Nước mắt bên cây thập tự!

18 Tháng Tư 20142:00 CH(Xem: 3036)

Nước mắt bên cây thập tự!

 jesus-phucsinh-content

Buổi chiều hôm ấy, hồn nhỏ thơ thẩn lang thang đi xa mãi! Con đường đầy hoa lá xôn xao, nó mời gọi hồn nhỏ đi xa nữa vào cõi mộng mơ. Bước chân trên đường, lòng cố gắng lãng tránh những lôi cuốn phù phiếm, nhưng dù đã cố gắng đến mấy hồn nhỏ vẫn hướng về con đường đang vang lên âm thanh ngọt ngào có hương hoa quyến rũ!

 

Khi hồn nhỏ sắp sửa bước qua ngưỡng cửa phiêu bồng thì tự nhiên bước chân rơi hẫng xuống! Hồn nhỏ đã đặt bàn chân lên một dấu chân trên con đường rất lạ lùng, nó lún sâu xuống như biểu lộ một cái gì đó rất mạnh mẽ, nhưng cũng rất đau khổ, nghèo hèn. Điều khó hiểu là dấu vết bàn chân trần trụi đó lại có vẻ rất vừa vặn với giày dép mình đang mang.

 

Không chỉ có một dấu chân mà còn nhiều vết khác tiếp nối nữa. Hồn nhỏ có một cảm giác kỳ diệu vừa muốn bước đi nương theo những dấu chân vừa muốn để yên cho lòng mình như được an nghỉ trên dấu chân đó. Một sự thôi thúc vô hình đẩy hồn nhỏ dẫm lên những bước chân và cứ thế đi mãi. Càng bước đi càng thấy nhẹ nhàng thoải mái. Nhìn những dấu chân in hằn trên đất, hồn nhỏ cảm thấy như gần gũi như có một sợi dây thiêng liêng ràng buộc, ẩn hiện đâu đó một sự âu yếm thân thương thật tuyệt vời làm hồn nhỏ không thể tách rời ra khỏi những dấu chân.

 

Có lúc những dấu chân hình như khác thường giữa khoảng cách, có lúc trượt đi như bị lôi kéo…một cảm giác đau xót dâng lên, hồn nhỏ như cảm nhận được sự không thoải mái của những dấu chân. Con đường thật dài, lên dốc, nhưng không mỏi mệt. Hồn nhỏ như đồng cảm với “ai đó” qua những dấu chân, sự tha thiết với bước đi làm hồn nhỏ quên hết tất cả những gì chung quanh, chỉ còn có dấu vết bàn chân trên đường như một người bạn đồng hành. Người bạn vô hình nhưng lại rất hiển hiện qua dấu chân, tất cả cảm tình của người bạn đồng hành cũng biểu lộ trên những dấu chân đó.

 

Hồn nhỏ vừa ca hát vừa say sưa bước đi và cứ bước đi không ngưng nghỉ!

 

Cho đến khi hồn nhỏ đặt bàn chân vào dấu chân cuối cùng mới giật mình! Trước mặt là một cây giá gỗ màu xám xịt, có vẻ tang thương! Hồn nhỏ ngẩn ngơ! Sao lại thế này?

 

Không nghĩ rằng người bạn đồng hành bỏ rơi mình, vì cảm giác gần gũi thân yêu như đang quyện chặt trong hồn nhỏ.

 

Nhìn cây giá gỗ, thấy những vệt máu chảy dài từ trên xuống theo thân gỗ, hồn nhỏ ngước lên, một khuôn mặt đẫm máu với đôi mắt tha thiết đầy cảm tính, rồi đôi môi mấp máy:

 

-“Ta yêu con!”

 

Hồn nhỏ sung sướng! Người yêu tôi đây rồi! Những dấu chân thân thương và đôi mắt trìu mến đã chứng minh cho tình cảm của người đã yêu tôi, đã dẫn tôi tới nơi này, còn nỗi niềm nào hơn! Nhưng giây phút hạnh phúc thật ngắn ngủi! Mở mắt thật lớn, hồn nhỏ thấy người yêu mình đang giãy chết, đang trong cơn hấp hối, ai đó đã đóng đinh tay chân người vào cây giá gỗ, ai đó đã đánh đập tàn nhẫn người đến nỗi thân hình đầy những vết bầm dập!

