Sáng nay ra ngõ ngập ngừng- Ngắm nhìn như thể chưa từng thấy qua- Bồi hồi ta chợt nhận ra- Nét duyên ẩn dấu thiết tha ân tình- Như bao cô gái quê mình- Ngây thơ hoa ổi bóng hình quê hương
Cụ Nguyễn ngồi trầm ngâm với ly cà phê nơi một quán nhỏ trên đường Bolsa, gần khu thương mại Phúc Lộc Thọ. Tuổi già như cụ, sống nơi đất khách quê người, lắm lúc cụ cảm thấy cô đơn lẻ bóng, mặc dù con cháu của cụ cũng khá đông đảo.
Dưới ánh trăng thu đang khuất dần sau rặng tre, Đạo lại nghĩ đến một ý định, một lời mời gọi cao cả hơn, đó là theo gương ông cha để dấn thân cho Thiên Chúa. Nó cũng không hiểu ý định này có tự bao giờ nhưng bên trong nó luôn có những thao thức trước các thực tế của cuộc sống. Những lần như thế, nó lại nghĩ đến lời chia sẻ của ông cha với anh em nó về cuộc đời dấn thân của ông.
Chiều nay, ngồi trong phòng học bài nhưng nó không tài nào học được. Ngoài trời tiếng mưa rả rích rơi lộp độp trên mái nhà, tán lá khiến cho lòng nó rưng rưng khó tả. Những trăn trở trong lòng cứ tuôn trào. Giờ đây, cuộc sống và việc học của anh em nó đã ổn định, việc mà nó xin ông cha cho được nhập đạo cũng tiến triển rất tốt.
Thoang thoảng làn hương thấm thoát bay-, Lan toả chiều xưa giữa bao ngày.- Quyện màn sương mỏng hoà khắp chốn...- Thấp thoáng lượn lờ giữa tầm tay...-Sầu thương chất ngất đầy tâm trí,- Sự đời vương nặng bởi sầu bi,
“ Công cha như núi thái sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Câu ca dao ngày xưa như dòng nước mát ngầm chảy mãi trong tâm hồn người Việt tự bao giờ? Giản dị, chất phát như trẻ thơ; tha thướt như hồi chuông ngân giữa giờ tịch mịch; và rất thật như sự hiện hữu của đất trời.
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ.
Ngửa bàn tay- Ngón tay gầy- Bàn tay nhỏ- Còn gì đây?- Bao tháng ngày Những đổi thay Bàn tay nhỏ Sao thế này?- Ngửa bàn tay- Chút thơ ngây- Từ năm ấy...
Thịt thú rừng đã một thời cung cấp cho bà con Bình Giã những bữa cơm ngon lành, những buổi tụ họp trò chuyện vui vẻ bên con heo, con nai… chờ làm thịt, nay thì đã trở thành những câu chuyện “cổ tích” xa xưa của lớp nhỏ. Rừng mà chẳng còn nữa huống chi là thú sống trong rừng!
một chàng nọ sinh sống tại Thủy Biều, cố đô Huế, chàng đã kết hôn với một cô gái trẻ vào năm 2000. Sau một năm, nàng cho ra đời một đứa con kháu khỉnh. Tưởng rằng đứa con sẽ làm cho bà Mẹ trẻ bận bịu hơn, nhưng trái lại chỉ sau khi sinh ba tháng, nàng đã bỏ con ở nhà cho chồng để lao vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng.
Bảo Trợ