5 Cây Gỗ Sưởi Lửa Và Câu Chuyện Đáng Suy Ngẫm

07 Tháng Tám 20183:41 CH(Xem: 207)

5 cây gỗ ngồi quanh đống lửa sưởi ấm. Buổi tối hôm ấy đã xảy ra một chuyện vô cùng bất ngờ, sáng sớm hôm sau chỉ còn lại một “cây gỗ nhỏ”.
blank

Giữa mùa đông lạnh giá, gió Bắc thổi tới từng cơn rét căm căm, một đám cây gỗ ngồi quây quần bên đống lửa sưởi ấm.

Ào! Một cơn gió lạnh thổi đến, đống lửa vốn đã chẳng lớn lại càng nhỏ đi. Thế là cây gỗ nhỏ ngắt những chiếc lá trên đầu mình quẳng vào đám lửa, ngọn lửa bùng lên được một chút.

Cây gỗ già cũng hái một mảng lá trên đầu mình quăng vào đống lửa. Cây gỗ cao bẻ một cành cây của mình quăng vào đống lửa. Cây gỗ lùn bóc một lớp vỏ của mình quăng vào đống lửa.

Lúc này chỉ còn lại cây gỗ trắc, cậu ta dùng ánh mắt ngạo mạn nói với mọi người rằng mình chỉ muốn sưởi ấm chứ không muốn một phần thân thể mình trở thành ngọn lửa.

Mọi người trừng mắt nhìn cây gỗ trắc, cây gỗ trắc cũng trừng mắt nhìn mọi người. Thế là cây gỗ nhỏ giơ tay định bóc một lớp vỏ của cây gỗ trắc, nhưng cây gỗ trắc giơ tay đánh lại cây gỗ nhỏ.

Thế là hồi một đã kết thúc.

blank
(Ảnh minh họa: youtube.com)

Lại một trận gió kèm những bông hoa tuyết thổi đến, các cây gỗ rét run, răng đánh cầm cập, lạnh tới mức ôm lấy vai mà vẫn rùng mình. Ngọn lửa có vẻ như sắp tắt.

Lúc này cây gỗ cao sờ sờ tay lên cành cây to chĩa ra trên đầu cây gỗ già và quay sang nhìn mọi người, ý là có nên bẻ cái cành cây này xuống sưởi ấm hay không.

Ánh mắt của cây gỗ lùn và cây gỗ nhỏ biểu lộ rằng điều này không phù hợp lắm.

Lúc này cây gỗ trắc xông thẳng vài bước về phía trước đẩy cây gỗ già ngã trên mặt đất, dùng sức bẻ cành cây trên đầu cây gỗ già xuống.

Cây gỗ lùn cảm thấy cảnh tượng này thật tàn nhẫn, đều là cây cả, sao lại phải bẻ cành của người khác quăng vào đống lửa để sưởi ấm cho bản thân mình.

Cảnh tàn nhẫn này quả là điều thất lễ của kẻ hậu bối. Thế là cây gỗ lùn vội vàng bịt mắt cây gỗ nhỏ lại. Cây gỗ cao đứng đó nhìn trân trân.

Vào đúng lúc cây gỗ trắc đã bẻ cong cành của cây gỗ già thì cây gỗ nhỏ xông lên phía trước, dùng hết sức bình sinh đánh vào người cây gỗ trắc, hòng chặn đứng hành vi bẻ cành của cây gỗ già.

Lúc này cây gỗ cao đứng bàng quan khi nãy xông tới đẩy cây gỗ nhỏ ngã sõng soài ra đất, y định hợp sức với cây gỗ trắc bẻ cành của cây gỗ già.

Cây gỗ nhỏ bị đẩy ngã, cây gỗ lùn nhìn không thuận mắt bèn xông lên phía trước. Nhưng vẫn còn chút nhát gan nên đang do dự không biết có nên ngăn cây gỗ trắc và cây gỗ cao hành ác với đồng loại của mình không thì bị cây gỗ trắc giơ chân đạp đổ.

Cây gỗ lùn bị đạp đổ vừa hay đè lên đống lửa, suýt thì khiến ngọn lửa bị dập tắt. Lúc này cây gỗ nhỏ vội vàng muốn giúp cây gỗ lùn đang nằm trong đống lửa.

Thế là ngọn lửa bị thân hình của cây gỗ lùn đè bẹp đột nhiên bùng cháy trong chớp mắt khi cây gỗ nhỏ vừa đẩy vào người cây gỗ lùn.

