Không còn được gọi hai tiếng ‘Mẹ ơi!’

08 Tháng Năm 20192:31 CH(Xem: 551)

Không còn được gọi hai tiếng ‘Mẹ ơi!’

Kim Tuyến Vũ 

blank
'Mẹ tôi ra đi vào đầu Mùa Xuân 2019, khi vạn vật vừa bừng tỉnh giấc sau những đêm dài ngủ Đông'. (Hình: Tác giả cung cấp)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau)  14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: ngoclan@nguoi-viet.com


Mẹ tôi ra đi vào đầu mùa Xuân 2019, khi vạn vật vừa bừng tỉnh giấc sau những đêm dài ngủ Đông. Ngoài kia trăm hoa khoe sắc đua nở dưới ánh ban mai rực rỡ, mẹ tôi như đang ngủ giữa rừng hoa hương thơm và tươi đẹp đủ sắc màu. Nhưng mẹ ơi! Nơi đây không phải hội hoa đón xuân mà nơi nhà quàn âm u, lạnh lẽo của mấy chục vòng hoa tang tiễn biệt thơm mùi nhang khói, và tiếng than khóc vang lên của 8 người con mất mẹ.

Thương mẹ quá mẹ ơi! Không từ ngữ nào có thể diễn tả hết tình mẫu tử thiêng liêng, vô bờ bến của người mẹ. Nhìn mẹ nằm bất động như đang ngủ vậy, bàn tay của mẹ vẫn cầm tràng hạt như đang lần chuỗi, nhưng cũng không che hết những nốt bầm tím trên bàn tay, vì kim tiêm lấy máu, tội nghiệp mẹ quá mẹ ơi!

Mẹ ơi! Mẹ ngủ mẹ dậy đi
Sao mẹ bất động chẳng nói gì
Có nghe chúng con đang gọi mẹ
Di ảnh mẹ cười chẳng nói chi!

Kỷ niệm về mẹ cứ bồi hồi tràn về trong ký ức tôi, kỷ niệm về mẹ nhiều lắm, kể không hết.

Nhớ ngày xưa còn ở Việt Nam, mẹ giỏi lắm, mẹ tháo vát tần tảo bán buôn, dù có vất vả nhưng mẹ vẫn hy sinh để chúng con được đủ đầy, cơm no áo ấm bằng người. Hai chị em gái hơn nhau 3 tuổi, lúc nào mẹ cũng mua quần áo và giày dép giống nhau, tóc mẹ cũng cắt búp bê hai đứa giống nhau nữa. Nhìn lại hình chụp mới thấy mẹ quan tâm, lo lắng cho lúc nào cũng ăn mặc gọn gàng, nhìn cứ tưởng hai chị em sinh đôi.

Nhớ những trưa Hè nắng oi ả, chị em tôi hay đứng trước sân nhà nhìn ra đường quốc lộ, chờ mẹ về để có quà. Đúng như câu thường nói: “Mong như mong mẹ đi chợ về.” Khi chiếc xe lam đậu xịch ngoài đường, chị em tôi chạy ùa ra reo lên mừng lắm. Mẹ vào nhà phát quà cho các con. Tôi thích nhất bịch chè bột báng nước dừa có những quả ớt xanh đỏ như đang bơi lội trong đó mà người nấu chè khéo làm giống y quả ớt. Chè ngon, ngọt lịm làm sao, chắc nó được hòa cả tình yêu của người mẹ thương con trong đó. Mẹ ơi! Tình mẹ thương con bao la quá, chưa bao giờ mẹ về chợ quên mua quà cho các con.

Mẹ tôi kể ngày xưa nhà ông bà ngoại tôi có tàu đánh cá, nên cuộc sống cũng sung túc, mẹ tôi có năm anh em, từ khi ông bà ngoại tôi bị bịnh qua đời, mấy anh em mồ côi cha mẹ. Lúc đó mẹ mới 14 tuổi, vất vả từ bé nên mẹ rất giỏi dang công việc, và vì nhà có tàu đánh cá, nên mẹ tôi rành về tên các loại cá lắm, nhờ mẹ chỉ dạy nên tôi cũng biết tên nhiều loài cá.

Mẹ tôi có trí nhớ và thông minh nữa, ngày xưa chưa có máy chỉ đường, con đường bên Cali đi qua một lần là mẹ nhớ, lần sau đi mẹ chỉ đường cho lái xe. Mẹ tôi thỉnh thoảng hay đọc thơ ngày xưa cho con cháu nghe, chúng tôi thấy mẹ có trí nhớ quá, cứ hay nói cho mẹ vui: “Mẹ giỏi và thông minh sáng dạ nếu mẹ được học đến nơi đến chốn chắc mẹ làm kỹ sư, luật sư hay bác sĩ rồi.”

