Nghiệp là gì

01 Tháng Tám 20194:42 CH(Xem: 289)


Nghiệp là gì
Môn đồ hỏi "Nghiệp là gì", Đức Phật trả lời bằng 1 câu chuyện khiến bao người thức tỉnh 💫⭐️✨⚡️🌙🌔

Câu chuyện mà Đức Phật kể cho các môn đồ đã khiến nhiều người nhận ra, dù chưa làm điều gì có hại cho người khác, nhưng họ đã vô tình tạo nghiệp cho chính bản thân mà không biết.
bantay phat

Một hôm, Đức Phật đang ngồi cùng các môn đồ thì bỗng có 1 người hỏi Ngài rằng, "Nghiệp là gì?".

Đức Phật trả lời: "Để ta kể cho các ngươi một câu chuyện.

Một vị vua đang cưỡi voi đi thăm thú vương quốc của mình. Đột nhiên ông ta dừng lại trước một cửa hàng ở trong chợ và nói với cận thần của mình: "Không biết tại sao, nhưng ta muốn treo cổ chủ cửa hàng này".

Người cận thần bị sốc. Nhưng trước khi ông ta có thể hỏi rõ lý do tại sao thì nhà vua đã đi tiếp.

Hôm sau, người cận thần này tới cửa hàng hôm trước, ăn mặc như một người dân địa phương để tìm gặp chủ cửa hàng.

Ông ta gợi chuyện rồi hỏi xem tình hình buôn bán của cửa hàng ra sao.. Chủ cửa hàng là một thương nhân buôn bán gỗ đàn hương, trả lời một cách buồn bã rằng anh ta hầu như chẳng có khách hàng nào.

Người ta cứ đến cửa hàng, ngửi mùi gỗ đàn hương rồi lại bỏ đi. Thậm chí họ còn khen ngợi chất lượng của gỗ đàn hương, nhưng hiếm khi mua thứ gì. Hy vọng duy nhất của anh ta là việc nhà vua sớm qua đời.

Có như thế thì người ta mới có nhu cầu mua thật nhiều gỗ đàn hương để phục vụ cho các công đoạn tang lễ. Và vì là người bán gỗ đàn hương duy nhất ở đây nên hẳn cái chết của nhà vua sẽ mang lại cơ hội làm giàu rất lớn cho anh ta.

Đến lúc này, vị quan cận thần mới hiểu lý do tại sao nhà vua dừng lại trước cửa hàng của ông ta và bày tỏ ý muốn giết người chủ cửa hàng. Có lẽ, ý nghĩ tiêu cực của người chủ cửa hàng, bằng 1 cách siêu nhiên nào đó, đã tác động tới nhà vua, và rồi, khiến nhà vua cũng lại có ý nghĩ tiêu cực với anh ta như vậy.

Vị quan cận thần vốn là một người có trí tuệ thâm sâu, đã ngẫm nghĩ một hồi rồi mới đưa ra quyết định. Ông không nói cho người chủ cửa hàng biết mình là ai, cũng không tiết lộ ý muốn của nhà vua. Ngược lại, ông chỉ nói rằng mình muốn mua một ít gỗ đàn hương.

Nghe thấy vậy, người chủ cửa hàng vô cùng vui mừng. Anh ta gói ghém món hàng rồi giao cho vị quan cận thần.

Khi trở về cung điện, vị quan cận thần đi thẳng đến chỗ của nhà vua và nói rằng người thương nhân có một món quà cho bệ hạ. Nhà vua hết sức ngạc nhiên. Khi mở gói quà, nhà vua đã thấy vô cùng thích thú và ấn tượng trước màu vàng tinh tế của miếng gỗ và hương thơm kỳ diệu tuyệt vời của nó.

Đang trong tâm trạng vui vẻ, nhà vua ra lệnh thưởng cho người thương nhân vài đồng tiền vàng. Trong thâm tâm, ông thầm tự trách mình rằng đã có ý nghĩ xấu khi muốn giết anh ta.

