Suy Nghĩ Về Tình Bạn

28 Tháng Chín 20191:22 SA(Xem: 775)

Tình Bạn Thân - Akira Phan

 

Suy Nghĩ Về Tình Bạn


Việc liên lạc tinh bangặp gỡ lại một số bạn bè cũ gợi lên trong tôi vài suy nghĩ về tình bạn. Thủa nhỏ sống chung, chơi chung tôi có những bạn thời thơ ấu; lớn lên học chung trường, chung lớp, cùng giúp nhau học, vui chơi cùng nhau, tôi có thêm bạn học; ra trường làm chung cơ quan, chung công việc, chung mục đích, nên tình đồng nghiệp.

Đôi lúc nhìn lại những tình bạn ấy, tôi thấy nhiều điều thật trớ trêu nhưng cũng có những điều rất thú vị. Có những người vừa gặp đã như thân; có những người gặp hoài vẫn không thân; có những người thân thiết gần gũi đó nhưng rồi tình thân lại nhạt nhòa theo thời gian; cũng có những người tưởng chừng không thể chịu được mỗi lần đụng mặt, nhưng rồi sau đó lại nên thân, thân ơi là thân!

Đang chìm giữa những kỷ niệm ấy, bất chợt, một vài thắc mắc đến trong tâm trí tôi: Vì sao lại có những sự việc như thế? Điều gì khiến con người ta nên bạn nên bè? Điều gì khiến tình bạn kết thúc?

Phải chăng cứ sống chung thì nên thân, học chung nên bạn, chơi chung nên bè và làm chung nên đồng nghiệp? Không hẳn đã là thế, vì thực tế có rất nhiều trường hợp vì sống chung mà đụng, làm chung mà thành ra đối thủ cạnh tranh,… Như thế, “chung” thôi thì chưa đủ. Vậy, nếu họ sống chung, làm chung và biết chia phần lợi ích cho nhau thì sao? Có lẽ nếu cả hai đều đạt được lợi ích thì không đến nỗi đụng độ và thành ra địch thủ của nhau. Và như thế, họ có thể là bạn. Vậy ra, chính sự “chung” và “chia” ấy làm nên tình bạn.

Nhưng liệu một tình bạn chỉ dựa trên sự chung chia có bền lâu? Nó sẽ ra sao khi hết chung chia? Tình bạn tuổi học trò thật vui nhưng cũng thật buồn. Vui vì những giờ học chung, những sinh hoạt chung, những đùa vui chung vốn luôn đi kèm với những sẻ chia rất hồn nhiên, tươi vui, và cả tinh nghịch nữa, vốn đúng kiểu tuổi học trò; buồn vì khi chúng tôi rời mái trường thân yêu cũng là lúc tình bạn cất cánh bay xa. Rất hiếm người trong chúng tôi còn giữ được tình bạn ấy khi mỗi người một ngả đường, một công việc, một môi trường sống riêng.

Lại nữa, nếu tình bạn chỉ dựa trên “ăn đồng chia đều” liệu tình bạn ấy có cần thiết chăng? Thường ta mong có bạn để “chia ngọt sẻ bùi”. Cứ dựa trên chia sẻ lợi ích, liệu người ta có sẵn lòng chia “miếng ngọt” cho người khác, rồi khi gặp phải “miếng bùi” liệu có ai đồng ý san sẻ không? Không lẽ cứ chia hết cho mọi người, ai nhận cũng được, không ai nhận cũng chẳng sao, theo kiểu lên mạng xã hội “trút hết bầu tâm sự” rồi nhấn ‘public’ là xong? Có lẽ điều này ít nhiều cũng giúp ích. Thế nhưng, những chia sẻ kiểu đại trà ấy thường chỉ đạt được bề rộng thôi, hiếm khi đạt đến chiều sâu cần thiết. Niềm vui được nhiều người biết đến, xem ra cũng thú vị chứ! Thế nhưng, nỗi niềm sâu thăm thẳm nơi cõi riêng tư của lòng người thì khác, có lẽ chỉ cần một vài người thực sự hiểu và sẻ chia thì tốt hơn, bớt gánh nặng hơn rất nhiều! Nếu những lúc như thế mà có được một người bạn thân đích thực, sẵn sàng lắng nghe, cảm thông, nâng đỡ … Còn mong gì hơn!

Thế nhưng một người bạn như thế có lẽ chẳng ai mong chờ có được từ những người chỉ muốn “ăn đồng chia đều”. Vậy, đâu là điều làm nên một tình bạn đích thực nếu đó không phải là việc chung chia lợi ích?

Phải chăng là người có cùng tính cách, chung sở thích? Tôi chưa cần nói ra thì đã có người hiểu, cảm thông, khích lệ động viên,…Wa, còn gì thú vị hơn khi có chung suy nghĩ và có cùng ước muốn để rồi hiểu nhau đến thế!

Thế nhưng, nếu cả hai cùng chung suy nghĩ xấu và ước muốn điều xấu như nhau thì sao? Có lẽ họ có thể là bạn, nhưng tình bạn ấy sẽ nghiêng về tận và lợi dụng nhau hơn là cảm thông đỡ nâng, sẽ cùng đưa nhau xuống vực sâu tăm tối hơn là lên những đồi cao sáng tươi. Hóa ra, tình bạn cao đẹp và bền lâu nhờ bởi sự chung chia những lợi ích nơi những người có cùng tính cách và sở thích tốt lành chứ không phải là xấu xa?
tinhban-friendship

Nhưng làm sao tôi có được loại tình bạn ấy khi mà cá tính tôi chưa tốt và ước muốn tôi chưa lành? Tôi không có hy vọng có được tình bạn đích thực hay sao?… Phải chăng một tình bạn tốt và đích thực không tự trên trời rơi xuống, nhưng được hình thành qua thời gian và với thiện chí cùng nỗ lực: khởi đi từ những chung chia thường ngày và cùng nhau nên hoàn thiện hơn mỗi ngày?