Mẹ ơi! Mẹ trên 90 tuổi rồi mà mẹ còn minh mẫn lắm, trước khi mẹ mất một tuần, mẹ tôi còn đọc bài thơ về các loại trái cây cho tôi nghe và viết lại:

Quả khế năm mũi năm khe
Quả na nứt nẻ như đe thợ rào
Quả mận kẻ ước người ao
Quả mi lóng lánh như sao trên trời

Còn quả lê, quả lộng, quả chuông, quả dừa, quả dứa, quả mít… tôi kể hết thì không tiện. Thể thơ lục bát mà mẹ tôi thuộc lòng hết bài thơ này.

Thế là gần hai tháng con mất mẹ rồi.

Bóc tờ lịch ngày 14 là ngày mẹ qua đời, nỗi buồn lại trào dâng trong con, thương nhớ mẹ quá mẹ ơi!

Những đêm về không gian tĩnh mich, qua khung cửa sổ màn đêm với ánh trăng vàng yếu ớt, gió lay động những tàng cây, chiếc lá, tôi tưởng tượng ước gì mẹ đang về với ánh mắt dịu hiền của mẹ thân yêu âu yếm bên tôi. Ôi! Còn đâu mẹ ơi! Công ơn sinh thành như trời biển bao la, mẹ đi rồi con chỉ còn gặp mẹ trong giấc mơ mà thôi!

Mẹ xa con thật rồi!
Con đau khổ lệ rơi
Đêm mẹ về trong mộng
Con bỗng gọi mẹ ơi!

Dù có ở tiểu bang nào, mẹ  tôi vẫn nhớ miền Nam Cali nắng ấm vì người Việt đông vui và còn tiện thăm mộ ba tôi. Gần bốn mươi năm ở xứ người mẹ luôn có đời sống đạo đức, mẹ siêng năng mần chuỗi mân côi hàng ngày, cầu mong Chúa và Mẹ Maria đưa mẹ mau về hưởng tôn nhan thánh chúa.

Tang lễ của mẹ tôi được cử hành lúc trời rạng sáng, khi đoàn xe tang nối đuôi chầm chậm rời nhà thờ Kiếng thành phố Garden Grove của tiểu bang California, để tiễn đưa mẹ tôi an nghỉ ngàn thu tại nghĩa trang Chúa Chiên Lành. Lòng tôi đau quặn thắt con tim, trời ban mai trong sáng đón chào một ngày mới, mà mắt tôi lệ nhạt nhòa, cảnh vật như bị màn sương che phủ, trời đất như đang quay cuồng, thế là từ nay chẳng còn mẹ dạy bảo tôi mất mẹ rồi, mẹ ơi!

Mẹ ơi! Hai tiếng mẹ ơi!
Chúng con gọi mẹ những lời còn đâu
Trời đất như sập trên đầu
Chúng con than khóc âu sầu thương thay
Mẹ luôn vất vả đêm ngày
Bán buôn tần tảo đến nay chẳng còn
Một thời lận đận long đong
Nuôi con khôn lớn mong con nên người
Mẹ ơi! Mẹ hỡi mẹ ơi!
Chúng con thương mẹ dâng lời cầu kinh
Mẹ như sao sáng lung linh
Mênh mông như biển thái bình bao la
Mẹ ơi! Chúa gọi về nhà
Cầu mong mẹ hưởng thánh nhan Chúa Trời
Giờ đây cách biệt đôi nơi
Chúng con thương nhớ, muôn đời nhớ thương.

Có con chim nhỏ kêu “chíp chíp” đâu đó ở nghĩa trang. Chim ơi! Chim cũng như tôi mất mẹ rồi, mãi mãi và mãi mãi không còn mẹ trên cõi đời.

Ai còn mẹ thật hạnh phúc biết bao, khi được cài bông hồng màu đỏ trên áo. Còn tôi, ngày lễ Mother’s Day năm nay tôi đau buồn khi cài bông hồng màu trắng và không còn mẹ để gọi hai tiếng “Mẹ ơi!”
Kim Tuyến Vũ  NV