 

Hồn nhỏ run rẩy! Làm thế nào để cứu người ra khỏi chỗ này. Hồn nhỏ yếu đuối quá, làm sao đây? Ngước nhìn lên, mồ hôi trên trán người ướt đẫm hoà lẫn với máu, ánh mắt người như van xin, như cầu khẩn hãy làm mọi cách đem người xuống! Thương cảm quá, hồn nhỏ gục đầu ôm chân giá gỗ khóc nức nở!

 

Những giọt mồ hôi lẫn máu từ thân thể người rơi xuống trên lưng hồn nhỏ làm mọc lên một đôi cánh, như cảm nhận một sức mạnh nào đó thúc đẩy tìm cách phải cứu người. Hồn nhỏ đứng bật dậy, thấy người hơi thở thoi thóp, run run nở một nụ cười trong đau đớn:

 

-“Hãy đi! Ta yêu con!”

 

Hồn nhỏ vội vã bay đi! Với đôi cánh niềm tin, một sức mạnh thiêng liêng không bờ bến, hồn nhỏ bay đến khắp mọi miền trên thế gian, những mong sẽ tìm được nhiều sự quan tâm giúp đỡ để cứu người khỏi chết!

 

Tới một thành phố lớn, hồn nhỏ gặp những người giàu có, họ đang hưởng thụ những gì thoải mái nhất do tiền bạc đem đến. Họ chỉ nghĩ đến hiện tại, cái sung sướng vật chất mà họ đang đụng chạm được. Họ chẳng nghĩ gì đến tâm linh, đến những giá trị thiêng liêng của linh hồn con người hay nghĩ đến một người đang hấp hối trên giá gỗ! Một thanh niên trông giàu có trí thức, đứng tần ngần trước cửa một ngôi giáo đường, nhưng rồi anh ta đã bỏ đi! Có lẽ anh ta tiếc chút thì giờ! Không thể mong gì nơi những người này!

 

Hồn nhỏ bay tới một nơi khác, ở đây bom đạn đang thi nhau nổ vang rền! Người ta đang ra sức chế tạo những thứ giết người cho mau chóng. Người ta dùng mọi thủ đoạn để chiến thắng, ngay cả dùng mạng sống mình để giết người khác! Họ làm bất cứ điều gì để gây chiến tranh, trong chiến tranh và thủ lợi. Họ còn nhân danh Thượng Đế để làm chuyện đó nữa! Họ tạo ra sự sợ hãi kinh hoảng chết chóc cho người khác và cho chính họ! Cũng không mong được giúp đỡ gì nơi những người này!

 

Hồn nhỏ bay đi tới một chỗ có rất nhiều ngôi nhà đẹp mắt, tụ họp người đông đảo tấp nập, nhưng ai nấy đều đang mải mê cuộc đỏ đen, họ đang vận dụng tất cả mọi mánh khoé để hy vọng thắng cuộc, ôm về những khoản tiền lớn. Đàng sau đám người mê mải đó, lại còn có những người bán, người mua vui qua thân xác, tìm đến những thứ kích động mạnh mẽ hơn để được những cảm giác chóng qua. Ở chỗ này chẳng mấy ai nghĩ đến người khác! Họ còn bán buôn cả con người để làm nô lệ! Hồn nhỏ chợt thấy cha con ông Lót đang vội vã chạy trên đường vắng dẫn ra ngoại ô, có lẽ họ sợ một cơn hậu hoạ nào đó chăng? Hồn nhỏ cũng vội vàng rời khỏi chỗ này!

 

Hồn nhỏ ra đi lại gặp một cảnh tượng thật xót xa, những cha mẹ không là những cặp vợ chồng bình thường, họ đều cùng là đàn ông, hay cùng là đàn bà, làm sao lại gọi họ là “cha mẹ” được! Trông họ chẳng có chút gì là mạnh khoẻ, họ dẫn những đứa con mang triệu chứng của mù loà bệnh hoạn đi trên những con đường đầy cạm bẫy, đầy những thứ rác rưởi tanh hôi. Bên vệ đường, Salomon và đám thê thiếp đang quỳ than khóc cho số phận! Họ cũng chẳng ngó ngàng gì vẫn vô tình đi qua! Hồn nhỏ thấy họ đang đi đến con ngõ cụt của cuộc sống, vậy mà đoàn người tiếp nối càng lúc càng đông đảo. Cũng có những người khác tìm cách giúp họ rời khỏi nơi đó, nhưng họ không muốn!