 

Vinhsơn Phạm Văn Đoàn, S.J.
Theo Dongten.net

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có lẽ hầu hết các bạn đều biết đến tên Scott Hahn. Ông là một học giả Kinh thánh và mục sư Tin lành đã gia nhập Công giáo. Scott Hahn có một người bạn là linh mục, vị linh mục đó đến viếng thăm Giáo Đô Roma. Trong lần đó, vị Linh mục được gặp gỡ Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II.
Tôi rất thích các câu chuyện hiền hòa ngày xưa, lúc mọi người xem nhau là anh em, giúp nhau lúc túng thiếu, nợ nần không đòi nhau. Tâm hồn tôi được nuôi sống trong những chuyện này, tôi xin kể hai chuyện. Chuyện thứ nhất là câu chuyện Tha Thứ
Bài Sưu tầm Được đóng từ những phiến gỗ của con tàu thám hiểm huyền thoại Resolute thuộc Hoàng gia Anh, chiếc bàn làm việc của Tổng thống Mỹ đến nay đã có lịch sử 139 năm. Ngược dòng thời gian, tháng 4/1852, Hoàng gia Anh phái 5 tàu (trong đó có Resolute), dưới sự chỉ huy của ông Edward Belcher tham gia sứ mệnh tìm con đường tắt để rút ngắn hải hành mậu dịch với phương Đông. Sau 2 năm lang thang, tàu Resolute và 3 tàu khác bị mắc kẹt bởi băng nổi. Ông Belcher ra lệnh thủy thủ trên 4 con tàu bị kẹt rời sang con tàu duy nhất không mắc nạn là North Star. Trước khi rời đi, Kellett (thuyền trưởng tàu Resolute) ra lệnh lau chùi sạch boong, khóa chặt cabin và kéo cao cờ rồi mới cùng thủy thủ trở về Anh trên chiếc North Star chật chội.
Bạn có biết rằng trẻ em Nhật làm vệ sinh trường học của chúng mỗi ngày trong vòng 45 phút cùng giáo viên, điều này mở ra một thế hệ người Nhật khiêm tốn và ưa thích sự sạch sẽ.
Để từ chối lời nhận xét của Chúa rằng mình là người thông minh nhất thế giới, nhà triết học nổi tiếng Socrates quyết định đi tìm người thay thế ông. Kellerfon là một người bạn rất thân của Socrates. Một ngày nọ, anh cố tình chạy đến Đền thờ Delphi và hỏi Chúa: “Thưa Chúa, có ai khác trên thế giới thông minh hơn Socrates?” Chúa trả lời: – Không ai thông minh hơn Socrates.
Nhờ lòng tốt của các nông dân, anh David đã lấy lại được mảnh đất (ảnh: Faithpot). Năm 2011, hơn 200 nông dân ở bang Nebraska, Hoa Kỳ đã cùng viết nên một câu chuyện vô cùng xúc động khi lựa chọn im lặng trong suốt cuộc đấu giá, giúp một chàng trai mua lại trang trại của gia đình mình. Gia đình anh David đã gắn bó với nghề nông trong nhiều thập kỷ. Tuy nhiên, nhiều năm về trước, các cụ đã bán hết mảnh đất rộng 80 mẫu (khoảng 32ha) cho một người họ hàng. Người này không có ý định theo nghề nông nên sau đó đã bán lại cho ngân hàng. Vậy là, trang trại mà cả dòng họ đã dành hàng thập kỷ để xây dựng đã biến mất trong tích tắc. Cả gia đình đều rất phiền lòng.
Đức Chúa hiện ra và hỏi tôi: “Con trai của ta, con có thật sự yêu ta không?”. Câu hỏi ấy cứ xoáy vào tâm trí, khiến tôi thổn thức mãi không thôi… Một buổi sáng sớm, tôi thức dậy và thong thả dạo bước ngắm cảnh bình minh. Ái chà! Vẻ đẹp của vạn vật dưới bàn tay sáng tạo của Chúa thật sự vượt rất xa những gì mà con người có thể tưởng tượng. Trong lúc tôi đang mải mê ngắm nhìn công trình mỹ lệ của Chúa, tôi bỗng có cảm giác giống như Chúa đang ở bên cạnh mình vậy.
Sư phụ hỏi: “Nếu muốn đun ấm nước nhưng nửa chừng phát giác củi không đủ, con sẽ làm thế nào?” Một đệ tử nói: “Con sẽ đi tìm”. Một đệ tử đáp: “Con đi mượn tạm cho nhanh”. Một đệ tử khác nói: “Là con, con sẽ đi mua”. Sư phụ mỉm cười hỏi: “Thế sao các con không đổ bớt nước đi?”.
Bên trong miếng dưa chứa đựng một bài học lớn về cách ứng xử trong gia đình, khi trái tim đã nguội lạnh, con phải từng chút từng chút sưởi ấm cho nó, mỗi ngày đều luôn nhớ ủ ấm cho nó. Ngược lại khi trái tim đang ấm áp, con từng muỗng từng muỗng nước lạnh đổ vào nó thì một ngày nào đó nhất định sẽ khiến nó nguội lạnh.
Đôi khi, chúng ta thể hiện sự tức giận của mình dù trong thâm tâm, ta không thực sự giận dữ.
Bảo Trợ