Mùa Xuân Vĩnh Cửu

25 Tháng Giêng 20203:00 CH(Xem: 4481)

Từ khi vũ trụ được tạo thành, Thượng Đế đã xếp đặt để "tứ thời bát tiết" xoay vần đều đặn. Cả vũ trụ bao la hàng tỉ tinh tú luân chuyển một cách nhịp nhàng khéo léo như một bộ máy thực tinh vi mà cũng rất là "đơn giản". Mặc dù sự đơn giản đó không dễ hiểu đối với con người, nhưng một điều dễ hiểu là sự kiến tạo nên vũ trụ phát xuất từ yêu thương, và Thượng Đế mong muốn cho con người được cùng chung hưởng sự viên mãn của Người.
mua xuan 1

Con người cũng đã cố gắng tiếp tay với Thượng Đế để xây dựng một cuộc sống tốt đẹp, đem lại nhiều niềm vui, hạnh phúc hơn. Tuy vậy, mùa Xuân không phải là sáng kiến của con người, nhưng chính là sáng tạo, là quà tặng của Thượng Đế. Con người phải mất bao nhiêu thời gian mới khám phá ra sự sáng tạo đó, và con người đã tận hưởng niềm vui khi biết rằng mùa Xuân là mùa đẹp nhất trong năm. Với màu sắc rực rỡ của muôn vàn loài hoa đua nở, cây xanh đâm chồi nẩy lộc. Với những tiếng chim ríu rít đòi mẹ mớm mồi, khởi đầu cho những mầm sống mới. Với nắng ấm nhẹ nhàng mát mẻ thay cho những giá rét của mùa Đông, hay nóng bức oi ả của mùa Hè. Không có mùa Xuân có lẽ cuộc sống con người sẽ tẻ nhạt lắm, vì chẳng có một sự đợi chờ nào đầy hy vọng, nhiều cảm hứng mơ ước và dào dạt niềm vui như chờ đợi mùa Xuân.

Thế nhưng, mùa Xuân ngắn ngủi cứ qua đi rồi trở lại với những tươi sắc không thay đổi:

"Xuân đi, Xuân đến vẫn còn Xuân..."

Thì con người lại già cỗi, năm tháng chồng chất, thể xác hao mòn. Tất cả đều hao hụt mất mát và không bao giờ tìm được sự viên mãn. Con người đã và đang đi tìm sự viên mãn đó. Tuổi trẻ với sức sống dâng trào, đã hăng hái đi tìm mùa Xuân của chính lòng mình và không ít đã lạc hướng để rồi:

"Cũng liều nhắm mắt đưa chân,

"Để xem con tạo xoay vần đến đâu...!"

Mỗi mùa Xuân qua đi, lại thêm một mối day dứt, thêm một suy tư, và cứ tiếp diễn! Quả là "đa thọ đa ưu" ! Tuổi trẻ "tài cao" nên bước đi chẳng mấy ai quay lại xem vết chân của mình có lún sâu không, cho đến lúc phải dừng lại, thì lắm lúc đã sa lầy! Mặc dù không thiếu những người vững bước trên đường hoàn thiện, nhưng xem ra tỉ số chênh lệch quá đến nỗi :

"Người được gọi thì nhiều, mà kẻ được chọn thì ít"!

Tình yêu và tuổi trẻ sẽ qua đi, mùa Xuân của vũ trụ rồi cũng sẽ đến ngày tận cùng. Cuộc đời đem lại nhiều niềm vui, hy vọng và cũng đem lại nhiều đau khổ ân hận.Tất nhiên giữa hai thái cực khác biệt đó sẽ có một sự lựa chọn và :

"Phúc cho ai làm điều công chính, vì nước Trời là của họ!"

Ngày mà những người làm điều công chính sẽ được vinh dự lãnh nhận phần thưởng, đó chính là ngày kết thúc của mùa Xuân trần thế, mùa Xuân tạm bợ, quán trọ qua đường của cuộc lữ hành đi tìm sự viên mãn. Mùa Xuân đó, là những cơ hội cho những người biết hướng thượng, nâng tâm hồn lên để đáp trả và phục vụ…

Tuy vậy, sự kết thúc của mùa Xuân trần thế lại khởi đầu cho một mùa Xuân Vĩnh cửu, đây là thời điểm mừng vui, hoan hỉ cho những tâm hồn phục vụ tha nhân với tình yêu thương phát xuất tự con tim chân thành hy sinh quảng đại, và cũng lại chính là ngày đau buồn cho những kẻ dửng dưng ích kỷ quay lưng để hưỏng thụ cá tính.

