Suy Nghĩ Về Tình Bạn

28 Tháng Chín 20191:22 SA(Xem: 928)

Tình Bạn Thân - Akira Phan

 

Suy Nghĩ Về Tình Bạn


Việc liên lạc tinh bangặp gỡ lại một số bạn bè cũ gợi lên trong tôi vài suy nghĩ về tình bạn. Thủa nhỏ sống chung, chơi chung tôi có những bạn thời thơ ấu; lớn lên học chung trường, chung lớp, cùng giúp nhau học, vui chơi cùng nhau, tôi có thêm bạn học; ra trường làm chung cơ quan, chung công việc, chung mục đích, nên tình đồng nghiệp.

Đôi lúc nhìn lại những tình bạn ấy, tôi thấy nhiều điều thật trớ trêu nhưng cũng có những điều rất thú vị. Có những người vừa gặp đã như thân; có những người gặp hoài vẫn không thân; có những người thân thiết gần gũi đó nhưng rồi tình thân lại nhạt nhòa theo thời gian; cũng có những người tưởng chừng không thể chịu được mỗi lần đụng mặt, nhưng rồi sau đó lại nên thân, thân ơi là thân!

Đang chìm giữa những kỷ niệm ấy, bất chợt, một vài thắc mắc đến trong tâm trí tôi: Vì sao lại có những sự việc như thế? Điều gì khiến con người ta nên bạn nên bè? Điều gì khiến tình bạn kết thúc?

Phải chăng cứ sống chung thì nên thân, học chung nên bạn, chơi chung nên bè và làm chung nên đồng nghiệp? Không hẳn đã là thế, vì thực tế có rất nhiều trường hợp vì sống chung mà đụng, làm chung mà thành ra đối thủ cạnh tranh,… Như thế, “chung” thôi thì chưa đủ. Vậy, nếu họ sống chung, làm chung và biết chia phần lợi ích cho nhau thì sao? Có lẽ nếu cả hai đều đạt được lợi ích thì không đến nỗi đụng độ và thành ra địch thủ của nhau. Và như thế, họ có thể là bạn. Vậy ra, chính sự “chung” và “chia” ấy làm nên tình bạn.

Nhưng liệu một tình bạn chỉ dựa trên sự chung chia có bền lâu? Nó sẽ ra sao khi hết chung chia? Tình bạn tuổi học trò thật vui nhưng cũng thật buồn. Vui vì những giờ học chung, những sinh hoạt chung, những đùa vui chung vốn luôn đi kèm với những sẻ chia rất hồn nhiên, tươi vui, và cả tinh nghịch nữa, vốn đúng kiểu tuổi học trò; buồn vì khi chúng tôi rời mái trường thân yêu cũng là lúc tình bạn cất cánh bay xa. Rất hiếm người trong chúng tôi còn giữ được tình bạn ấy khi mỗi người một ngả đường, một công việc, một môi trường sống riêng.

Lại nữa, nếu tình bạn chỉ dựa trên “ăn đồng chia đều” liệu tình bạn ấy có cần thiết chăng? Thường ta mong có bạn để “chia ngọt sẻ bùi”. Cứ dựa trên chia sẻ lợi ích, liệu người ta có sẵn lòng chia “miếng ngọt” cho người khác, rồi khi gặp phải “miếng bùi” liệu có ai đồng ý san sẻ không? Không lẽ cứ chia hết cho mọi người, ai nhận cũng được, không ai nhận cũng chẳng sao, theo kiểu lên mạng xã hội “trút hết bầu tâm sự” rồi nhấn ‘public’ là xong? Có lẽ điều này ít nhiều cũng giúp ích. Thế nhưng, những chia sẻ kiểu đại trà ấy thường chỉ đạt được bề rộng thôi, hiếm khi đạt đến chiều sâu cần thiết. Niềm vui được nhiều người biết đến, xem ra cũng thú vị chứ! Thế nhưng, nỗi niềm sâu thăm thẳm nơi cõi riêng tư của lòng người thì khác, có lẽ chỉ cần một vài người thực sự hiểu và sẻ chia thì tốt hơn, bớt gánh nặng hơn rất nhiều! Nếu những lúc như thế mà có được một người bạn thân đích thực, sẵn sàng lắng nghe, cảm thông, nâng đỡ … Còn mong gì hơn!

Thế nhưng một người bạn như thế có lẽ chẳng ai mong chờ có được từ những người chỉ muốn “ăn đồng chia đều”. Vậy, đâu là điều làm nên một tình bạn đích thực nếu đó không phải là việc chung chia lợi ích?

Phải chăng là người có cùng tính cách, chung sở thích? Tôi chưa cần nói ra thì đã có người hiểu, cảm thông, khích lệ động viên,…Wa, còn gì thú vị hơn khi có chung suy nghĩ và có cùng ước muốn để rồi hiểu nhau đến thế!

