Chuyện Suy Tư - Tình yêu của Bố

19 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 3795)

Tình yêu của Bố.

blank 
 
 Mẹ bệnh nặng rồi mất. Hôm đưa tang, Bố không khóc, chỉ lặng lẽ quỳ xuống hôn nhẹ lên quan tài Mẹ thầm thì: “ mình cứ yên tâm an nghỉ, các con để anh lo”. Mẹ ra đi để lại cho Bố 3 đứa con, Cúc 12 tuổi, Lan 8 tuổi và thằng Út mới có 3 tuổi đầu.
 
 Vậy mà bố lo được. Đi làm về, Bố lo nấu ăn, giặt quần áo và dọn dẹp nhà cửa trong lúc các con làm bài. Cuối tuần, Bố đi chợ và làm sẵn vài món ăn để vào tủ lạnh. Bố không còn thời giờ để uống cà phê với bạn bè của Bố nữa. Có người hỏi Bố bao giờ đi thêm bước nữa, Bố chỉ cười: đợi các con xong đại học đã.
 
 Rồi lần lượt Cúc và Lan xong cử nhân, có chồng ra ở riêng. Khi thằng Út tốt nghiệp đại học, Bố gọi các con về làm mâm cơm cúng Mẹ. Lúc nầy mới thấy Bố khóc, nước mắt ràn rụa rồi ôm ngực ho rũ rượi …
 
 Bệnh viện bó tay, cho xe đưa Bố về nhà. Bố lặng lẽ vẫy các con đến gần, thì thào: Bố sắp đi thêm bước nữa đây, Bố đi về với Mẹ …



Chuyện con bò.

 blank
 
 Hai năm trước, sau mấy năm dành dụm Bố mua được con bò đực. Bố cưng quý lắm, lo cho nó còn hơn lo cho vợ con. Tắm rửa, cho ăn thêm cỏ tươi mỗi ngày. Nhờ thế con bò lớn rất nhanh, dáng mạnh khỏe trông thật đep.
 
 Hôm đầu tiên dắt nó đi cày mãnh đất hoang mới vỡ để trồng khoai, thấy thân thể nó đẫm mồ hôi, Bố thương đến độ đã cởi chiếc nón lá đang đội trên đầu xuống quạt cho nó mát. Con bò như cũng hiểu được tình thương của Bố, tựa đầu vào người Bố, mắt mơ màng.
 
 Từ khi Rá, đứa con trai lên lớp 11, Bố đã dành dụm cho nó vào đại học. Bố bảo nhà chỉ có mỗi mình nó là con trai, phải lo cho nó vào đại học để đổi đời. Con Rổ, đứa con gái đầu, đã phải bỏ học hồi lớp 7 để phụ cha mẹ mưu sinh. Bây giờ, Rổ đã có gia đình, hai vợ chồng sinh sống với mấy sào đất, sống lây lất bữa đói bữa no. Nhiều lúc Bố thầm trách giá như Bố có đủ tiền cho Rổ ăn học đàng hoàng, có lẽ bây giờ cuộc sống của nó đã khác…
 
 Có tin thằng Rá nhắn về, nó thi đỗ vào cả hai trường đại học ở Hà Nội. Cả nhà mừng rỡ, bà con lối xóm chạy tới chia vui. Khách về rồi, Bố vào buồng đập con heo đất ra đếm tiền dành dụm rồi thở dài. Nửa đêm, thức giấc không thấy Bố, Mẹ đi tìm và thấy Bố đang vuốt ve con bò, nước mắt chảy dài…
 
 Sáng hôm sau, Bố kêu người bán con bò. Khi người mua dắt bò đi, Bố lặng lẽ quay mặt đi chỗ khác, âm thầm lấy vạt áo lau nước mắt.
 
Khuyết Danh
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày xưa , có một người nông dân và một người thợ săn là hàng xóm của nhau. Người thợ săn nuôi một đàn chó săn rất dữ tợn và khó bảo, chúng thường nhảy qua hàng rào và rượt đuổi đàn cừu của người nông dân. Người nông dân bảo người hàng xóm của mình hãy trông nom đàn chó cẩn thận, nhưng xem ra những lời đó đều bị bỏ ngoài tai.
“Tính muôn màu muôn vẻ của thiên nhiên, tính di truyền kỳ diệu: hạt giống nào sinh cây trái đó, vẻ đẹp tuyệt vời của những nàng hoa, sự hài hòa và hoàn thiện của cơ thể con người, sự hùng vĩ của bầu trời sao; tất cả những cái đó, cộng với những ý kiến các vĩ nhân
Vài năm về trước, vào một ngày mùa hè , một cậu bé quyết định đi bơi ở con sông gần nhà. Trời thì nóng mà nước sông thì mát, cậu mừng rỡ nhảy ào xuống, bơi ra giữa sông mà không để ý rằng một con cá sấu đang bơi lại phía sau!
Trong cuộc sống không ít lần bạn phân vân giữa những cái nên và không nên làm... Thật là dũng cảm khi đặt cuộc sống và trái tim của mình vào cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất, một người lính như anh đã chứng kiến cái chết của bạn mình trong trận chiến kinh khủng này.
Người huấn luyện voi trả lời: "À, khi mà con voi này còn nhỏ và bé hơn bây giờ, chúng tôi đã sử dụng cùng một loại kích cỡ dây thừng giống như bây giờ để trói chúng. Ở độ tuổi đó, các sợi dây vẫn đủ sức để giữ chúng. Khi mà voi lớn lên, chúng tin rằng chúng không có đủ khả năng phá được dây.
...hồi nhỏ cha mẹ nghỉ hè một lèo ba tháng, được về miền quê vui chơi thỏa thích, nên đến ngày khai giảng rất nôn nao, hồi hộp, mong chờ. Và tiếng trống trường đầu tiên vang lên nghe rất thiêng liêng đúng như ông nói. Còn như tụi con thời nay...
Một học giả nọ đi dạo theo bờ hồ, bỗng nghe có tiếng cầu kinh của một ẩn sĩ vang lại từ một hòn đảo giữa hồ. Ông lắng tai nghe một lúc rồi tiếp tục đi. Nhưng một lát sau ông cảm thấy khó chịu. Bởi vì lời kinh của vị ẩn sĩ hoàn toàn sai lạc. Từ nội dung cho đến cách phát âm, tất cả đều sai.
“Ngày xưa, có một người làm công việc thu thuế, nhà rất giàu. Hắn ta rất độc ác. . Hắn luôn tìm đủ mọi cách để lấy được nhiều tiền bạc từ những người nông dân đến nộp thuế cho hắn… Một hôm có một bác nông dân dến xin khất hắn sang lần khác nộp tiền vì trong nhà bác không còn đến một hột gạo mà ăn.
Tôi đã gặp mẫu đối thoại nhiều xúc cảm này giữa cây bút chì và cục tẩy. Cha mẹ cũng giống như Cục Tẩy. Và Con cái là Bút chì. Cha mẹ luôn có mặt tại nơi vì bọn trẻ và sửa chữa những sai lầm của chúng. Thỉnh thoảng, trong khi làm như thế, cha mẹ phải chịu đau đớn, trở nên "bé" đi, già hơn và cuối cùng ra đi.
Ngày hôm ấy, bệnh viện Quận hạt Milwaukee đã phải đối diện với nan đề: một hài nhi 6 tháng tuổi tên là Leslie, trì độn tâm trí, không mắt, liệt não bộ, mang đời sống thực vật, hoàn toàn không phản ứng với âm thanh và xúc giác. Cha mẹ em đã bỏ rơi em
Bảo Trợ