Cánh tay của cây gỗ nhỏ cũng bắt lửa. Cây gỗ nhỏ vội vàng dập lửa trên cánh tay mình và định tiếp tục lao vào giải cứu cây gỗ lùn nhưng đã không kịp. Cây gỗ lùn đã bị đốt cháy.

Lúc này cây gỗ trắc và cây gỗ cao hợp sức lại bẻ gẫy cành của cây gỗ già kêu răng rắc. Thế là cây gỗ trắc ngồi đè lên cây gỗ già chỉ còn lại nửa thân hình xơ xác, để sưởi ấm bên ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt cây gỗ lùn.

Nhìn thấy cảnh tượng này cây gỗ nhỏ không muốn tới sưởi ấm bên ngọn lửa lớn này. Cây gỗ nhỏ ngồi sang bên cạnh rét run lên bần bật.

Cây gỗ trắc tiện tay quẳng luôn cành của cây gỗ già vào trong đám lửa đang thiêu rụi cây gỗ lùn, cùng nhau cháy sáng.

blank
(Ảnh minh họa: youtube.com)

Cây gỗ nhỏ nhìn thấy cảnh này thì tức giận xông lên phía trước đánh thật mạnh vào người cây gỗ trắc.

Cây gỗ trắc quơ tay tóm chặt lấy cây gỗ nhỏ, quăng vào đống lửa để dạy cho cây gỗ nhỏ một bài học.

Cây gỗ nhỏ bị thiêu đốt tới mức sa sẩm mặt mày đã cắn thật chặt vào ngón tay của cây gỗ trắc. Cây gỗ trắc đau đớn quăng cây gỗ nhỏ ra xa. Cây gỗ nhỏ lăn lông lốc rất xa.

Lúc này cây gỗ cao đang đứng bên cạnh cười ha hả sảng khoái. Cây gỗ trắc nổi giận xông ra trước mặt cây gỗ cao, bẻ một cành của cây gỗ cao và bịt miệng cậu ta lại.

Cây gỗ cao đau đớn tới mức nghẹo cả đầu cũng không dám nói gì. Cây gỗ trắc một tay túm lấy cây gỗ cao, một tay quăng cây gỗ già chỉ còn lại phân nửa vào đống lửa.

Rồi hắn dùng hết sức bình sinh quăng cả cây gỗ cao vào đống lửa. Cây gỗ cao nhắm nghiền đôi mắt, và bị bẻ gẫy thành 2 đoạn. Cây gỗ trắc đứng cạnh đống lửa cháy ngùn ngụt, ung dung sưởi ấm.

Cây gỗ nhỏ bị văng ra một bên, nhìn thấy cảnh tượng này thì co người lại, không biết là vì sợ hãi hay vì lạnh mà hàm răng và cả cơ thể cậu đều run lên bần bật.

Cây gỗ nhỏ lén lút lại gần ngọn lửa thì đột nhiên nhìn thấy cây gỗ già lăn ra từ ngọn lửa. Cây gỗ già nhìn đăm đăm vào cây gỗ nhỏ, môi mấp máy như muốn nói gì đó với cậu.

Cây gỗ nhỏ nhìn thấy cây gỗ già như vậy thì chẳng thể kìm lòng mà rơi nước mắt. Cây gỗ nhỏ nâng tấm thân của cây gỗ già đã bị tàn khuyết và đang cháy, bất thình lình đứng trước mặt cây gỗ trắc.

Cây gỗ trắc đột nhiên nhìn thấy cây gỗ già xuất hiện trước mắt mình, trông không còn ra hình hài gì thì giật mình sợ hãi.

Cây gỗ nhỏ nhân lúc cây gỗ trắc đang ngơ ngác bèn vung cây gỗ già trong tay mình đánh thẳng vào đầu cây gỗ trắc thật đau. Cây gỗ trắc vừa nhắm mắt vào thì mất đà ngã ngay vào đống lửa sau lưng. Cây gỗ nhỏ dần dần ngủ thiếp đi bên cạnh đống lửa.

Khi cây gỗ nhỏ thức giấc thì phát hiện mình đã bị vùi trong tuyết, đống lửa ngùn ngụt giờ chỉ còn lại nắm tro tàn.

blank
Cây gỗ nhỏ thức giấc thì phát hiện mình đã bị vùi trong tuyết, đống lửa ngùn ngụt giờ chỉ còn lại nắm tro tàn. (Ảnh minh họa: pinterest.com)

Trong câu chuyện này, bạn muốn mình sẽ là cây gỗ nào? Hay mọi người cùng đồng tâm đồng lòng nhẫn chịu cái giá lạnh của mùa Đông, chờ đợi mùa Xuân đến mang theo hơi thở ấm áp và những nụ hoa xinh đẹp?

