Khổ Đau Trên Đời Do Đâu?

05 Tháng Mười 20194:31 SA(Xem: 785)

Cô sống ở vùng ven thành phố Hồ Chí Minh đã nhiều năm, gia cảnh không khá giả gì. Gia đình cô được 4 người con trai. Đứa út hiền lành, hiếu thảo lại học giỏi, những tưởng sẽ là điểm tựa nương cho gia đình sau này.
ngheo
Thế nhưng, đời thật trớ trêu…! Trong một lần cùng bạn bè đi dã ngoại, người con út đã gặp tai nạn xe, chết tại chỗ. Trong buồn sầu khổ đau, cô trở ra như mất trí. Suốt ngày cứ lẩm bẩm nhẩm đi nhắc lại đúng một câu: “Tại sao lại là nó ?” Chứng kiến cảnh ấy, lòng tôi thổn thức xiết bao. Tôi tự hỏi: Tại sao trên đời lại có những sự oái oăm như thế ? Ai đã gây nên khổ đau ấy, sự dữ ấy ?

Sự dữ ấy do đâu ? Do em tôi chạy xe không cẩn thận dẫn đến tai nạn ? Nếu thế, sự dữ ấy do chính em tự chuốc lấy. Em phải lãnh lấy hậu quả của việc mình làm. Không chỉ em, mà cả gia đình, người thân cũng phải ngậm ngùi chịu lụy cảnh đau thương mất mát do em gây nên bởi hành động dại dột của mình. Chẳng ai khác phải chịu trách nhiệm, trừ em; có chăng chỉ nương nhờ vào tình thương yêu đỡ nâng của mọi người.

Sự dữ ấy do đâu ? Do người khác bất cẩn lao vào, dẫu em đã hết sức cẩn thận? Như thế, sự dữ ấy là do sự bất cẩn gây ra. Và người lái xe bất cẩn kia phải chịu mọi trách nhiệm cho điều mình làm. Em tôi hoàn toàn không có lỗi trong việc này. Nhưng em lại là nạn nhân của sự bất cẩn trọng của người nào đó. Em thật đáng thương. Và công bằng mà nói, người gây ra sự dữ ấy phải chịu trách nhiệm bù đắp lại những mất mát mà em và gia đình đã và đang phải chịu. Thế nhưng, bù đắp thế nào cho thỏa khi em đã vĩnh viễn ra đi, để lại một khoảng trống vắng không thể khỏa lấp nơi gia đình!

Sự dữ ấy do đâu ? Do xe hư khi đang di chuyển với tốc độ cao ? Nếu thế, sự dữ xảy ra hoặc do em bất cẩn trong việc bảo trì và sử dụng xe hoặc do nhà sản xuất cho ra thị trường những xe không không đảm bảo chất lượng. Do đó, trách nhiệm hoặc thuộc về em hoặc thuộc về nhà sản xuất, dẫu trách nhiệm đó không là 100%.

Sự dữ ấy do đâu ? Do đường xá nhỏ hẹp, lại thêm ổ gà ổ voi khắp nơi, khiến em lạc lái mà gặp tai nạn ? Nếu thế, trách nhiệm thuộc về nhà thầu xây dựng và bảo trì đoạn đường đó khi đã không đảm bảo cho tuyến đường được an toàn, dẫu có một phần trách nhiệm thuộc về em, người lưu thông trên đường.

Sự dữ ấy do đâu ? Do mưa bão khiến đường trơn trượt, lại thêm gió giật khiến em bị cuốn văng đi gây ra tai nạn ? Như thế, trách nhiệm thuộc về thiên nhiên khắc nghiệt. Đồng thời cũng thuộc một phần về em khi em chọn lưu thông trên đường khi trời bão giông.

