Chút suy tư

15 Tháng Năm 20122:00 CH(Xem: 4751)
chutsuytu-contentSống dưới mái nhà quê hương, lắm lúc tôi thầm nghĩ: Khoa học - kĩ thuật ngày một phát triển thì lại càng đòi hỏi con người ngày càng phải tiến bộ hơn để kịp đi theo sự phát triển đó. Thế nên, trong lòng không khỏi thầm nghĩ về một tương lai mới cho hậu thế chúng ta.

Cuộc sống ngày một xô bồ; tất bật với bao công việc chung quanh thật khó lòng kiểm soát việc học hành của lớp trẻ nhất là trong vài tháng hè. Nay hè đến ước chi ở quê nhà có một môi trường để đáp ứng nhu cầu thiết thực cho trẻ và người lớn trong sự tiếp cận với Tin học. Đây cũng là nhu cầu nên làm, để cho các em đi kịp với các bạn cùng trang lứa ngoài đời. Người lớn cũng nên học Tin học để biết đôi chút về cơ bản, từ đó dễ dàng sự dụng máy tinh để đáp ứng những thông tin bổ ích trên trang mạng khi cần thiết.

Nói ra tất sẽ không khó bởi đó là chuyện suy tư mà, nhưng ai sẽ là người khởi xứng việc này. Nếu có người đứng ra làm việc này tất sẽ có người đồng hành phải không quý bạn đọc.

Bởi đâu tôi có sự thao thức này, không dấu diếm gì. Tôi một trong những người kém cỏi về lãnh vực công ngệ, nên rằng có ước mơ táo bạo đó là lẽ tất yếu thôi, tựa giống như một người đang dưỡng bệnh cần có viên thuốc để uống đó sao? Một sự diễn dạt không mấy thuyết phục song hy vọng nó giải tỏa tâm tư của người kém may mắn này, tuy chỉ là chút suy tư từ cõi lòng để vơi đi sự góp phần vào ích lợi mà xã hội cũng như lãnh vực tôn giáo gọi mời. Mong các bạn nhỏ chúng ta có sự quan tâm đặc biệt của mọi tầng lớp ở quê nhà mà có cơ may hội tụ đủ tài năng để cống hiến và phục quê hương mai sau.

Tạm kép chút suy tư này vì còn dành phần cho nhiều ý kiến khác để hướng tới một quê hương tốt đẹp hơn. Ước gì tại quê nhà, con em chúng ta sớm được đón nhận những món quà: đầy ý nghĩa và bổ ích trong dịp hè này.
Thanh Hằng

SH st 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Có ba người cùng tôn giáo, một là nhà truyền giáo, một là tài xế lái xe đò và một nông dân có vợ và 10 con. Ba người đều thâm niên 40 năm chức nghiệp, đã qua đời trùng hợp cùng giờ, cùng một ngày và cùng được lên trình diện Chúa để xin vào thiên đàng.
Mẹ bệnh nặng rồi mất. Hôm đưa tang, Bố không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ xuống hôn nhẹ lên quan tài Mẹ thầm thì: “ mình cứ yên tâm an nghỉ, các con để anh lo”. Mẹ ra đi để lại cho Bố 3 đứa con, Cúc 12 tuổi, Lan 8 tuổi và thằng Út mới có 3 tuổi đầu.
Câu chuyện cho thấy cái nhìn của chúng ta về người khác không luôn luôn chính xác, thậm chí nhiều khi còn nhầm lẫn nữa. Vì thế đừng vội xét đoán, kết án. Và cũng phải sẵn sàng thay đổi cái nhìn của mình khi chúng không còn đúng với sự thật nữa.
Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi cứ luôn nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta mắc phải, cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta.. Chúng ta dã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch xấu xí giữa 998 viên gạch hoàn hảo.
Đêm hôm sau, hai thiên thần lại dừng chân ở một gia đình nghèo và xin ở lại qua đêm. Hai vợ chồng bác nông dân túng thiếu về tài sản nhưng có thừa lòng hiếu khách nên đã mời hai thiên thần bữa ăn đạm bạc và mời họ ngủ trên giường. Sáng sớm hôm sau, hai thiên thần thấy hai vợ chồng bác nông dân buồn rười rượi.
Khi chiều buông, nó thầm dâng lên Mẹ đóa hoa Mân côi, những lời kinh cảm tạ vì Chúa đã thương ban cho nó một người cha tuyệt vời. Nó cũng dâng lên sức khỏe yếu ớt của cha nó và xin Chúa luôn gìn giữ, che chở cha nó an lành trong tình thương vô biên của Ngài.
Ở một khu rừng nọ, muôn loài muông thú sống rất thanh bình hạnh phúc. Cho đến khi Sư Tử vốn được bầu làm Chúa Sơn Lâm nhiều năm liền, một minh quân vừa oai phong lại vừa nhân từ, đang trong thời thịnh trị bỗng lăn đùng ra chết không rõ vì nguyên do gì.
Bảo Trợ