Hãy học cách CHO ĐI, rồi cuộc đời sẽ TRẢ LẠI cho bạn nhiều hơn thế

08 Tháng Chín 201812:51 SA(Xem: 891)

Một câu chuyện ấm áp về những con người sẵn sàng cho đi mà không cần nhận lại.

Sáng sớm hôm đó, khi Bryan Anderson đang đi bộ ra cầu cảng để bắt đầu một ngày làm việc mới, thì anh trông thấy một người phụ nữ trung niên mải loay hoay bên cạnh chiếc xe Mercedes đắt tiền. Liếc nhìn thoáng qua họ trong thứ ánh sáng lờ mờ khi bình minh chưa hé, Bryan nhận thấy chiếc xe có vấn đề và người phụ nữ chắc chắn cần sự giúp đỡ. Vì thế Bryan đã dừng bước và tiến về phía người phụ nữ cùng chiếc xe.

Bryan thấy rõ sự lo lắng hiện lên trên khuôn mặt người phụ nữ. Không có bất cứ ai dừng lại để giúp bà ấy, nên có lẽ sự xuất hiện của Bryan khiến người phụ nữ sợ hãi. Vẻ ngoài của anh không giống một người có thể đem lại sự an toàn cho người khác. Bryan trông nghèo đói và giống một kẻ vô gia cư, lang thang trên khắp các con phố trong thị trấn. Anh có thể hiểu được người phụ nữ đang cảm thấy như thế nào. Trên con đường vắng vẻ này, chẳng có ai khác ngoài anh, người phụ nữ và chiếc xe sang trọng.

blank

Thế nhưng Bryan vẫn quyết định tiến đến, chìa tay ra và nói:

– Tôi tên là Bryan Anderson, tôi thấy chiếc xe của bà có vấn đề và tôi nghĩ là mình có thể giúp bà sửa chữa nó. Tại sao bà không vào ngồi trong xe cho ấm áp hơn là đứng ngoài như thế này?

Người phụ nữ không còn cách nào khác là đồng ý. Bà đã chờ ở đây hơn 1 tiếng đồng rồi. Bryan lại gần và xem xét chiếc xe, thì ra nó bị thủng lốp. Thật may trước đây anh có học qua những việc sửa chữa đơn giản như này, nhưng cũng phải loay hoay hơn 30 phút, Bryan mới thay xong lốp mới cho chiếc xe.

Người phụ nữ vô cùng cảm ơn Bryan đã giúp đỡ mình. Bà nói bà đến từ St. Louis, vừa đi qua thị trấn này thì hỏng xe. Bà cũng hỏi mình phải trả công cho Bryan là bao nhiêu. Mặc dù bà không còn nhiều tiền nhưng bà sẵn sàng đưa nó hết cho anh. Người phụ nữ không thể tưởng tượng được nếu không Bryan thì giờ đây bà đã xảy ra những chuyện gì.

Bryan tỏ ra ngạc nhiên. Chưa bao giờ anh nghĩ đến chuyện được trả công. Anh chỉ thấy đây là việc nên làm vì anh có khả năng giúp đỡ người khác, hơn nữa đây cũng không phải là công việc kiếm tiền của anh. Bryan chỉ giúp người phụ nữ vì lòng tốt và vì trước đây, khi anh khó khăn, cũng có rất nhiều người đã dang tay ra với anh.

Bryan mỉm cười và nói với người phụ nữ rằng, cách trả công tốt nhất cho anh là bà hãy giúp đỡ người khác mà không ngần ngại bất kỳ điều gì. Như thế là Bryan đã cảm thấy rất xứng đáng rồi. Hai người tạm biệt nhau, Bryan chờ cho người phụ nữ lái xe thì khuất thì anh cũng bước đi về nơi làm việc. Hôm nay là một ngày lạnh và có vẻ ảm đạm, nhưng Bryan thấy vui trong lòng.

blank

Người phụ nữ lái chiếc xe Mercedes đắt tiền đi được vài dặm nữa thì nhìn thấy một quán cà phê nhỏ ven đường, bà liền rẽ vào để ăn nhẹ trước khi tiếp tục chuyến đi của mình. Đó là một căn nhà xỉn màu, bên ngoài có hai trụ bơm xăng đã cũ. Toàn bộ khung cảnh thật não nề.

