Nửa Trái Dưa Hấu Và Bài Học Về Tình Nghĩa Vợ Chồng

26 Tháng Mười 20197:15 SA(Xem: 531)

Bên trong miếng dưa chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình, khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con từng muỗng từng muỗng nước lạnh đổ vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh.

***

Vào buổi trưa một ngày nọ, tôi tan làm trở về nhà, nóng quá đến nỗi đầu chảy đầy mồ hôi, mở tủ lạnh ra xem, không ngờ bên trong có nửa quả dưa hấu mát lạnh, tôi mừng rỡ và vội lấy ra ăn một cách ngon lành.

Đúng lúc này vợ tôi cũng trở về, vừa đi vào cửa nhà cô ấy vừa than thở: "Chết khát mất, nóng chết mất!", mở tủ lạnh ra, cô ấy ngẩn cả người ra.

 

Tôi bảo với vợ là miếng dưa hấu đó tôi ăn rồi, nét mặt cô ấy thoáng một chút không vui, vội vã cầm ly đi rót nước uống, vừa nhấc ấm nước lên, bên trong cũng không còn một giọt nào.
nts-bunhin-voa

Thế là cô ấy đột nhiên phát cáu: "Anh cũng không biết đun lấy một chút nước, về nhà lâu như thế làm gì ?" Tôi cũng giận dữ: "Sao cái gì cũng đều là tại tôi thế?". Vì chuyện này mà hai chúng tôi chiến tranh lạnh mất một tuần mới hòa giải được.

Thứ bảy, tôi một mình trở về nhà bố mẹ tôi, họ vừa thấy tôi liền hỏi: "Sao một tuần nay bố mẹ không nhìn thấy vợ con rồi?". Tôi liền đem câu chuyện giận dữ kể cho họ nghe từ đầu đến cuối. Mẹ tôi nghe xong liền trách mắng tôi, làm việc không nên chỉ có nghĩ đến bản thân mình mà không để ý đến người khác.

Tôi không cho là đúng: "Chỉ là ăn hết nửa quả dưa hấu thôi mà, có cái gì ghê gớm đâu."

Bố tôi vừa cười vừa nói: "Con không cần phải biện bạch cho bản thân nữa, ngày mai là chủ nhật, cả hai đứa cùng tới đây một chuyến."

Ngày hôm sau, tôi cùng vợ chở con trở lại nhà bố mẹ tôi.

Vừa vào cửa, bố tôi liền sai tôi đi mua dấm chua, đợi đến lúc tôi mua trở về, bố tôi nói vợ tôi đã đưa con ra ngoài rồi, nói xong bố tôi liền bê ra một nửa quả dưa hấu đưa cho tôi rồi nói: "Nhìn con nóng quá đầu chảy đầy mồ hôi rồi, mau ăn miếng dưa hấu giải khát đi."

Nửa trái dưa hấu cũng chừng bốn năm cân, ông đưa cho tôi một cái thìa: "Ăn không hết thì để phần thừa còn lại cho vợ con về ăn", tôi cầm lấy cái thìa rồi ăn lấy ăn để, ăn chưa đến một nửa, bụng đã căng lên rồi.

Lúc cả nhà ăn cơm, bố tôi mang ra hai miếng dưa hấu đặt lên bàn rồi nói với tôi: "Con xem xem chúng có gì khác nhau?"

Tôi rất bối rối, cẩn thận nhìn đi nhìn lại, một nửa là tôi vừa mới ăn, một nửa còn lại cũng là đã được ăn, nhìn một lúc lâu, cũng nhìn không ra kết quả gì, đành phải lắc đầu.

Bố tôi chỉ vào miếng dưa hấu nói: "Một nửa này là con ăn, còn nửa kia là vợ con ăn, bố đều nói cho hai đứa là, "nếu như ăn không hết, thì để phần thừa còn lại cho người kia ăn". Con nhìn vợ con ăn như thế nào? Là dùng thìa xúc từ bên cạnh rồi vào phía bên trong, ăn hết một nửa, nửa còn lại để nguyên không động tới. Nhìn miếng của con xem, bắt đầu xúc từ chính giữa, ăn hết phần thịt ở chính giữa, để phần bên cạnh cho người khác ăn, người nào mà chẳng biết phần thịt ở chính giữa ngọt chứ? Từ việc nhỏ này mà xét thì thấy vợ của con có tấm lòng hơn con nhiều."