 

Đến một nơi khác, hồn nhỏ thấy những con bò đúc bằng vàng, bằng đồng, bằng bạch kim, bằng sành sứ… rất nhiều người đang thờ lạy những con bò đó. Họ tưởng đó là Thượng Đế thần linh của họ! Hồn nhỏ thắc mắc tại sao họ lại có thể ngây thơ như thế, Thượng Đế sáng tạo ra con người chứ sao lại có chuyện con người nhào nặn ra Thượng Đế! Hồn nhỏ thấy ông Maisen đang buồn rầu ôm hai cái Bia đá đứng bên dốc núi ngẩn ngơ nhìn đám người cuồng tín cúng tế bầy bò! Dưới chân ông, một cặp Bia đá khác đã vỡ tan tành!

 

Qua một khu phố nhộn nhịp, nơi mấy toà nhà cao lớn, có rất nhiều người đi lại, hồn nhỏ thoảng nghe những tiếng trẻ thơ khóc, tiếng khóc mang vẻ oằn oại oán than! Hồn nhỏ chợt cảm thấy rùng mình khi nhận ra tiếng khóc phát xuất từ nơi những thùng rác trong toà nhà. Có rất nhiều con quỉ không có đuôi mặc áo trắng đang hành hình những thai nhi chưa lọt lòng mẹ! Đau đớn thay, chính những bà mẹ mang con mình tới đây để giết nó! Bên kia đường là ngôi nhà thờ bé nhỏ, có trang trí một cái hang đá, trong hang đá có hình tượng của một hài nhi vừa sinh ra nằm trong máng cỏ, người cha và người mẹ phúc hậu quỳ bên hài nhi săn sóc cho con mình. Hồn nhỏ nghĩ đến người đang bị treo trên giá gỗ, người đó cũng với ánh mắt tha thiết của người cha nhân hiền, đã nói lên một điều với hồn nhỏ mà đáng lẽ những bà mẹ thay vì mang con đến toà nhà đó phải nói với con mình“Mẹ yêu con!”

 

Lòng thất vọng vì tất cả những cảnh tượng vừa trải qua. Chẳng tìm thấy được bao nhiêu người sẵn sàng giúp đem người thoát khỏi cảnh treo trên giá gỗ! Chẳng tìm thấy ở đâu có một tình cảm sâu xa, bao la như tình của người đang treo trên giá gỗ! Hồn nhỏ vội vàng quay gót trở về với người vì muốn được nghe lại lời lời nói âu yếm yêu thương quý giá đó, “Ta yêu con!”

 

Khi trở về bên giá gỗ, hồn nhỏ bàng hoàng, người đã chết! Chẳng những không tìm được sự trợ giúp nào để cứu người cả, mà những gì đang xảy ra có lẽ làm cho người càng đau đớn hơn! Hồn nhỏ ôm chân giá gỗ khóc thương cho sự cô đơn buồn thảm của người. Một ai đó chẳng thương tình người đã không còn sống nữa vẫn đâm mũi giáo vào bên sườn. Máu và nước chảy xuống ướt cả lưng hồn nhỏ!

 

Nhưng bỗng nhiên, từ những giọt nước và máu từ cạnh sườn người rơi xuống thấm vào lòng đất, những cây lúa miến mọc lên đơm bông một cách nhanh chóng! Hồn nhỏ ngẩng lên, trên giá gỗ trống không!

 

Lần theo những dấu chân cũ trở về! Không còn những giọt nước mắt thương đau nữa! Lòng thơ thới hân hoan! Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!

