Một Bài Học Thực Tế

05 Tháng Mười Một 20184:30 CH(Xem: 1169)

Một bài học thực tế

 Một giáo sư kinh tế ở một trường Đại học (tên T.p. Đạt) cho biết ông chưa từng đánh trượt sinh viên nào, nhưng đã phải đánh trượt cả một lớp, vì lớp đó kiên quyết cho rằng:

“Một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội không ai giàu, mà cũng không ai nghèo. Và đó là một cách cân bằng tuyệt vời”.
nts - song dep - hoanghon

Vị giáo sư nói:

“Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành một thí nghiệm về điều đó nhé: 

"Tất cả các điểm sẽ được tổng hợp lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, vì thế không ai bị trượt và cũng không ai được A cả.” Cả lớp đồng ý, vì đây là ý kiến tiên khởi của họ.

Sau bài thi đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là “B”. Những sinh viên chăm chỉ rất buồn, còn những sinh viên lười rất mừng.

Qua bài thi thứ hai, những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm chỉ thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi. Điểm trung bình cho bài lần hai là “D”. 

Không ai vui cả.

Đến bài thứ ba, điểm trung bình là “F”. Mức điểm không hề tăng lên. Các cuộc cãi vã, buộc tội, nêu tên bắt đầu nổ ra. Mọi người đều khó chịu, và không ai muốn học để người khác có lợi.

Đến bài thi cuối cùng, tất cả đều trượt. Và ai cũng ngỡ ngàng.

Giáo sư đã nói với họ rằng:

“Thông qua kết quả những bài thi, thì các bạn có thể dễ dàng thấy được rằng cái xã hội mà các bạn đang mong muốn cũng khó thành hiện thực. Vì dù ý tưởng và lý thuyết thì rất hấpdẫn, nhưng khi đưa vào thực tế thi chẳng ai còn động lực để làm việc nữa. 

Cuối cùng ông tổng kết:

“Bạn không thể làm cho người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi. Người không phải làm gì vẫn được hưởng, trong khi người phải làm thì không được hưởng gì tương ứng với công sức của họ. 

"Không ai có thể gia tăng sự giàu có bằng cách chia đều nó ra.”

 

Thằng Mõ Petrus

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trong kiếp nhân sinh này, mỗi người đều có sự lựa chọn của mình, 8 câu chuyện rất ngắn sau có thể giúp bạn nhận ra lựa chọn nào là quý trong đời. 1. Chiếc đồng hồ ở đâu Chiếc đồng hồ của người cha biến đâu mất tìm không thấy, làm cha rất khó chịu, lật khắp nơi cũng tìm không ra. Đợi người cha đi ra khỏi phòng, cậu con trai liền lặng lẽ vào phòng, không lâu sau thì tìm thấy. Người cha hỏi: "Sao con tìm thấy vậy?". Con trai trả lời: "Con chỉ ngồi yên lặng một chút, không lâu sau nghe thấy tiếng tích tắc của đồng hồ".
Ba chàng trai đến nhà cô gái hỏi cưới. Phụ huynh mời tự giới thiệu. A nói: - Nhà cháu có vài tỷ đồng. B nói: - Nhà cháu có một loạt bất động sản, trị giá vài chục tỷ. C nói:
Có một ông Lão kéo một xe gạo nặng nề lê bước trên đường vừa đi vừa thở hổn hển, vô tình bánh xe chao đảo vì va vào một cục đá bên đường, làm cả xe gạo lật ngang. Ông lão cố hết sức nâng xe gạo lên, nhưng không nâng lên nổi. Ông mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, trời nắng chang chang. Ông bất lực, ngồi bệch xuống đường. Nhìn xung quanh, ông thấy một ngôi Chùa. Bên ngoài ngôi Chùa là những chiếc xe hơi lộng lẫy.
Cuộc sống luôn công bằng, muốn được thì phải mất, mất rồi thì ắt được, điều quan trọng là bạn chọn mất gì, được gì. Ví như cùng một lúc bạn đuổi theo hai con thỏ chạy về hai hướng, cuối cùng tay trắng phí công.
Có người nói “Thứ gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng… rất nhiều tiền”. Nhưng một lúc nào đó trong cuộc đời, người đó sẽ hiểu ra câu nói trên không đúng. Tiền có thể mua được hàng triệu chiếc đồng hồ nhưng không mua được …Câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn biết điều gì mới thực sự là quý giá nhất.
MÓN QUÀ GIÁNG SINH BẤT NGỜ. Hằng năm, Lễ Giáng Sinh là dịp vui đặc biệt trong gia đình tôi. Mọi sự đều được sửa soạn và trang hoàng lộng lẫy để mọi người quây quần mừng lễ bên bố mẹ.
Vào buổi chiều muộn, một chú dê thơ thẩn dạo chơi trên sườn núi. Bỗng nhiên từ đâu một con hổ lao ra như muốn nuốt sống chú dê tội nghiệp. Dê bèn nhảy dựng lên, gắng gượng húc cái sừng chống cự, đồng thời kêu lớn cầu xin bạn bè cứu giúp.
CHÚ CHÓ ĂN VỤNG ĐEN ĐỦI NHẤT MÙA GIÁNG SINH: LẺN CỬA SAU CÒN ĐAU HƠN CỬA TRƯỚC ...Vào mùa lễ Giáng sinh, một người nhà giàu nọ cho mở tiệc khoản đãi lớn. Anh ta mời rất đông họ hàng thân thích và người quen đến tham dự. Nhân dịp này con chó của anh ta cũng tự cho mình cái quyền được mời một con chó khác là bạn của nó tới.
Cha bỏ nó từ lúc nó còn mới đỏ hỏn. Mẹ và ngoại nuôi nó lớn lên trong nghèo khó. Cả nhà rau cháo nuôi nhau, bữa no bữa đói. Nhưng trong nước mắt vẫn có cả nụ cười, trong khổ đau vẫn có phút giây hạnh phúc. Mấy năm sau, ngoại mất. Từ độ ấy, đêm nào nó cũng khóc ngằn ngặt. Mẹ ôm nó vào lòng, nước mắt lăn dài, đặt tay lên ngực trái, nói: “Ngoại vẫn ở đây mà! Ngoại có đi đâu đâu!”. Thế là nó nín.
3 câu chuyện ngắn dưới đây bạn sẽ có có những cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống để bạn luôn cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp và ý nghĩa. Câu chuyện thứ nhất: Con ếch nghễnh ngãng và bài học mặc kệ những lời đàm tiếu
Bảo Trợ