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
* Trong Tự điển tiếng Việt - Bồ đào Nha - La tinh của Alexandre de Rhodes xuất bản năm 1651 không có từ "Phở". trong Tự điển Huỳnh Tịnh Của (biên soạn năm 1895) và Tự điển Genibrel (biên soạn 1898) cũng không có từ Phở . Danh từ Phở được chính thức ấn hành lần đầu trong cuốn Việt Nam tự điển (1930) do Hội Khai Trí Tiến Đức khởi thảo và giảng nghĩa: "Món ăn nấu bằng bánh bột gạo thái nhỏ với nước dùng bằng thịt bò hầm". 6-7-2018
Tôi đã từng nghe, đọc được câu trên từ khá nhiều người bạn của tôi. Họ buông ra lời chán nản và sau đó bỏ cuộc. Tôi rất đồng cảm với họ bởi tôi đã chứng kiến, đồng hành với họ trong khá nhiều việc và tôi biết họ đã vất vả, cố gắng đến thế nào mà kết quả nhận lại bằng không, đôi khi còn bị sỉ nhục rất ê chề. Họ, những người bạn đấu tranh, hoạt động xã hội dân sự của tôi, rơi rụng dần.
20-5-2012- Đề cập đến văn chương , chúng ta không thể nào bỏ qua nền thi ca bình dân mà ca dao là một trong những thể loại quen thuộc nầy . Từ lâu , ca dao đã đi vào lòng dân tộc và lạc vào rừng ca dao của kho tàng văn học , ta sẽ bắt gặp hình ảnh của người phụ nữ Việt Nam qua những đức tính cao quý của họ
18-5-2012-Tháng Năm, nóng toé khói. Ai đã từng đi xa quê hương đều ước mong có dịp trở về, hoài niệm làm người ta xao xuyến đến cháy lòng. Tìm về từ vật chất đến tinh thần để thấy những cái tưởng mất đi vĩnh viễn, gặp lại cái xưa tầm thường nay trở nên quí giá.
Nếu phải định nghĩa tình yêu trước khi mở đầu bài phiếm luận thì chắc sẽ mất nhiều thì giờ. Cho nên xin nói lướt qua mục đích của bài viết. Những mẩu chuyện nho nhỏ được nêu ra trong bài rút từ kinh nghiệm cá nhân cũng như những nghe thấy từ bạn bè và những người đã từng quen biết qua khoảng đời đã qua mà nếu quí vị nào thấy sao giống chuyện của mình thì cũng đừng quá ngạc nhiên. Và như đã nói, đây chỉ là phiếm luận, nên nghe rồi xin bỏ qua và chớ có tìm hiểu sâu hơn về cội nguồn thì e sẽ bị thất vọng.
Có những phận người như thế, lặng lẽ sống, lặng lẽ giấu kín lòng mình, chỉ giao tiếp với xã hội một cách lạnh lùng thông qua công việc hàng ngày. Họ luôn là những ẩn đố cho người xung quanh. Phải chăng họ đã hoàn toàn mất niềm tin nơi cuộc sống, mất niềm tin vào con người, nên đã tự đóng băng mình? Hay đơn giản là họ chọn cho mình một cách sống thờ ơ với tất cả mọi điều. Nhân vật chính là bà cụ chủ quán dường như đã để cho niềm lạc quan đi khỏi tâm hồn bà từ một thời điểm nào đó đã rất lâu, rất xa rồi trong quá khứ.
Những năm gần đây, tôi ít thấy thơ lục bát xuất hiện trên báo chí hoặc các trang mạng văn chương. Thi thoảng, một hai bài nhen nhúm như ngọn đèn dầu leo lắt nhưng rồi lại tắt ngúm, chìm lịm dưới lượng thơ tự do ào ạt đổ vào thị trường thơ -12-5-2012
Xích lô Sài Gòn - Chợ Lớn, năm 1956. (Hình: Getty Images) “…Nhắc chi ngày xưa đó đến se buồn lòng ta.” (Văn Cao- Thiên Thai) Các triết gia thường nhắc nhở chúng ta, “để có được bình an trong cuộc sống, cần hiểu rõ, đừng nhớ chuyện quá khứ, đừng nghĩ chuyện tương lai, hãy sống vui với hiện tại!”
(Trong đời sống gia đình, có những lúc như đi vào ngõ cụt. Nghèo đói khổ cực làm cho con người phải nghi ngờ Thiên Chúa và đôi khi đánh mất niềm tin. Một chút chia sẻ sau đây như một lời mời gọi, nhắc nhở và xác tín hơn vào tình yêu của Thiên Chúa khi phải đối diện với những khó khăn trong cuộc sống)
Bạn biết không. Mẹ tôi nể phục mấy cô gái Hà Nội xưa lắm. Dưới con mắt của người nhà quê ra Hà Nội làm việc vặt, bà thấy các thiếu nữ nơi đây ứng xử khôn khéo, nói năng lễ độ, và khuôn phép lắm. Đó là chưa kể thêu thùa may vá, nữ công gia chánh… Nói chung là đảm.
Bảo Trợ