc rồi bảo cháu phải uống trong vòng 5 ngày với lời dặn dò thật kỹ: Con nhớ uống thuốc mỗi loại một viên, sáng và chiều sau khi đã ăn no nhé con!
"Simon và Perot" - Bức tranh sơn dầu của Rubens. Những người lần đầu tiên bước vào viện bảo tàng đã cảm thất kinh ngạc khi nhìn thấy bức tranh này, có người còn cười và chế nhạo. Sao có thể treo bức tranh như vậy ngay cửa chính viện bảo tàng chứ? Nhưng người dân nước Puerto Rico thì rất kính trọng bức tranh này, hoặc cảm động rơi nước mắt. Cô gái trẻ để lộ bầu ngực là con gái của ông, ông lão chính là cha cô gái. Simon trong bức tranh chính là người anh hùng đã đấu tranh đòi độc lập cho nước Puerto Rico, nhưng bị bắt giam vào ngục và bị kết tội "cấm thực". Ông già chết dần chết mòn, lúc lâm chung con gái ông vừa sinh con đến thăm cha. Nhìn thấy cơ thể suy nhược của cha, không muốn cha chết thành con ma đói. Cô đã cởi áo, đưa dòng sữa của mình cho cha bú. Cùng một bức tranh, có người cười nhạo, có người cảm động. Người không biết được câu chuyện thật sự đằng sau bức tranh sẽ chế giễu, người biết sẽ cảm thấy đau lòng.
Bảo Trợ