… Nhưng dù trách nhiệm thuộc về ai chăng nữa, mất mát là quá lớn và có đáng để phải chịu những mất mát như thế chăng ?…

Hóa ra sự dữ trên đời đa phần là do con người tự gây ra cho mình và gây ra cho nhau. Chỉ một phần là do thiên nhiên khắc nghiệt gây ra, đôi khi với sự tác động của chính con người. Nếu thế, ai phải chịu trách nhiệm khi sự dữ xảy đến? Chắc chắn không thể đổ lỗi hết cho thiên nhiên; cũng không thể đổ hết lỗi cho người khác; và cũng chẳng nên đay nghiến trách cứ chính mình. Nhưng khi sự dữ xảy đến, đau khổ là rất lớn và mất mát là rất thật. Có những mất mát tưởng chừng chẳng gì có thể bù đắp được, như mất mát gia đình cô tôi đã và đang gánh chịu.

Người thì đã ra đi; mất mát vẫn còn đó, lấy gì bù lại cho thỏa! Việc tìm kiếm nguyên nhân gây ra sự dữ không phải để đòi lại người, bắt phải bù lại mất mát, cho bằng đối diện hiện tại và nghĩ đến tương lai. Có lẽ mất mát, dù không tránh khỏi, nhưng sẽ vơi đi trước những ủi an, sẻ chia, đỡ nâng con người dành cho nhau khi sự dữ xảy đến. Nếu thế, dầu sự dữ do đâu đi nữa, cũng không thể đánh gục được con người, không thể lấy đi niềm tin và hy vọng vào một đời sống tốt đẹp hơn của con người. Và như thế, ngay giữa tai ương nghịch cảnh của đời sống, con người vẫn có thể bình an vui sống.

Đã mang thân phận con người, ai lại chẳng mong điều lành tránh điều dữ, cho mình và cho người thân yêu. Nhìn lại một vài nguyên nhân gây ra sự dữ như trên, tôi tự hỏi: Tại sao con người lại có thể gây sự dữ cho nhau trong khi chính mình lại cố tìm tránh điều dữ? Nghĩ cũng lạ, con người cứ vô tình hoặc cố ý gây thêm sự dữ cho chính mình và cho người khác, trong khi lại không ngừng than vãn: “Không thể hiểu nổi, tại sao lại có sự dữ trên đời này!” Tôi phải làm gì để cuộc sống này bớt đi sự dữ, khổ đau?…

