5 Cây Gỗ Sưởi Lửa Và Câu Chuyện Đáng Suy Ngẫm

07 Tháng Tám 20183:41 CH(Xem: 303)

5 cây gỗ ngồi quanh đống lửa sưởi ấm. Buổi tối hôm ấy đã xảy ra một chuyện vô cùng bất ngờ, sáng sớm hôm sau chỉ còn lại một “cây gỗ nhỏ”.
blank

Giữa mùa đông lạnh giá, gió Bắc thổi tới từng cơn rét căm căm, một đám cây gỗ ngồi quây quần bên đống lửa sưởi ấm.

Ào! Một cơn gió lạnh thổi đến, đống lửa vốn đã chẳng lớn lại càng nhỏ đi. Thế là cây gỗ nhỏ ngắt những chiếc lá trên đầu mình quẳng vào đám lửa, ngọn lửa bùng lên được một chút.

Cây gỗ già cũng hái một mảng lá trên đầu mình quăng vào đống lửa. Cây gỗ cao bẻ một cành cây của mình quăng vào đống lửa. Cây gỗ lùn bóc một lớp vỏ của mình quăng vào đống lửa.

Lúc này chỉ còn lại cây gỗ trắc, cậu ta dùng ánh mắt ngạo mạn nói với mọi người rằng mình chỉ muốn sưởi ấm chứ không muốn một phần thân thể mình trở thành ngọn lửa.

Mọi người trừng mắt nhìn cây gỗ trắc, cây gỗ trắc cũng trừng mắt nhìn mọi người. Thế là cây gỗ nhỏ giơ tay định bóc một lớp vỏ của cây gỗ trắc, nhưng cây gỗ trắc giơ tay đánh lại cây gỗ nhỏ.

Thế là hồi một đã kết thúc.

blank
(Ảnh minh họa: youtube.com)

Lại một trận gió kèm những bông hoa tuyết thổi đến, các cây gỗ rét run, răng đánh cầm cập, lạnh tới mức ôm lấy vai mà vẫn rùng mình. Ngọn lửa có vẻ như sắp tắt.

Lúc này cây gỗ cao sờ sờ tay lên cành cây to chĩa ra trên đầu cây gỗ già và quay sang nhìn mọi người, ý là có nên bẻ cái cành cây này xuống sưởi ấm hay không.

Ánh mắt của cây gỗ lùn và cây gỗ nhỏ biểu lộ rằng điều này không phù hợp lắm.

Lúc này cây gỗ trắc xông thẳng vài bước về phía trước đẩy cây gỗ già ngã trên mặt đất, dùng sức bẻ cành cây trên đầu cây gỗ già xuống.

Cây gỗ lùn cảm thấy cảnh tượng này thật tàn nhẫn, đều là cây cả, sao lại phải bẻ cành của người khác quăng vào đống lửa để sưởi ấm cho bản thân mình.

Cảnh tàn nhẫn này quả là điều thất lễ của kẻ hậu bối. Thế là cây gỗ lùn vội vàng bịt mắt cây gỗ nhỏ lại. Cây gỗ cao đứng đó nhìn trân trân.

Vào đúng lúc cây gỗ trắc đã bẻ cong cành của cây gỗ già thì cây gỗ nhỏ xông lên phía trước, dùng hết sức bình sinh đánh vào người cây gỗ trắc, hòng chặn đứng hành vi bẻ cành của cây gỗ già.

Lúc này cây gỗ cao đứng bàng quan khi nãy xông tới đẩy cây gỗ nhỏ ngã sõng soài ra đất, y định hợp sức với cây gỗ trắc bẻ cành của cây gỗ già.

Cây gỗ nhỏ bị đẩy ngã, cây gỗ lùn nhìn không thuận mắt bèn xông lên phía trước. Nhưng vẫn còn chút nhát gan nên đang do dự không biết có nên ngăn cây gỗ trắc và cây gỗ cao hành ác với đồng loại của mình không thì bị cây gỗ trắc giơ chân đạp đổ.

Cây gỗ lùn bị đạp đổ vừa hay đè lên đống lửa, suýt thì khiến ngọn lửa bị dập tắt. Lúc này cây gỗ nhỏ vội vàng muốn giúp cây gỗ lùn đang nằm trong đống lửa.

Thế là ngọn lửa bị thân hình của cây gỗ lùn đè bẹp đột nhiên bùng cháy trong chớp mắt khi cây gỗ nhỏ vừa đẩy vào người cây gỗ lùn.

Cánh tay của cây gỗ nhỏ cũng bắt lửa. Cây gỗ nhỏ vội vàng dập lửa trên cánh tay mình và định tiếp tục lao vào giải cứu cây gỗ lùn nhưng đã không kịp. Cây gỗ lùn đã bị đốt cháy.

