Hai đùi ếch

19 Tháng Năm 20122:00 CH(Xem: 5163)


flower-contentBé út hớn hở trên đường đi học về trong buổi chiều tà. Nó hí hửng nghĩ tới cảnh thả diều cùng đám trẻ hàng xóm trên cánh đồng vừa mới gặt. Gió chiều lồng lộng, cứ tạt vào mặt bé nhỏ của nó làm nó không kiềm được sự vui sướng, nó thầm nghĩ “gió lớn thì diều mình sẽ bay cao, cao vút trong gió vi vu”. Trong suy nghĩ đó, đôi chân bé nhỏ của nó thoăn thoắt sải bước thật nhanh, chạy cho thật mau để về đến nhà.

 

Vừa về đến cổng nó chạy ùa vào nhà thay vội bộ quần áo, vẻ mặt hớn hở:

 

“Thưa cha con đi học mới về!”

 

Người cha nở nụ cười thật tươi, nhẹ nhàng quay lại đáp: “Ùhm”

 

“Cha đang lom khom làm gì đó ạ?”

 

Mùi thơm lừng bốc lên từ bếp lửa đã kéo bước chân của nó vội vàng đến gần.

 

Chà! Một con ếch bự bành ki được ướp với xả, tỏi, chút muối ớt bị cha “xử tử” nằm phanh thây trên vỉ. Cha nó đang lom khom quạt quạt cho than đỏ lên, tay kia cầm con ếch trở qua trở lại cho ếch chín vàng. Đôi mắt to tròn của nhỏ cứ dán chặt vào con ếch. Nó nhanh nhảu:

 

“Cha đang nướng ếch hả?”, “chaaaà! Con ếch bự quá”, “thơm quá!”

 

Con ếch chín vàng, thơm lừng dưới đôi tay khéo léo của cha đã khiến nó quên đi thú vui thả diều trên cánh đồng bát ngát, lộng gió dưới ánh nắng chiều tà ấm áp.

Nhỏ đang đứng ghì chặt người vào thành bếp, cha nó biết nó đang thèm chảy nước miếng:

 

“Ếch chín chưa cha?”, “Con thấy nó chín vàng rồi, chắc là ăn được rồi!”.

 

“Con đợi tí nữa đi, nó chưa chín vàng lắm”.

 

“Con thấy vậy là ăn được rồi!”, “Cha nướng lâu quá ăn không ngon đâu!”.

 

Biết con gái đang nóng lòng muốn ăn, người cha từ tốn: “Từ từ con, cho nó vàng xíu nữa nó sẽ giòn hơn, ngon hơn”.

 

Phút chốc cha lấy con ếch ra khỏi vỉ nướng nhỏ trố mắt nhìn con ếch: “Woa! ếch ngon quá! thơm quá!”.

 

Nó lẽo đẽo theo sau lưng cha nó, tới bàn cơm nó trèo phắt lên ghế. Cha nó từ từ xé ra cho nó hai cái đùi ếch bự, đôi tay nhỏ bé của nó cầm lấy đùi ếch khoái chí “Con cám ơn cha”. Nhưng dường như nó thấy thẹn thùng vì dành hết phần ngon, nó nhìn cha: “Cha cho con hết hai cái đùi, cha ăn gì?”

 

Cha nó mỉm cười nhìn nó trìu mến “Cha ăn phần còn lại”. Phần còn lại chỉ còn hai chân trước và phần lưng ếch, toàn là xương.

 

Thế là hai cha con cùng nhâm nhi con ếch muối xả ớt kia. Bất chợt cha nó hỏi: “Hôm nay con không chơi thả diều à?”

 

“Ôi cha! Con quên mất”, nó chạy đi lấy con diều vụt ngay ra cánh đồng, trên tay vẫn còn cầm cái đùi ếch.

 

Gió chiều thổi lồng lộng, diều nó bay cao vút trên bầu trời xanh thẳm. Nó thấy thích thú với chú diều và vui sướng vừa được cha cho thưởng thức món khoái khẩu.

 

Cha nó ngày nào giờ đã già nua, gầy gò, đi đứng khó khăn vì bệnh tật. Đôi tay cha nó luôn cầm tràng chuỗi Mân Côi rất giản dị do ông tự thắt lấy.

 

Mỗi lần về thăm quê, nhỏ thấy cha đi lại liêu xiêu với chiếc gậy bằng tre, hơi thở yếu ớt, tay lần tràng chuỗi ấy mắt nhỏ cứ đỏ hoe. Nó biết rằng cha nó luôn dành cho nó tình yêu quý giá nhất, những lời kinh đẹp nhất để giữ gìn nó nơi phương xa. Bất chợt nó nghe tiếng ếch kêu “ộp! ộp!”, lòng nó quặn thắt nhớ đến con ếch muối xả ớt năm nào mà nó vẫn chưa một lần nướng lấy cho cha nó thưởng thức.

 

Khi chiều buông, nó thầm dâng lên Mẹ đóa hoa Mân côi, những lời kinh cảm tạ vì Chúa đã thương ban cho nó một người cha tuyệt vời. Nó cũng dâng lên sức khỏe yếu ớt của cha nó và xin Chúa luôn gìn giữ, che chở cha nó an lành trong tình thương vô biên của Ngài. Nó cũng nguyện xin cho những ai còn cha mẹ biết trân trọng, yêu thương và sống hiếu thảo, để các bậc sinh thành được hạnh phúc bên con cháu trong tuổi cao niên.

Nguon-TgpSaigonnet 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có ba người cùng tôn giáo, một là nhà truyền giáo, một là tài xế lái xe đò và một nông dân có vợ và 10 con. Ba người đều thâm niên 40 năm chức nghiệp, đã qua đời trùng hợp cùng giờ, cùng một ngày và cùng được lên trình diện Chúa để xin vào thiên đàng.
Mẹ bệnh nặng rồi mất. Hôm đưa tang, Bố không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ xuống hôn nhẹ lên quan tài Mẹ thầm thì: “ mình cứ yên tâm an nghỉ, các con để anh lo”. Mẹ ra đi để lại cho Bố 3 đứa con, Cúc 12 tuổi, Lan 8 tuổi và thằng Út mới có 3 tuổi đầu.
Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác không luôn luôn chính xác, thậm chí nhiều khi còn nhầm lẫn nữa. Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng thay đổi cái nhìn của mình khi chúng không còn đúng với sự thật nữa.
Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta.. Chúng ta dã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.
Đêm hôm sau, hai thiên thần lại dừng chân ở một gia đình nghèo và xin ở lại qua đêm. Hai vợ chồng bác nông dân túng thiếu về tài sản nhưng có thừa lòng hiếu khách nên đã mời hai thiên thần bữa ăn đạm bạc và mời họ ngủ trên giường. Sáng sớm hôm sau, hai thiên thần thấy hai vợ chồng bác nông dân buồn rười rượi.
Ở một khu rừng nọ, muôn loài muông thú sống rất thanh bình hạnh phúc. Cho đến khi Sư Tử vốn được bầu làm Chúa Sơn Lâm nhiều năm liền, một minh quân vừa oai phong lại vừa nhân từ, đang trong thời thịnh trị bỗng lăn đùng ra chết không rõ vì nguyên do gì.
Sống dưới mái nhà quê hương, lắm lúc tôi thầm nghĩ: Khoa học - kĩ thuật ngày một phát triển thì lại càng đòi hỏi con người ngày càng phải tiến bộ hơn để kịp đi theo sự phát triển đó. Thế nên, trong lòng không khỏi thầm nghĩ về một tương lai mới cho hậu thế chúng ta.
Bảo Trợ