Thủ Đức, 29.06.2015
Vinhsơn Phạm Văn Đoàn, S.J.
(dongten.net 29.06.2015)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có một người hành khất đến trước cửa nhà của một người giàu có để xin bố thí, mong được đồng xu nhỏ hay một miếng bánh vụn, đó là tất cả những gì người ăn xin chờ đợi nơi người giàu có. Nhưng mặc cho người khốn khổ van xin, người giàu có vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Đến một lúc không còn chịu nổi những lời van xin của người hành khất, thay vì bố thí, người giàu đã lấy đá ném vào con người khốn khổ.
Không ai có quyền lựa chọn nơi sinh ra, giới tính hay màu da… Rất nhiều thứ tốt – xấu, đáng buồn thay, lại được phán xét bởi sự chủ quan của một nhóm người rồi dần dần trở thành định kiến trong xã hội. Quên đi tất cả những định kiến xã hội, hãy lắng nghe và ngắm nhìn bằng trái tim, bằng tình thương yêu và sự tôn trọng, bạn sẽ thấy cuộc sống này thật là tuyệt diệu. Bạn có thể cảm nhận rõ ràng hơn qua hai câu chuyện dưới đây.
Người phụ nữ hỏi cậu bé: “Bé bán mớ rau này giá bao nhiêu?” Cậu bé trả lời: “3.000 đồng/ một bó, thưa bà.” Người phụ nữ liền nói: “6 bó 12.000 đồng, không bán tôi mua chỗ khác.” Cậu bé nói: “Bà Cứ mua với cái giá mà bà muốn. Có thể đây là khởi đầu tốt, bởi từ sáng tới giờ con vẫn chưa bán được bó nào.”
Một vị phu nhân khinh thường một ông lão làm vườn, một vị chủ doanh nghiệp nhỏ thất bại khi giao dịch kinh doanh, một cậu thanh niên giúp một bà già trú mưa, toàn bộ những việc làm ấy có thể là ngẫu nhiên, bình thường, giản đơn…nhưng mỗi một hành động lại ở trong một hoàn cảnh khác nhau và đem lại những kết cục vô cùng bất ngờ…
Em Katelynn Hardee tại gian hàng bán cookie và cacao nóng. (Hình: Breeze Hill Elementary, Facebook) VISTA, California (NV) – Một học sinh 5 tuổi ở Vista thuộc San Diego County làm rung động nhiều người vì bán bánh cookie và cacao nóng để giúp nhiều học sinh khác trả nợ tiền ăn trưa. Theo đài KTLA, bé gái Katelynn Hardee nghe thấy nhiều người không trả được tiền ăn trưa trong trường cho con mình và quyết định tìm cách giúp đỡ. Bà Karina Hardee kể mọi thứ bắt đầu từ lúc em nghe thấy một người mẹ của bạn học nói không trả tiền được và liền hỏi mẹ mình.
- Từ nay đến cuối tuần, mỗi người trong chúng con hãy tìm quan sát một cây bông tầm thường mọc bên lề đường không được người ta chú ý và đặt tên cho đàng hoàng, nhưng chỉ được gọi bằng một tên chung là hoa dại, không có giá trị gì cả. Cả lớp học hăng say thực hiện điều thầy giáo muốn. Mỗi em cố gắng cầm theo một kính lúp quan sát, nhìn xem thật kỹ những đường nét cấu tạo vành hoa, những màu sắc tươi đẹp. Sau một tuần lễ, từng học trò thi đua nhau mô tả những nét đẹp của bông hoa mà mình đã quan sát được. Cả lớp đều công nhận rằng: những loại hoa dại bị khinh thường kia đều có một vẻ đẹp tuyệt vời không ngờ được, mà cũng không ai có thể bắt chước tạo ra những vành hoa, những màu sắc đầy sức thu hút như vậy.
Đoàn tình nguyện viên vượt một chặng đường dài đến nơi cứu trợ. Mọi người trên chuyến xe không khỏi xúc động khi nhìn thấy các em nhỏ nhem nhuốc, gầy gò, quần áo tả tơi đuổi theo chiếc xe tải to lớn chở đầy quà cứu trợ. Ngay lập tức, nhóm tình nguyện viên quay vào xe lấy quà trao cho các em. Bỗng một tình nguyện viên người Mỹ quát lớn: “Cậu định làm gì vậy? Bỏ xuống!”.
Trước hết, xin kể lại một câu chuyện nhỏ lan truyền trên Internet, dù ngắn nhưng có tính triết lý sâu sắc. “Nên chặt cây nào?” Một vị hòa thượng hỏi các đệ tử: “Ta bảo các con lên núi để chặt một cái cây. Lên trên đó, các con thấy có hai cái cây, một cái thân to và cái kia thân nhỏ. Các con sẽ chặt cây nào?”. Các đệ tử đều trả lời: “Tất nhiên là chặt cây thân to ạ”.
Như một lời nhắn nhủ dành cho các gia đình… Chuyện một ngày mùa đông Cả nhà bên bếp lửa Ở bên ngoài vuông cửa Xối xả những giọt mưa. Trong lòng Mẹ đung đưa
04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4818) Jean de La Fontaine, Pháp ...Ngày ấy tại khu rừng U Minh có một con Cáo đang đói ăn. Cáo ta đã đói ba ngày nay rồi,nó đi lang thang tìm kiếm thước ăn mãi nhưng vẫn chẵng thấy gì để lấp đầy cái bụng đang đói meo của nó.Một buổi chiều kia,trong khi đang thơ thẩn...
Bảo Trợ