Theo Soundofhope 
Hiểu Mai biên dịch ĐKN

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có một ông Lão kéo một xe gạo nặng nề lê bước trên đường vừa đi vừa thở hổn hển, vô tình bánh xe chao đảo vì va vào một cục đá bên đường, làm cả xe gạo lật ngang. Ông lão cố hết sức nâng xe gạo lên, nhưng không nâng lên nổi. Ông mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại, trời nắng chang chang. Ông bất lực, ngồi bệch xuống đường. Nhìn xung quanh, ông thấy một ngôi Chùa. Bên ngoài ngôi Chùa là những chiếc xe hơi lộng lẫy.
Cuộc sống luôn công bằng, muốn được thì phải mất, mất rồi thì ắt được, điều quan trọng là bạn chọn mất gì, được gì. Ví như cùng một lúc bạn đuổi theo hai con thỏ chạy về hai hướng, cuối cùng tay trắng phí công.
Có người nói “Thứ gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng… rất nhiều tiền”. Nhưng một lúc nào đó trong cuộc đời, người đó sẽ hiểu ra câu nói trên không đúng. Tiền có thể mua được hàng triệu chiếc đồng hồ nhưng không mua được …Câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn biết điều gì mới thực sự là quý giá nhất.
MÓN QUÀ GIÁNG SINH BẤT NGỜ. Hằng năm, Lễ Giáng Sinh là dịp vui đặc biệt trong gia đình tôi. Mọi sự đều được sửa soạn và trang hoàng lộng lẫy để mọi người quây quần mừng lễ bên bố mẹ.
Vào buổi chiều muộn, một chú dê thơ thẩn dạo chơi trên sườn núi. Bỗng nhiên từ đâu một con hổ lao ra như muốn nuốt sống chú dê tội nghiệp. Dê bèn nhảy dựng lên, gắng gượng húc cái sừng chống cự, đồng thời kêu lớn cầu xin bạn bè cứu giúp.
CHÚ CHÓ ĂN VỤNG ĐEN ĐỦI NHẤT MÙA GIÁNG SINH: LẺN CỬA SAU CÒN ĐAU HƠN CỬA TRƯỚC ...Vào mùa lễ Giáng sinh, một người nhà giàu nọ cho mở tiệc khoản đãi lớn. Anh ta mời rất đông họ hàng thân thích và người quen đến tham dự. Nhân dịp này con chó của anh ta cũng tự cho mình cái quyền được mời một con chó khác là bạn của nó tới.
Cha bỏ nó từ lúc nó còn mới đỏ hỏn. Mẹ và ngoại nuôi nó lớn lên trong nghèo khó. Cả nhà rau cháo nuôi nhau, bữa no bữa đói. Nhưng trong nước mắt vẫn có cả nụ cười, trong khổ đau vẫn có phút giây hạnh phúc. Mấy năm sau, ngoại mất. Từ độ ấy, đêm nào nó cũng khóc ngằn ngặt. Mẹ ôm nó vào lòng, nước mắt lăn dài, đặt tay lên ngực trái, nói: “Ngoại vẫn ở đây mà! Ngoại có đi đâu đâu!”. Thế là nó nín.
3 câu chuyện ngắn dưới đây bạn sẽ có có những cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống để bạn luôn cảm thấy cuộc sống thật tươi đẹp và ý nghĩa. Câu chuyện thứ nhất: Con ếch nghễnh ngãng và bài học mặc kệ những lời đàm tiếu
George Graham Vest (1830-1904) là người rất nổi tiếng trong lịch sử nước Mỹ, nhưng không phải chỉ bởi vì ông là một Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ, mặc dù ông làm chức vụ này đến 24 năm. Ông nổi tiếng vì một bài diễn văn, đúng hơn là một bài báo chứa vỏn vẹn có 375 chữ ca ngợi một con chó, khi ông còn là một luật sư.
Có người ngồi trên thuyền câu cá, bỗng thấy từ xa có chiếc thuyền to hơn đang tiến thẳng tới phía mình. Anh vội vã ngừng câu, đứng lên khua tay khua chân, la hét cho chiếc thuyền kia thấy để tránh đừng đâm vào thuyền của anh.
Bảo Trợ