“Trong rừng sâu có tiếng gọi, có tiếng gọi. Giục hồn ta hãy dọn đường, dọn đường Chúa đi…” Lời bài hát mà anh được nghe trong đêm cùng bà con tâm tình lại trỗi lên trong Tân. Tiếng gọi của Chúa không ở đâu xa, ngay trong sâu thẳm tâm hồn
Đã một lần ngày xưa Thánh Phêrô ôm mặt khóc- Khi trong đêm vọng tới tiếng gà khuya- Ngài chợt nhớ lời Thầy nói như đùa,- “Gà chưa gáy, con đã chối Ta ba lần không quen biết”(Mt26,34;27,75)- Ngài đã khóc và đấm ngực ăn năn- Ngài đã khóc cho mình và chỉ một lần- Đến hôm nay nhiều lần Thánh Phêrô phải bật khóc
Tiếng Bình Giã mình thật là giản dị, khi muốn diễn tả công việc của chú bé chăn bò, chẳng văn hoa, chẳng dài dòng lôi thôi mà cộc lốc: “Đi bò”. Đúng với truyền thống "chặt to kho mặn", thật thà chất phác của dân quê Nghệ-Tĩnh-Bình nhà mình!
Tôi thực sự xúc động khi nghe lời kinh nguyện: “Lạy Cha chúng tôi ở trên trời…!” Vậy ra, tôi còn một người Cha nữa sao! Ba ơi! Ba có còn nhớ đến con không? Con không bao giờ oán trách ba nữa! Con cầu mong cho tâm hồn mẹ được yên bình và con cũng cầu mong cho mái ấm gia đình của ba mãi mãi hạnh phúc!
“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…, để làm gì em biết không…, để gió cuốn đi…”. Lời hát của Ngôn lại ùa về trong tâm trí. Phải, cần phải có một tấm lòng và cần phải để gió cuốn đi thì mới thôi hết muộn phiền trong lòng. Xin Chúa ngự trị nơi đây, nơi trái tim lạnh giá bao năm, nơi túp lều tranh quạnh quẽ, nơi cây dương già cô đơn.
Hạnh phúc ngập tràn trong lòng Dung. Cô không thể nào ngờ được Ngôn yêu cô đến dường ấy. Và điều mà cô vui nhất là việc Ngôn sẵn sàng tha thứ cho lỗi lầm mà cô canh cánh trong lòng bấy nay khi cô kể lại quá khứ đau thương của mình. Mấy tuần nay, ngày nào anh cũng cùng cô đi học và giảng giải giáo lý cho cô.
Bầu không khí mùa thu ở nơi bờ biển quả thực là thơ mộng. Anh trăng tỏa sáng một màu vàng dễ chịu khiến lòng người cảm thấy thật bình an. Hàng thùy dương khẽ đu đưa theo làn gió mát lạnh đầy hơi sương từ biển đổ vào từng cơn. Tiếng côn trùng rả rích yếu ớt nhưng kiên nhẫn
Những bông hoa đầy màu sắc bên ngoài chỉ tỏ lòng mộ mến với Đức Mẹ. Thực ra, những bông hoa được vun tưới trong lòng bằng lời tâm tình cầu nguyện, được ấp ủ bằng kinh Mân côi, được chăm bón bằng tràng hạt, đó mới là những bông hoa sẽ được đón nhận bằng chính Trái tim yêu thương của Mẹ Maria.
Từ ngoài Bắc di cư vào Nam, hay sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất Bình Giã, những bà Mẹ đã góp bàn tay cùng chồng con xây dựng lên một thị trấn trù phú đầy sức sống sinh động. Từ nhà tranh vách lá, đường đất lầy lội, nay mọc lên những ngôi nhà gạch khang trang, đường trải nhựa bằng phẳng, phong cảnh xanh tươi…
Nhà chị có đám ruộng sình, quanh năm nước đọng như cái đầm lầy, rau muống ăn quanh năm. Anh Điển đã đắp bờ chặn lại ngăn nước, nên bây giờ nó như cái ao, rau muống mọc nhanh bò lan rộng ra gần hết mặt ao, cứ mươi ngày chị lại cắt một lần gánh ra chợ bán. Rau muống nhà chị cọng to, nõn nà
Bảo Trợ