Cô phục vụ ra đón khách với một chiếc khăn sạch trên tay. Người phụ nữ nhận ra cô đang mang thai khoảng 8 tháng nhưng không hề tỏ thái độ khó chịu hay căng thẳng dù phải làm việc luôn tay luôn chân. Sự phục vụ tận tình của cô khiến người phụ nữ rất hài lòng. Bà bỗng nghĩ đến Bryan và lời nói trước khi tạm biệt của anh. Bà thấy mình phải làm gì đó để giúp đỡ cô gái chăm chỉ này.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ thanh toán hóa đơn kèm theo 100 đô la. Cô phục vụ thấy thế bèn đuổi theo người phụ nữ để trả lại nhưng bà đã đi khuất. Cô gái đành quay trở lại và nhận thấy có một tờ giấy ăn được để lại trên bàn. Cô gái đã khóc khi đọc những gì người phụ nữ viết:

“Tôi tặng cô 100 đô la, cô không nợ tôi gì cả vì tôi cũng được rất nhiều người giúp đỡ mình khi gặp khó khăn. Lẽ ra một người đang mang thai 8 tháng như cô cần được ở nhà nghỉ ngơi thì cô vẫn ở đây và làm việc chăm chỉ. Tôi hy vọng số tiền này sẽ đỡ đần được phần nào cho cô. Nếu cô muốn trả lại tiền cho tôi, thì hãy trả bằng cách sống thật tốt và khỏe mạnh, sinh được một thiên thần đáng yêu nhé.”

blank

Đêm đó, khi cô phục vụ trở về nhà, cô đã nghĩ mãi về số tiền cùng lời nhắn nhủ của vị khách kỳ lạ. Làm sao mà người phụ nữ đó biết được cô và chồng mình đang rất cần tiền, để lo cho em bé của hai người sắp chào đời vào tháng tới…

Ngắm nhìn người chồng đang say ngủ bên cạnh sau một ngày dài làm việc vất vả, cô trao cho anh một nụ hôn nhẹ vào trán và khẽ thì thầm: “Tất cả mọi thứ sẽ ổn cả thôi. Em yêu anh, Bryan.”

NETIZEN

Nguồn: http://vietbao.info/tam-su/hay-hoc-cach-cho-di-roi-cuoc-doi-se-tra-lai-cho-ban-nhieu-hon-the.html/2