Mặt tôi bỗng nhiên đỏ lên.

Bố tôi nói ý tứ sâu xa: "Cả một đời của hai người, liệu có thể có bao nhiêu việc to tát? Tình cảm vợ chồng thể hiện ở chỗ nào? Là thể hiện ở một giọt dầu, một thìa cơm, một thìa canh trong cuộc sống hàng ngày. Lần trước con vì việc ăn dứa hấu mà cãi nhau với vợ, lại còn bao biện hót như khướu, điều đó rõ ràng là con không đúng. Nếu như đổi lại là vợ con về nhà trước, nhất định nó sẽ để phần cho con một nửa."

"Đừng xem đây là việc nhỏ, nó có thể phản ánh ra tấm lòng của một người, bên trong miếng dưa chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình, khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con từng muỗng từng muỗng nước lạnh đổ vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh."

"Con thử suy ngẫm xem, nếu như vợ con cũng giống như con, làm mọi việc đều không nghĩ đến con nữa, lâu dần, con sẽ thấy thế nào?"

Thực sự là một câu nói thức tỉnh một người trong mộng như tôi, tôi bỗng nhiên phát hiện ra rằng, thường ngày khi trở về nhà, đôi dép được để gọn gàng, nước trà đã để sẵn trên bàn, chiếc ô được để sẵn ngoài cửa ra vào khi trời mưa, đó đều là thể hiện tình cảm yêu thương của vợ tôi, nhưng còn tôi thì sao, lại cứ tùy tiện, coi như không nhìn thấy, không hiểu được những điều đó mà còn suy bụng ta ra bụng người.

Nghĩ ra những điều đó, tôi hổ thẹn vô cùng, tôi vội vàng bưng sủi cảo đã lạnh ra đưa cho vợ: "Cái này không còn nóng nữa rồi, em ăn trước đi!

Vợ tôi cười: "Anh chỉ giả bộ một chút trước mặt bố mẹ thôi."

Bố tôi cũng cười: "Có thể hạ quyết tâm đóng giả như thế cả đời thì là người chồng tốt rồi."

Tình yêu thương phải được thể hiện qua lại giữa đôi bên với nhau, hãy cảm thông với một nửa của bạn, đừng cho rằng mọi chuyện là họ cố tình gây sự với mình, mà hãy suy ngẫm tìm sai sót của bản thân mình.

Hạnh phúc không phải là ở trong một căn nhà lớn bao nhiêu mà là bên trong căn nhà có bao nhiêu tiếng cười hạnh phúc.

Hạnh phúc không phải là lái một chiếc xe rất sang trọng, mà là người lái xe có thể bình an trở về nhà.

Hạnh phúc không phải là yêu một người vô cùng xinh đẹp, mà là yêu một người có vẻ mặt cười sáng lạng.

Hạnh phúc không phải là nghe được bao nhiêu lời nói ngọt ngào, mà là lúc tổn thương có thể có người nói với bạn rằng:

"Không sao cả, có anh ở đây rồi."