Hãy chuẩn bị để bước vào mùa Xuân Vĩnh cửu của chính mình! Không có một sự lựa chọn nào khác, con đường tất yếu phải đi qua. Mùa Xuân Vĩnh cửu là mùa Xuân của Tình yêu, của sự bình an, của sự hoà nhập vào nguồn suối Ân sủng Thượng Đế, nơi đó Hạnh phúc thật vô biên.

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Đã một lần ngày xưa Thánh Phêrô ôm mặt khóc- Khi trong đêm vọng tới tiếng gà khuya- Ngài chợt nhớ lời Thầy nói như đùa,- “Gà chưa gáy, con đã chối Ta ba lần không quen biết”(Mt26,34;27,75)- Ngài đã khóc và đấm ngực ăn năn- Ngài đã khóc cho mình và chỉ một lần- Đến hôm nay nhiều lần Thánh Phêrô phải bật khóc / 29 Tháng Sáu 2013 (Xem: 3781) /
Những bông hoa đầy màu sắc bên ngoài chỉ tỏ lòng mộ mến với Đức Mẹ. Thực ra, những bông hoa được vun tưới trong lòng bằng lời tâm tình cầu nguyện, được ấp ủ bằng kinh Mân côi, được chăm bón bằng tràng hạt, đó mới là những bông hoa sẽ được đón nhận bằng chính Trái tim yêu thương của Mẹ Maria./post 12 Tháng Năm 2013 (Xem: 43352)/
Khi buổi sáng phiến đá cửa mồ bỗng lăn qua - Và nắng ban mai chiếu toả ánh chan hoà - Một mùa Xuân mới nhiệm mầu vừa rộng mở - Một trời mới và một đất mới của Con Người - Đã tràn lan Thánh đức khắp nơi nơi - Ôi! Cao thẳm vầng mây trời với đất - Một mùa Xuân bất diệt đầy Hồng ân Post 31 Tháng Ba 2013 (Xem: 2722)
Chợt Ngài bỗng kêu lên một tiếng lớn rồi tắt thở! Thân xác Ngài rũ xuống, thập giá rung lên nhè nhẹ! Chiều đang dần tàn, cảnh hoàng hôn thật thê lương trong ráng chiều màu tím thẫm ảm đạm! Post 30 Tháng Ba 2013(Xem: 3284)
28 Tháng Giêng 2013(Xem: 3412)/ Bây giờ mấy mươi năm trôi qua, nhiều người phiêu bạt xa quê, lập nghiệp làm ăn nơi thành thị, hoặc một vùng xa nơi tỉnh lẻ hay bôn ba tận hải ngoại, nhưng dù ở đâu, mùa Xuân đến bà con vẫn canh cánh trong lòng về những nỗi thương nhớ quê nhà, vùng đất đỏ Bình Giã yêu dấu.
01 Tháng Hai 2013 (Xem: 2143) Mừng Lễ Giáng Sinh, bà con Bình Giã, Bình Trung có lẽ trong lòng ai cũng vui với Xứ đạo ngày càng phát triển, với tâm tình đó hầu hết bà con vẫn tri ân các Cha Xứ đã từng coi sóc tinh thần từ những năm mới di cư vào Nam
Kính nhớ Linh Mục Hiệu Trưởng Phêrô Trần Đình Trong và Thầy Giám học Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi - Trung Học Hồng Lĩnh + Thắp nén hương lòng nhớ trường xưa - Còn ai còn nhớ tận bây giờ - Vật đổi sao dời, lòng không đổi - Hồng Lĩnh trường xưa vẫn trong thơ
Tháng Năm, tháng Hoa dâng kính Đức Mẹ lại về, làm tôi nhớ đến Mẹ tôi và liên tưởng đến một kỷ niệm đẹp thời niên thiếu. Hồi đó, mỗi năm đến tháng Hoa, đối với tôi là cả một tháng tìm tòi sáng kiến để trang trí bàn thờ Đức Mẹ. Mẹ tôi giao “công tác” trong tháng Năm cho tôi là trang trí bàn thờ, chưng hoa đèn nến cho bốn lần đọc kinh dâng kính Đức Mẹ tại nhà tôi. (Post 4/5/2013)
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:
Kìa ai hát bài về thăm trường cũ Tôi chợt nghe thấy nhớ mái trường xưa Mái trường Tấn Đức có tự bao giờ Hàng phượng vĩ bao trưa hè tránh nắng
Bảo Trợ