Tài Chơi Đàn Dương Cầm Của Một Người Vô Gia Cư Đã Làm Đảo Lộn Đời Ông

21 Tháng Chín 201910:16 CH(Xem: 895)

Đôi khi chỉ cần một đoạn video ngắn quay bằng điện thoại thông minh cũng có thể làm thay đổi đời một người. Ông Donald Gould, một người vô gia cư ở Florida là bằng chứng cho chuyện này.
duongcam

Ông đã mất hết tất cả, cuộc đời, gia đình, sức khỏe, nhà ở. Nhưng ông còn biết chơi đàn dương cầm. Năm nay ông Donald 51 tuổi, ông sống ngoài đường từ hơn sáu năm nay ở Saratosa, Florida. Ông có thói quen đàn dương cầm khi ăn xin, đàn dương cầm được thành phố đặt ngoài vỉa hè, và chỉ một chiếc điện thoại thông minh đã làm thay đổi tất cả đời ông.

Và bỗng nhiên thời gian ngừng lại

Đó là vào ngày 30 tháng 6-2015, một cô đi đường xúc động thấy tài năng của người đàn ông gầy gò, râu tóc bù xù. Cô Aurore Henry dùng điện thoại quay và đăng trên trang Facebook để chia sẻ với bạn bè của mình. Chuyện không thể tưởng tượng được đã xảy ra: trong ba ngày có 3,9 triệu lượt người xem. Đoạn video đã nhanh chóng đi một vòng thế giới và trên mạng. Cư dân mạng cảm động về tài năng của người đàn ông này, bây giờ ông không còn là người “có hại” cho những người ở ngoài đường, cô Aurore giải thích trên trang Facebook của mình.

Ông Donald nói với một cơ quan truyền thông Mỹ, “tôi tưởng tôi chỉ để cái mũ trên chiếc đàn dương cầm và kiếm vài đồng. Tôi không ngờ là nó lan tỏa lớn như vậy”. Làm sao chuyện này lại xảy ra được như vậy? Ngày xưa ông chơi đàn clarinet trong Hải quân trước khi trở thành giáo sư âm nhạc. Năm 1998 ông bỗng mất vợ. Ông bị suy thoái tinh thần rồi rơi vào con đường nghiện ngập và rồi mất luôn cả quyền giữ con. Đủ chuyện chằng chịt tàn nhẫn xảy ra, cuộc đời của Donald Gould bị nghiền nát.

Một cuộc đời mới?

Nhưng nhờ đọan video ngắn này và sức mạnh của mạng xã hội mà có thể cuối cùng đời ông có thể sẽ thay đổi: ngoài một quán bar trong thành phố cho ông một chân đàn dương cầm thử một thời gian, ông còn được một đường dây kêu gọi giúp đỡ để giúp ông thoát khỏi cảnh sống ngoài đường và những chuyện ngang trái của ông.