Còn khi người bán hàng nhận được những đồng tiền vàng do nhà vua thưởng cho, anh ta cũng hết sức sửng sốt. Anh ta bắt đầu nhận ra nhà vua là một đấng quân vương hào phóng, tốt bụng và đã cứu anh ta thoát khỏi cảnh phá sản.

Anh ta cũng rất hối hận khi đã trót có ý nghĩ độc ác là mong cho nhà vua băng hà sớm chỉ để có thể bán được nhiều gỗ đàn hương.""Vậy Nghiệp là gì?", Đức Phật hỏi lại các môn đồ sau khi kết thúc câu chuyện.

Nhiều người đã đưa ra các câu trả lời khác nhau, rằng đó là lời nói, là hành động, là cảm xúc của chúng ta.

Nhưng Đức Phật đã lắc đầu và nói rằng, "Suy nghĩ của các ngươi chính là Nghiệp đó".

Lời bàn: Hãy nhớ rằng, khi bạn có những suy nghĩ thiện lành, tốt đẹp về người khác, thì những suy nghĩ tích cực ấy cũng sẽ quay trở lại với bạn theo cách tương tự.

Còn khi chúng ta để cho những ý nghĩ độc ác, xấu xa xâm chiếm tâm trí mình, thì bằng một cách nào đó, chúng sẽ quay lại đáp trả, và nạn nhân phải nhận những hậu quả ấy, không ai khác, chính là bạn.

Câu chuyện còn cho thấy, qua lăng kính của một người lương thiện, mọi mâu thuẫn đều có thể được hóa giải, điều dữ trở thành chuyện lành, và ai trong chúng ta cũng nên là vị quan cận thần, hãy dùng suy nghĩ thiện lành của mình để giúp đỡ người khác, cũng là giúp chính mình.
NTS st