Thế nhưng, nếu cả hai cùng chung suy nghĩ xấu và ước muốn điều xấu như nhau thì sao? Có lẽ họ có thể là bạn, nhưng tình bạn ấy sẽ nghiêng về tận và lợi dụng nhau hơn là cảm thông đỡ nâng, sẽ cùng đưa nhau xuống vực sâu tăm tối hơn là lên những đồi cao sáng tươi. Hóa ra, tình bạn cao đẹp và bền lâu nhờ bởi sự chung chia những lợi ích nơi những người có cùng tính cách và sở thích tốt lành chứ không phải là xấu xa?
tinhban-friendship

Nhưng làm sao tôi có được loại tình bạn ấy khi mà cá tính tôi chưa tốt và ước muốn tôi chưa lành? Tôi không có hy vọng có được tình bạn đích thực hay sao?… Phải chăng một tình bạn tốt và đích thực không tự trên trời rơi xuống, nhưng được hình thành qua thời gian và với thiện chí cùng nỗ lực: khởi đi từ những chung chia thường ngày và cùng nhau nên hoàn thiện hơn mỗi ngày?

 

Vinhsơn Phạm Văn Đoàn, S.J.
Theo Dongten.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có 3 tên trộm nhìn thấy một thiếu phụ, một tên trong số đó nói: “Tôi sẽ ăn trộm được con dê mà thiếu phụ kia không hay biết gì cả”. Tên thứ hai nói: “Tôi sẽ bắt trộm con lừa ngay từ trong tay người thiếu phụ kia” Tên thứ ba nói: “Cái này có khó gì, tôi có thể lấy trộm hết toàn bộ quần áo đang mặc trên người thiếu phụ kia”... Tên thứ nhất đã len lén đến gần con dê, cởi bỏ cái lục lạc ra, sau đó dắt con dê đi. Người thiếu phụ nhìn quanh một lượt, phát hiện con dê không thấy đâu nữa, liền bắt đầu tìm kiếm.
Ngày xưa, có một vị hoàng đế thích quần áo đẹp đến nỗi ngài sẵn sàng chi không tiếc tay cho việc ăn mặc. Vị hoàng đế ấy chẳng ngó ngàng gì đến việc triều chính, cũng chẳng màng đến những thú vui khác. Mỗi giờ, ngài lại thay một bộ quần áo mới. Người ta thường nói “Hoàng đế đang lâm triều”, nhưng đối với vị vua này thì phải nói là:“Hoàng đế đang trong tủ áo”.
Đó là hai bức thư đều được viết để gửi cho người mẹ. Cùng một mốc thời gian, cùng một sự việc xảy ra... nhưng kết quả sau cùng thì rất khác biệt. Cách giáo dục của hai người mẹ dưới đây khiến chúng ta không khỏi suy ngẫm.
"Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé./post 14 Tháng Sáu 2013(Xem: 2522)/
Sống trên đời, ai ai cũng có rất nhiều điều không được như ý, rất nhiều thời điểm rơi vào đau khổ tuyệt vọng. Nếu như chúng ta hiểu ra và buông bỏ được chúng thì cuộc đời nhất định sẽ được cải biến tốt hơn. Dưới đây là câu chuyện cổ về Phật Thích Ca và câu chuyện của đôi vợ chồng trẻ đau khổ vì con gái qua đời. Thời ấy, hai vợ chồng nọ có cô con gái khoảng 14, 15 tuổi đoan chính, thông minh lại có tài ăn nói hiếm người sánh kịp. Nhưng đột nhiên cô bé bị mắc trọng bệnh và không lâu sau thì qua đời.
Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu. Vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình. Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!/post 28 Tháng Mười Một 2012 (Xem: 2409)/
Bị chìm trong một vũng bùn cứ lún dần, lún dần có lẽ là cảm giác không hề dễ chịu đối với con người cũng như những loài động vật. Hoang mang, sợ hãi và tuyệt vọng là những tính từ thích hợp nhất để diễn tả trạng thái cảm xúc của một sinh mệnh sống trong hoàn cảnh nguy hiểm này. Nicole Graham, nữ nhân vật chính trong câu chuyện cổ tích đời thường này đã cùng con gái và Astro – chú ngựa 18 năm tuổi của gia đình dạo chơi trên bờ biển Avalon, miền nam nước Úc.
Không phải mục tiêu nào cũng hoàn thành trọn vẹn. Không phải công việc nào cũng đều kết thúc thành công. Không phải nỗ lực nào cũng được đền đáp xứng đáng. Không phải mối quan hệ nào cũng giữ được bền lâu./post 04 Tháng Sáu 2012 (Xem: 4129)/
Một tử tù đang chờ thi hành án, anh cầu xin một điều ước cuối cùng là một cây bút chì và một tờ giấy. Sau khi viết trong một vài phút, anh nhờ nhân viên bảo vệ nhà tù gửi giúp bức thư này cho người mẹ ruột của mình. Trong thư anh viết : Mẹ, nếu có công lý trong thế giới này, con và mẹ nên bị kết án từ hình cùng nhau. Mẹ cũng có tội như con vì những gì con đã làm.
Trên đời, có nhiều người lạ lắm. Bạn giúp họ 7 phần. Họ lại nghĩ: bạn còn nợ họ 3 phần. Có những người đã quen với việc được cho mà dễ dàng quên ơn huệ. Cho dù bạn sở hữu cả chục cái tốt, cái hay nhưng chỉ cần có một lần không giúp họ, nó sẽ là cái cớ để xóa sạch sẽ mọi cố gắng nỗ lực của bạn.
Bảo Trợ