aleteia.org, 03/07/2015
Marta An Nguyễn chuyển dịch
Theo Giaophanvinh.org

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi rất thích các câu chuyện hiền hòa ngày xưa, lúc mọi người xem nhau là anh em, giúp nhau lúc túng thiếu, nợ nần không đòi nhau. Tâm hồn tôi được nuôi sống trong những chuyện này, tôi xin kể hai chuyện. Chuyện thứ nhất là câu chuyện Tha Thứ
Bài Sưu tầm Được đóng từ những phiến gỗ của con tàu thám hiểm huyền thoại Resolute thuộc Hoàng gia Anh, chiếc bàn làm việc của Tổng thống Mỹ đến nay đã có lịch sử 139 năm. Ngược dòng thời gian, tháng 4/1852, Hoàng gia Anh phái 5 tàu (trong đó có Resolute), dưới sự chỉ huy của ông Edward Belcher tham gia sứ mệnh tìm con đường tắt để rút ngắn hải hành mậu dịch với phương Đông. Sau 2 năm lang thang, tàu Resolute và 3 tàu khác bị mắc kẹt bởi băng nổi. Ông Belcher ra lệnh thủy thủ trên 4 con tàu bị kẹt rời sang con tàu duy nhất không mắc nạn là North Star. Trước khi rời đi, Kellett (thuyền trưởng tàu Resolute) ra lệnh lau chùi sạch boong, khóa chặt cabin và kéo cao cờ rồi mới cùng thủy thủ trở về Anh trên chiếc North Star chật chội.
Bạn có biết rằng trẻ em Nhật làm vệ sinh trường học của chúng mỗi ngày trong vòng 45 phút cùng giáo viên, điều này mở ra một thế hệ người Nhật khiêm tốn và ưa thích sự sạch sẽ.
Để từ chối lời nhận xét của Chúa rằng mình là người thông minh nhất thế giới, nhà triết học nổi tiếng Socrates quyết định đi tìm người thay thế ông. Kellerfon là một người bạn rất thân của Socrates. Một ngày nọ, anh cố tình chạy đến Đền thờ Delphi và hỏi Chúa: “Thưa Chúa, có ai khác trên thế giới thông minh hơn Socrates?” Chúa trả lời: – Không ai thông minh hơn Socrates.
Nhờ lòng tốt của các nông dân, anh David đã lấy lại được mảnh đất (ảnh: Faithpot). Năm 2011, hơn 200 nông dân ở bang Nebraska, Hoa Kỳ đã cùng viết nên một câu chuyện vô cùng xúc động khi lựa chọn im lặng trong suốt cuộc đấu giá, giúp một chàng trai mua lại trang trại của gia đình mình. Gia đình anh David đã gắn bó với nghề nông trong nhiều thập kỷ. Tuy nhiên, nhiều năm về trước, các cụ đã bán hết mảnh đất rộng 80 mẫu (khoảng 32ha) cho một người họ hàng. Người này không có ý định theo nghề nông nên sau đó đã bán lại cho ngân hàng. Vậy là, trang trại mà cả dòng họ đã dành hàng thập kỷ để xây dựng đã biến mất trong tích tắc. Cả gia đình đều rất phiền lòng.
Đức Chúa hiện ra và hỏi tôi: “Con trai của ta, con có thật sự yêu ta không?”. Câu hỏi ấy cứ xoáy vào tâm trí, khiến tôi thổn thức mãi không thôi… Một buổi sáng sớm, tôi thức dậy và thong thả dạo bước ngắm cảnh bình minh. Ái chà! Vẻ đẹp của vạn vật dưới bàn tay sáng tạo của Chúa thật sự vượt rất xa những gì mà con người có thể tưởng tượng. Trong lúc tôi đang mải mê ngắm nhìn công trình mỹ lệ của Chúa, tôi bỗng có cảm giác giống như Chúa đang ở bên cạnh mình vậy.
Sư phụ hỏi: “Nếu muốn đun ấm nước nhưng nửa chừng phát giác củi không đủ, con sẽ làm thế nào?” Một đệ tử nói: “Con sẽ đi tìm”. Một đệ tử đáp: “Con đi mượn tạm cho nhanh”. Một đệ tử khác nói: “Là con, con sẽ đi mua”. Sư phụ mỉm cười hỏi: “Thế sao các con không đổ bớt nước đi?”.
Bên trong miếng dưa chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình, khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con từng muỗng từng muỗng nước lạnh đổ vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh.
Đôi khi, chúng ta thể hiện sự tức giận của mình dù trong thâm tâm, ta không thực sự giận dữ.
Hồi nhỏ, có lần sau khi tham dự Thánh Lễ về, tôi hí hửng khoe với cả nhà một phát hiện mới của mình. Đó là hôm nay cha xứ quên đọc Kinh Tin Kính. Nghe xong, bố tôi hỏi lại: Jesus-Praying-Mother.jpg – Con biết hôm nay là lễ gì không?
Bảo Trợ