Lúc này cây gỗ trắc và cây gỗ cao hợp sức lại bẻ gẫy cành của cây gỗ già kêu răng rắc. Thế là cây gỗ trắc ngồi đè lên cây gỗ già chỉ còn lại nửa thân hình xơ xác, để sưởi ấm bên ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt cây gỗ lùn.

Nhìn thấy cảnh tượng này cây gỗ nhỏ không muốn tới sưởi ấm bên ngọn lửa lớn này. Cây gỗ nhỏ ngồi sang bên cạnh rét run lên bần bật.

Cây gỗ trắc tiện tay quẳng luôn cành của cây gỗ già vào trong đám lửa đang thiêu rụi cây gỗ lùn, cùng nhau cháy sáng.

blank
(Ảnh minh họa: youtube.com)

Cây gỗ nhỏ nhìn thấy cảnh này thì tức giận xông lên phía trước đánh thật mạnh vào người cây gỗ trắc.

Cây gỗ trắc quơ tay tóm chặt lấy cây gỗ nhỏ, quăng vào đống lửa để dạy cho cây gỗ nhỏ một bài học.

Cây gỗ nhỏ bị thiêu đốt tới mức sa sẩm mặt mày đã cắn thật chặt vào ngón tay của cây gỗ trắc. Cây gỗ trắc đau đớn quăng cây gỗ nhỏ ra xa. Cây gỗ nhỏ lăn lông lốc rất xa.

Lúc này cây gỗ cao đang đứng bên cạnh cười ha hả sảng khoái. Cây gỗ trắc nổi giận xông ra trước mặt cây gỗ cao, bẻ một cành của cây gỗ cao và bịt miệng cậu ta lại.

Cây gỗ cao đau đớn tới mức nghẹo cả đầu cũng không dám nói gì. Cây gỗ trắc một tay túm lấy cây gỗ cao, một tay quăng cây gỗ già chỉ còn lại phân nửa vào đống lửa.

Rồi hắn dùng hết sức bình sinh quăng cả cây gỗ cao vào đống lửa. Cây gỗ cao nhắm nghiền đôi mắt, và bị bẻ gẫy thành 2 đoạn. Cây gỗ trắc đứng cạnh đống lửa cháy ngùn ngụt, ung dung sưởi ấm.

Cây gỗ nhỏ bị văng ra một bên, nhìn thấy cảnh tượng này thì co người lại, không biết là vì sợ hãi hay vì lạnh mà hàm răng và cả cơ thể cậu đều run lên bần bật.

Cây gỗ nhỏ lén lút lại gần ngọn lửa thì đột nhiên nhìn thấy cây gỗ già lăn ra từ ngọn lửa. Cây gỗ già nhìn đăm đăm vào cây gỗ nhỏ, môi mấp máy như muốn nói gì đó với cậu.

Cây gỗ nhỏ nhìn thấy cây gỗ già như vậy thì chẳng thể kìm lòng mà rơi nước mắt. Cây gỗ nhỏ nâng tấm thân của cây gỗ già đã bị tàn khuyết và đang cháy, bất thình lình đứng trước mặt cây gỗ trắc.

Cây gỗ trắc đột nhiên nhìn thấy cây gỗ già xuất hiện trước mắt mình, trông không còn ra hình hài gì thì giật mình sợ hãi.

Cây gỗ nhỏ nhân lúc cây gỗ trắc đang ngơ ngác bèn vung cây gỗ già trong tay mình đánh thẳng vào đầu cây gỗ trắc thật đau. Cây gỗ trắc vừa nhắm mắt vào thì mất đà ngã ngay vào đống lửa sau lưng. Cây gỗ nhỏ dần dần ngủ thiếp đi bên cạnh đống lửa.

Khi cây gỗ nhỏ thức giấc thì phát hiện mình đã bị vùi trong tuyết, đống lửa ngùn ngụt giờ chỉ còn lại nắm tro tàn.

blank
Cây gỗ nhỏ thức giấc thì phát hiện mình đã bị vùi trong tuyết, đống lửa ngùn ngụt giờ chỉ còn lại nắm tro tàn. (Ảnh minh họa: pinterest.com)

Trong câu chuyện này, bạn muốn mình sẽ là cây gỗ nào? Hay mọi người cùng đồng tâm đồng lòng nhẫn chịu cái giá lạnh của mùa Đông, chờ đợi mùa Xuân đến mang theo hơi thở ấm áp và những nụ hoa xinh đẹp?