Sưu tầm

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đoàn tình nguyện viên vượt một chặng đường dài đến nơi cứu trợ. Mọi người trên chuyến xe không khỏi xúc động khi nhìn thấy các em nhỏ nhem nhuốc, gầy gò, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ. Ngay lập tức, nhóm tình nguyện viên quay vào xe lấy quà trao cho các em. Bỗng một tình nguyện viên người Mỹ quát lớn: “Cậu định làm gì vậy? Bỏ xuống!”.
Như một lời nhắn nhủ dành cho các gia đình… Chuyện một ngày mùa đông Cả nhà bên bếp lửa Ở bên ngoài vuông cửa Xối xả những giọt mưa. Trong lòng Mẹ đung đưa
04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4818) Jean de La Fontaine, Pháp ...Ngày ấy tại khu rừng U Minh có một con Cáo đang đói ăn. Cáo ta đã đói ba ngày nay rồi,nó đi lang thang tìm kiếm thước ăn mãi nhưng vẫn chẵng thấy gì để lấp đầy cái bụng đang đói meo của nó.Một buổi chiều kia,trong khi đang thơ thẩn...
Cuộc sống như chuyện pha trà ! Nấu sôi "cái tôi" Bốc hơi điều lo lắng Pha loãng những muộn phiền Thanh lọc những lỗi lầm và, Nếm hương vị của hạnh phúc.
Có lẽ hầu hết các bạn đều biết đến tên Scott Hahn. Ông là một học giả Kinh thánh và mục sư Tin lành đã gia nhập Công giáo. Scott Hahn có một người bạn là linh mục, vị linh mục đó đến viếng thăm Giáo Đô Roma. Trong lần đó, vị Linh mục được gặp gỡ Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II.
Tôi rất thích các câu chuyện hiền hòa ngày xưa, lúc mọi người xem nhau là anh em, giúp nhau lúc túng thiếu, nợ nần không đòi nhau. Tâm hồn tôi được nuôi sống trong những chuyện này, tôi xin kể hai chuyện. Chuyện thứ nhất là câu chuyện Tha Thứ
Bài Sưu tầm Được đóng từ những phiến gỗ của con tàu thám hiểm huyền thoại Resolute thuộc Hoàng gia Anh, chiếc bàn làm việc của Tổng thống Mỹ đến nay đã có lịch sử 139 năm. Ngược dòng thời gian, tháng 4/1852, Hoàng gia Anh phái 5 tàu (trong đó có Resolute), dưới sự chỉ huy của ông Edward Belcher tham gia sứ mệnh tìm con đường tắt để rút ngắn hải hành mậu dịch với phương Đông. Sau 2 năm lang thang, tàu Resolute và 3 tàu khác bị mắc kẹt bởi băng nổi. Ông Belcher ra lệnh thủy thủ trên 4 con tàu bị kẹt rời sang con tàu duy nhất không mắc nạn là North Star. Trước khi rời đi, Kellett (thuyền trưởng tàu Resolute) ra lệnh lau chùi sạch boong, khóa chặt cabin và kéo cao cờ rồi mới cùng thủy thủ trở về Anh trên chiếc North Star chật chội.
Bạn có biết rằng trẻ em Nhật làm vệ sinh trường học của chúng mỗi ngày trong vòng 45 phút cùng giáo viên, điều này mở ra một thế hệ người Nhật khiêm tốn và ưa thích sự sạch sẽ.
Để từ chối lời nhận xét của Chúa rằng mình là người thông minh nhất thế giới, nhà triết học nổi tiếng Socrates quyết định đi tìm người thay thế ông. Kellerfon là một người bạn rất thân của Socrates. Một ngày nọ, anh cố tình chạy đến Đền thờ Delphi và hỏi Chúa: “Thưa Chúa, có ai khác trên thế giới thông minh hơn Socrates?” Chúa trả lời: – Không ai thông minh hơn Socrates.
Nhờ lòng tốt của các nông dân, anh David đã lấy lại được mảnh đất (ảnh: Faithpot). Năm 2011, hơn 200 nông dân ở bang Nebraska, Hoa Kỳ đã cùng viết nên một câu chuyện vô cùng xúc động khi lựa chọn im lặng trong suốt cuộc đấu giá, giúp một chàng trai mua lại trang trại của gia đình mình. Gia đình anh David đã gắn bó với nghề nông trong nhiều thập kỷ. Tuy nhiên, nhiều năm về trước, các cụ đã bán hết mảnh đất rộng 80 mẫu (khoảng 32ha) cho một người họ hàng. Người này không có ý định theo nghề nông nên sau đó đã bán lại cho ngân hàng. Vậy là, trang trại mà cả dòng họ đã dành hàng thập kỷ để xây dựng đã biến mất trong tích tắc. Cả gia đình đều rất phiền lòng.
Bảo Trợ