Bom đạn đã gây bao nhiêu cái chết, vết thương tật nguyền cho con người! Vậy mà có một thứ vô tri vô giác cũng mang đầy “mảnh đạn” trong thân mình, để lại những “vết sẹo suốt đời” nữa! Đó là…cây rừng!
… Ai đã một lần cất bước ra đi mới có thể hiểu được nỗi lòng của kẻ viễn xứ, đặc biệt, cứ mỗi độ Xuân về, những tâm hồn xa xứ, dù bận rộn với công việc mưu sinh, dù bề bộn với công tác mục vụ, nhưng tất cả đều hướng lòng về với quê hương, nơi “chôn nhau cắt rốn”
Bạn đã bao giờ nghĩ đến sự sống của Linh Hồn ? Và đầu tư cho sự sống ngày sau? Bạn nghĩ thế nào? Hình như không tốn kém gì cả, nên chúng ta không mấy tin tưởng vào cách đầu tư này! Tuy vậy, nếu như chúng ta bỏ nhiều tiền bạc, thời gian để đầu tư vật chất thì chưa chắc
Dân Bình Giã mình thì chẳng ai lạ gì món ếch, nhưng cũng có thể chẳng được mấy người làm món ếch thật “bài bản” đúng điệu dân nhậu (hồi xưa, chứ bây giờ thì...). Vì bà con ta “chặt to kho mặn”, có sao làm vậy, chứ chẳng mất công mua ba đồ gia vị lẻ tẻ, mất công tốn tiền…vì phải chờ đợi lâu lắc
Dâng Chúa, đời con ngàn trinh trong - Như muôn hương hoa giữa cánh đồng - Toả lan thơm ngát ân tình Chúa - Theo gió bay xa giữa nắng hồng - Dâng Chúa, đời con tuổi thanh xuân - Như cơn mưa nước xuống suối nguồn
Câu kinh tình yêu con hát mỗi ngày - Là những lát cuốc bên luống cày - Giọt mồ hôi chảy dài - Hoà vui với bàn tay - Nhịp nhàng trong câu hát! - Câu kinh tình yêu - Con hát với lời nguyện cầu - Niềm vui trộn lẫn với nỗi đau
Mưa! Mưa về rơi trên từng chiếc lá - Chiếc lá mềm run lạnh giữa mưa đêm - Ôi! Chiếc lá nào lặng lẽ âm thầm - Trong gió cuốn và mưa lên từng hạt nhẹ - Chiếc lá mềm, run rẩy còn xanh lắm - Vẫn từng ngày trốn gió dưới cành cao
Khi buổi sáng phiến đá cửa mồ bỗng lăn qua - Và nắng ban mai chiếu toả ánh chan hoà - Một mùa Xuân mới nhiệm mầu vừa rộng mở - Một trời mới và một đất mới của Con Người - Đã tràn lan Thánh đức khắp nơi nơi - Ôi! Cao thẳm vầng mây trời với đất - Một mùa Xuân bất diệt đầy Hồng ân
Buổi chiều hôm ấy, hồn nhỏ thơ thẩn lang thang đi xa mãi! Con đường đầy hoa lá xôn xao, nó mời gọi hồn nhỏ đi xa nữa vào cõi mộng mơ. Bước chân trên đường, lòng cố gắng lãng tránh những lôi cuốn phù phiếm, nhưng dù đã cố gắng đến mấy hồn nhỏ vẫn hướng về con đường
Chợt Ngài bỗng kêu lên một tiếng lớn rồi tắt thở! Thân xác Ngài rũ xuống, thập giá rung lên nhè nhẹ! Chiều đang dần tàn, cảnh hoàng hôn thật thê lương trong ráng chiều màu tím thẫm ảm đạm!
Bảo Trợ