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có người thấy hạnh phúc, nhưng có người lại không biết hạnh phúc là gì. Có người sống trong hạnh phúc mà không nhận ra, cho đến khi mất đi mới biết hạnh phúc ở ngay bên cạnh mình. Một ngày, có vị Thần gặp một người nông dân, dáng vẻ của anh ta vô cùng đau khổ. Anh ta than vãn với vị Thần: “Trâu nhà tôi mới chết, không có nó cày ruộng chúng tôi làm sao canh tác đây?”. Vị Thần liền ban cho anh ta một con trâu khỏe mạnh, người nông dân vô cùng vui vẻ, cảm thấy hạnh phúc đến vô bờ. Nhiều năm sau, người nông dân xưa kia đã trở thành ông chủ của một điền trang rộng lớn, nắm tr
Ngày nay, có nhiều người vô Thần, họ chỉ tin vào khoa học thực chứng mà phản đối sự tồn tại của Thần Phật. Tuy nhiên, họ lại không thử nhìn lại rằng, những nhà nghiên cứu khoa học nổi tiếng, những người “cha đẻ của ngành khoa học hiện đại” lại là những người tuyệt đối tin vào Thần.
Làm thế nào để phát hiện ra các lỗi trong lối nói ngụy biện? Bậc thầy Socrates sẽ tiết lộ cho chúng ta thông qua cuộc trò chuyện giữa ông và các học trò của mình. Ngụy biện là gì? Các học trò hỏi thầy Socrates: “Thưa thầy, thầy có thể lấy ví dụ để các trò thấy sự ngụy biện không ạ?”. Socrates suy nghĩ một lát rồi nói: “Một hôm có hai người đến nhà thầy làm khách, một người rất sạch sẽ còn người kia rất dơ bẩn. Lúc đó thầy mời hai người đi tắm, các trò suy nghĩ đi, trong hai người này ai sẽ đi tắm trước?”.
Có một người hành khất đến trước cửa nhà của một người giàu có để xin bố thí, mong được đồng xu nhỏ hay một miếng bánh vụn, đó là tất cả những gì người ăn xin chờ đợi nơi người giàu có. Nhưng mặc cho người khốn khổ van xin, người giàu có vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Đến một lúc không còn chịu nổi những lời van xin của người hành khất, thay vì bố thí, người giàu đã lấy đá ném vào con người khốn khổ.
Không ai có quyền lựa chọn nơi sinh ra, giới tính hay màu da… Rất nhiều thứ tốt – xấu, đáng buồn thay, lại được phán xét bởi sự chủ quan của một nhóm người rồi dần dần trở thành định kiến trong xã hội. Quên đi tất cả những định kiến xã hội, hãy lắng nghe và ngắm nhìn bằng trái tim, bằng tình thương yêu và sự tôn trọng, bạn sẽ thấy cuộc sống này thật là tuyệt diệu. Bạn có thể cảm nhận rõ ràng hơn qua hai câu chuyện dưới đây.
Người phụ nữ hỏi cậu bé: “Bé bán mớ rau này giá bao nhiêu?” Cậu bé trả lời: “3.000 đồng/ một bó, thưa bà.” Người phụ nữ liền nói: “6 bó 12.000 đồng, không bán tôi mua chỗ khác.” Cậu bé nói: “Bà Cứ mua với cái giá mà bà muốn. Có thể đây là khởi đầu tốt, bởi từ sáng tới giờ con vẫn chưa bán được bó nào.”
Một vị phu nhân khinh thường một ông lão làm vườn, một vị chủ doanh nghiệp nhỏ thất bại khi giao dịch kinh doanh, một cậu thanh niên giúp một bà già trú mưa, toàn bộ những việc làm ấy có thể là ngẫu nhiên, bình thường, giản đơn…nhưng mỗi một hành động lại ở trong một hoàn cảnh khác nhau và đem lại những kết cục vô cùng bất ngờ…
Em Katelynn Hardee tại gian hàng bán cookie và cacao nóng. (Hình: Breeze Hill Elementary, Facebook) VISTA, California (NV) – Một học sinh 5 tuổi ở Vista thuộc San Diego County làm rung động nhiều người vì bán bánh cookie và cacao nóng để giúp nhiều học sinh khác trả nợ tiền ăn trưa. Theo đài KTLA, bé gái Katelynn Hardee nghe thấy nhiều người không trả được tiền ăn trưa trong trường cho con mình và quyết định tìm cách giúp đỡ. Bà Karina Hardee kể mọi thứ bắt đầu từ lúc em nghe thấy một người mẹ của bạn học nói không trả tiền được và liền hỏi mẹ mình.
- Từ nay đến cuối tuần, mỗi người trong chúng con hãy tìm quan sát một cây bông tầm thường mọc bên lề đường không được người ta chú ý và đặt tên cho đàng hoàng, nhưng chỉ được gọi bằng một tên chung là hoa dại, không có giá trị gì cả. Cả lớp học hăng say thực hiện điều thầy giáo muốn. Mỗi em cố gắng cầm theo một kính lúp quan sát, nhìn xem thật kỹ những đường nét cấu tạo vành hoa, những màu sắc tươi đẹp. Sau một tuần lễ, từng học trò thi đua nhau mô tả những nét đẹp của bông hoa mà mình đã quan sát được. Cả lớp đều công nhận rằng: những loại hoa dại bị khinh thường kia đều có một vẻ đẹp tuyệt vời không ngờ được, mà cũng không ai có thể bắt chước tạo ra những vành hoa, những màu sắc đầy sức thu hút như vậy.
Đoàn tình nguyện viên vượt một chặng đường dài đến nơi cứu trợ. Mọi người trên chuyến xe không khỏi xúc động khi nhìn thấy các em nhỏ nhem nhuốc, gầy gò, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ. Ngay lập tức, nhóm tình nguyện viên quay vào xe lấy quà trao cho các em. Bỗng một tình nguyện viên người Mỹ quát lớn: “Cậu định làm gì vậy? Bỏ xuống!”.
Bảo Trợ