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
CHÚ CHÓ ĂN VỤNG ĐEN ĐỦI NHẤT MÙA GIÁNG SINH: LẺN CỬA SAU CÒN ĐAU HƠN CỬA TRƯỚC ...Vào mùa lễ Giáng sinh, một người nhà giàu nọ cho mở tiệc khoản đãi lớn. Anh ta mời rất đông họ hàng thân thích và người quen đến tham dự. Nhân dịp này con chó của anh ta cũng tự cho mình cái quyền được mời một con chó khác là bạn của nó tới.
Cha bỏ nó từ lúc nó còn mới đỏ hỏn. Mẹ và ngoại nuôi nó lớn lên trong nghèo khó. Cả nhà rau cháo nuôi nhau, bữa no bữa đói. Nhưng trong nước mắt vẫn có cả nụ cười, trong khổ đau vẫn có phút giây hạnh phúc. Mấy năm sau, ngoại mất. Từ độ ấy, đêm nào nó cũng khóc ngằn ngặt. Mẹ ôm nó vào lòng, nước mắt lăn dài, đặt tay lên ngực trái, nói: “Ngoại vẫn ở đây mà! Ngoại có đi đâu đâu!”. Thế là nó nín.
3 câu chuyện ngắn dưới đây bạn sẽ có có những cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống để bạn luôn cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp và ý nghĩa. Câu chuyện thứ nhất: Con ếch nghễnh ngãng và bài học mặc kệ những lời đàm tiếu
George Graham Vest (1830-1904) là người rất nổi tiếng trong lịch sử nước Mỹ, nhưng không phải chỉ bởi vì ông là một Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, mặc dù ông làm chức vụ này đến 24 năm. Ông nổi tiếng vì một bài diễn văn, đúng hơn là một bài báo chứa vỏn vẹn có 375 chữ ca ngợi một con chó, khi ông còn là một luật sư.
Có người ngồi trên thuyền câu cá, bỗng thấy từ xa có chiếc thuyền to hơn đang tiến thẳng tới phía mình. Anh vội vã ngừng câu, đứng lên khua tay khua chân, la hét cho chiếc thuyền kia thấy để tránh đừng đâm vào thuyền của anh.
Một đội thám hiểm núi tuyết của Mỹ công khai tuyển thành viên cho chuyến thám hiểm mới. Bài kiểm tra tâm lý cuối cùng chỉ có 15 người tham gia. Tất cả họ đều là những ứng viên xuất sắc, tuy nhiên chỉ có duy nhất một thí sinh trả lời chính xác câu hỏi của giám khảo.
Nhớ bố thí hàng ngày nhé ! - Lão hòa thượng dạy 7 cách bố thí không tốn một đồng lại được may mắn cả đời Có một câu chuyện kể về cuộc đối thoại giữa một vị lão hòa thượng và một người dân thường như thế này: Một ngày nọ, có một người đàn ông chạy đến trước mặt vị lão hòa thượng. Anh ta vừa khóc vừa kể lể: “Thưa ngài, vì sao con làm việc gì cũng đều không thành công?”
Nhà thông thái chậm rãi đến trước mặt đức vua, rút trong túi ra một cuốn kỳ thư đính vô vàn kim cương và ngọc dạ minh châu. Đó là cuốn sách quý, bên trong chỉ có duy nhất một trang giấy nhưng lại chứa đựng tất cả sự thông thái của nhân loại… Thuở ấy, có một nhà vua mang đế hiệu Lãn Đế trị vì vương quốc Thính Mục. Ở vương quốc này, các phương tiện thông tin nghe nhìn đều hết sức phổ biến, nhà vua chỉ cần ngồi một chỗ là biết được tin tức khắp thiên hạ.
Tiếng gọi từ trái tim của Richard Gere đã gây ra cơn bão trên mạng Internet! “Không ai trong chúng ta có thể tránh được cái chết...” Nam diễn viên từng đoạt giải " Quả cầu vàng " Richard Gere luôn là tâm điểm chú ý của người hâm mộ. Ông là thần tượng ở mọi nơi trên thế giới và về ông không cần tới bất kỳ một quảng cáo nào. Gần đây, một đoạn nhật ký của ông trong Facebook đã gây ra một cơn bão về cảm xúc. Hàng trăm ngàn người đã chia xẻ bài viết của ông, rất nhiều người trong số đó không phải là các fan hâm mộ của Richard. Tòa soạn của chúng tôi: Strength-Mind xin cung cấp cho các bạn một bản dịch của đoạn hồi ký tuyệt vời này:
Với tư cách là bên thắng cuộc, chính phủ và nhân dân Nhật phải nằm dưới sự quản lý và những chính sách do Mỹ đưa ra. Một trong những việc đầu tiên mà tướng MacArthur làm là, khẩn cấp xin chính phủ Mỹ viện trợ lương thực và tiền để kiến thiết nước Nhật trước thực trạng đổ nát của chiến tranh.
Bảo Trợ