Theo Soundofhope 
Hiểu Mai biên dịch ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày xưa, có ông vua cai trị ở một đất nước phồn vinh nọ. Một ngày kia, vị vua đi ngao du sơn thủy. Khi quay trở lại hoàng cung, vị vua phàn nàn chân mình rất đau, bởi vì đây là lần đầu tiên Vua phải trải qua một cuộc hành trình dài như thế và chặng đường ông đi lại rất gồ ghề, đá lởm chởm.
Jim làm việc tại một khu du lịch, mỗi ngày khi đi làm, ông Jack hàng xóm đều sẽ đưa anh một tờ 5 đô la để nhờ anh mua một túi cà phê giá 4 đô la ở tiệm cà phê trong khu du lịch, thói quen này đã kéo dài suốt mấy năm nay. Đương nhiên, để cảm ơn Jim, ông Jack luôn giúp anh cắt cỏ phía trước nhà.
3. Học vấn và tiền bạc Hai bố con nhà nọ đang đi ngang qua cổng một khách sạn 5 sao, bỗng nhìn thấy một chiếc xe hơi thương hiệu nổi tiếng lái vào cổng. Cậu con trai nói với cha mình bằng giọng điệu khinh thường: “Người ngồi loại xe này, trong đầu chắc chắn là chẳng có học vấn gì!”. Ông bố nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Người nói những lời này, trong túi chắc chắn là không có tiền!” Bài học rút ra: Cách nhìn nhận về người và việc của bạn, có phản ánh thái độ chân thực những gì bạn đang nghĩ?
Mỗi chúng ta là “kẻ địch” lớn nhất của chính mình. Nếu có thể đặt bản thân vào vị trí người khác mà suy xét thì chúng ta sẽ có được thu hoạch bất ngờ. Dưới đây là 10 mẩu chuyện ngắn giúp bạn nhìn thấu đạo lý cuộc đời.
NHƯ THẾ NÀO MỚI THỰC SỰ LÀ BUÔNG BỎ? CÂU CHUYỆN Ý VỊ CỦA HAI THẦY TRÒ TIỂU HÒA THƯỢNG SẼ GIÚP BẠN TRẢ LỜI...Trên bờ có một cô gái muốn qua sông, nhưng lại không dám lội qua. Cô gái đang bối rối không biết làm cách nào, lão hòa thượng bèn chủ động cõng cô qua sông, sau đó đặt cô xuống rồi hai người đi tiếp.
Ngày 29 tháng 12 là một ngày hạnh phúc của Mary Bourne Butts, đó là ngày cưới của cô và đặc biệt hơn cô đã cùng người cha mắc bệnh nan y nhảy một vũ điệu truyền thống trong ngày trọng đại. Tháng 5/2017, ông Jim được chẩn đoán mắc một căn bệnh ung thư não không thể chữa trị, ông được đưa vào chăm sóc tại bệnh viện từ giữa tháng 12. Khi đám cưới của Mary được tổ chức, ông James đã cố gắng đến tham dự và quyết định cùng con gái làm một điều đặc biệt vào ngày trọng đại này.
Cây cầu Brooklyn không chỉ là một kiệt tác kỹ thuật của thế kỷ 19, một địa điểm cổ kính đáng xem, đáng ghi lại khi đến thăm New York hiện đại và nguy nga. Đây còn là một công trình mang tính biểu tượng của niềm tin, nỗ lực và tình yêu của con người.
Chuyện kể rằng, có một chàng sinh viên trẻ ngồi cạnh một người đàn ông lớn tuổi trên chuyến tàu ở thành phố Paris. Khi thấy ông già đang lần chuỗi tràng hạt, anh nói: “Bây giờ mà cụ còn tin vào điều lỗi thời này sao?” Ông già đáp: “Vâng, thế còn cậu?” Chàng sinh viên cười một cách tự đắc, nói: “Tôi không tin vào những điều ngớ ngẩn như vậy. Xin cụ nghe tôi, ném bỏ cái chuỗi hạt kia ra cửa sổ và tìm hiểu về khoa học đi thôi”.
TRUYỆN NGỤ NGÔN SONG NGỮ ‘CON CHÓ VÀ CÁI BÓNG’ – HÃY BẰNG LÒNG VỚI NHỮNG GÌ BẠN CÓ...Đã nhiều khi chúng ta tự hỏi rằng, cuộc sống này phải chăng khi sinh ra đã có sự an bài… Mỗi con người từ khi sinh ra đều có một số phận riêng, mỗi người có một sứ mệnh, có một bổn phận và trách nhiệm không giống nhau. Nhưng dường như lòng tham của con người là một thứ còn sâu hơn đáy biển, nên dường như chưa bao giờ họ bằng lòng với thực tại, bằng lòng với những gì họ đang có.
Một buổi chiều mùa đông, một thiền sư xuống núi. Vừa tới đồng bằng thì trời đổ mưa, mưa như trút… ông ghé vào một trang trại. Thấy có người kéo chuông, cô gái giúp việc ra xem. Thiền sư tỏ ý xin đứng trú mưa một chốc. Cô quay vào trình vợ chồng trang chủ… nhưng ngạc nhiên thay, trang chủ từ chối.
Bảo Trợ