 

Đặng Xuân Hường

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Kính nhớ Linh Mục Hiệu Trưởng Phêrô Trần Đình Trong và Thầy Giám học Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi - Trung Học Hồng Lĩnh + Thắp nén hương lòng nhớ trường xưa - Còn ai còn nhớ tận bây giờ - Vật đổi sao dời, lòng không đổi - Hồng Lĩnh trường xưa vẫn trong thơ
Tháng Năm, tháng Hoa dâng kính Đức Mẹ lại về, làm tôi nhớ đến Mẹ tôi và liên tưởng đến một kỷ niệm đẹp thời niên thiếu. Hồi đó, mỗi năm đến tháng Hoa, đối với tôi là cả một tháng tìm tòi sáng kiến để trang trí bàn thờ Đức Mẹ. Mẹ tôi giao “công tác” trong tháng Năm cho tôi là trang trí bàn thờ, chưng hoa đèn nến cho bốn lần đọc kinh dâng kính Đức Mẹ tại nhà tôi. (Post 4/5/2013)
(Sự tích vui câu chuyện về thời học sinh xưa) - Ngày xửa ngày xưa, khi con người vừa phát minh ra chữ viết để tiện việc học hành thì cũng chính lúc đó, Ngọc hoàng Thượng Đế vừa để mắt tới đám... học trò dưới thế gian! Ngài ra lệnh cứ mỗi một trăm năm thì vị Thần Giáo Dục phải thân chinh xuống trần gian tìm hiểu xét đoán về việc học hành của con người phát triển như thế nào, vì như ngài nói:
Kìa ai hát bài về thăm trường cũ Tôi chợt nghe thấy nhớ mái trường xưa Mái trường Tấn Đức có tự bao giờ Hàng phượng vĩ bao trưa hè tránh nắng
Hồng Lĩnh gợi nhớ quê hương, Tên trường được chọn tình thương đong đầy. Biết bao kỷ niệm từ đây, Tình trò! Tình Cha! Tình Thầy! Khắc ghi.
Qua sông gửi lại nụ cười, Tình yêu xin tặng người thầy kính thương. Con đò mộc, mái đầu sương, Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày, Khúc sông ấy vẫn còn đây, Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...
Ngày 03/11/2015 GX Vinh Trung sẽ tiến hành di dời mộ phần của quý Cha tiền nhiệm xứ Vinh Trung : - Cha Phêrô Trần Đình Trọng (1939-1985). - Cha Phêrô Nguyễn Viết Bình (1942-1995). - Cha J.B Vũ Hồng Lãm (1954-1994). - Cha Giuse Khuất Đăng Tích (1939-2004). Trong đó có phần mộ của Cha Phê Rô Trần Đình Trọng Hiệu Trưởng trường trung học Hồng Lĩnh.
Có thể nói ngày Tết đã đem đến cho mọi người một "cửa mở" soi rọi vào tâm khảm, không khí Tết bên ngoài sôi động bao nhiêu thì bên trong tâm lòng mỗi người có thể cũng có những xao động chợt đến chợt đi, ẩn hiện như đùa giỡn cùng với một suy tư nào đó trong ngày đầu năm mới.
Thánh Albertô là bổn mạng của Trường Trung Học Hồng Lĩnh - Bình Giã 1971-1975 Trong ngày lễ kính, xin được tưởng nhớ Linh Mục Hiệu trưởng Phêrô Trần Đình Trọng và thầy Giám học Augustine Nguyễn Nghĩa Khôi. Cầu xin Thánh Quan Thầy luôn phù trợ cho các cựu học sinh Hồng Lĩnh, để với kiến thức trong cuộc đời học sinh sẽ triển nở thành những công việc xây dựng xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.(Đình Nghĩa) - Thánh Albertô là một người thuộc thế hệ đầu của dòng Đaminh, Dòng được thành lập năm 1216. Ngài góp phần lớn trong những tiến triển quan trọng về trí thức trong thế kỷ XIII và Đức giáo hoàng Piô XII năm1941 đã đặt Ngài làm thánh bảo trợ cho những ai say mê nghiên cứu các ngành khoa học tự nhiên.
Xin chúc đến những người đang yêu - Tình đến rồi đi một sớm chiều - Xin hãy yêu với tình chân thật - Chẳng ai buồn, ai khổ vì yêu - Ngày lễ tình nhân là thời điểm - Nhìn lại lòng có thực yêu không - Rồi tặng riêng ai... một đoá hồng
Bảo Trợ