Chuyện để đời .

15 Tháng Bảy 20192:04 SA(Xem: 519)

Chuyện để đời .


Chuyện xảy ra trong buổi lễ tốt nghiệp cho các Bác Sĩ ở Anh năm 1920, có sự tham dự của Thủ Tướng Anh thời đó. Trong buổi lễ, như thông lệ, Trưởng Khoa đứng lên chia xẻ kinh nghiệm với những sinh viên mới ra trường. Lần này Ông kể về một sự cố đã xảy ra với Ông: " lần ấy đã quá nửa đêm, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa nhà mình. Khi mở ra tôi thấy một phụ nữ lớn tuổi đang hoảng hốt và Bà nói với tôi: " Ôi Bác Sĩ ơi, Con tôi đang bệnh rất nghiêm trọng, xin Ông hãy cứu nó ! ”
Love-yeu
Tôi vội chạy ra theo Bà ta đến nhà họ mà không kịp nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra. Hôm đó là một đêm giông bão và rất lạnh, trời mưa như trút, lái xe rất nguy hiểm nhưng tôi không kịp lo cho mình nữa.

Nhà Bà ta ở ngoại ô Luân Đôn, và sau một hành trình khó khăn, chúng tôi mới tìm đến nơi. Bà sống trong một căn phòng nhỏ với Con Trai. Khi bước vào phòng, tôi thấy Cậu bé nằm trên giường kê ở góc phòng và đang rên rỉ vì đau đớn.

Sau khi tôi khám và kê đơn cho đứa trẻ và người Mẹ đưa cho tôi một ít tiền. Tôi từ chối và nhẹ nhàng nói với Bà rằng tôi không thể nhận vì họ cần chúng hơn tôi nhưng tôi sẽ chăm sóc Con Bà cho đến khi Cậu bé khỏe lại. Trưởng Khoa kết thúc bài diễn văn bằng câu:

“ Đây chính là cách hành nghề y thực sự vì trở thành Bác Sĩ tức là đến gần nhất với Lòng Nhân Ái và là một trong những nghề nghiệp gần gũi nhất với Thiên Chúa ! "

Ngay khi Bác Sĩ Trưởng Khoa kết thúc bài phát biểu của mình, Thủ Tướng đã bước ra khỏi chỗ ngồi và tiến lên bục giảng.

Ông nói với Trưởng Khoa: “ Hãy cho phép tôi được hôn tay Ông. Tôi đã tìm Ông suốt hai mươi năm nay vì tôi chính là đứa trẻ mà Ông đã cứu trong câu chuyện vừa rồi. Ôi, Mẹ tôi sẽ hạnh phúc và yên lòng yên nghỉ. Trước khi lâm chung Bà đã tha thiết yêu cầu tôi đi tìm Ông để cảm tạ lòng tốt của Ông với chúng tôi khi chúng tôi rơi vào cảnh nghèo khổ ”.

Đứa trẻ đáng thương ngày nào chính là Sir Lloyd George, người đã trở thành Vị Thủ Tướng Anh !
NTS st

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Sống dưới mái nhà quê hương, lắm lúc tôi thầm nghĩ: Khoa học - kĩ thuật ngày một phát triển thì lại càng đòi hỏi con người ngày càng phải tiến bộ hơn để kịp đi theo sự phát triển đó. Thế nên, trong lòng không khỏi thầm nghĩ về một tương lai mới cho hậu thế chúng ta.
Bảo Trợ