Câu chuyện về ngày 30-4 của 1 bạn sinh viên khi bị làm việc với cơ quan an ninh.

30 Tháng Tư 20191:08 SA(Xem: 565)

Câu chuyện về ngày 30-4 của 1 bạn sinh viên khi bị làm việc với cơ quan an ninh. Rất đáng để các bạn sinh viên cùng đọc.

30-4-1975
Lý Quang Sơn

Sắp 30/4, em lại nhớ lại hôm em bị bắt cóc đêm 28/3 và bị giam mấy ngày vừa rồi. Sau khi làm việc với em 2 ngày, nhận lại là sự bất hợp tác và những câu trả lời "không và không" của em. Các cán bộ ANĐT quay sang tâm sự ngoài lề với em, dĩ nhiên là những lời tâm sự này không ghi âm ghi hình hay ghi biên bản gì, và em cũng chẳng ngần ngại khi nói ra quan điểm của mình. 
Đừng ai nói là em dại khi "tám chuyện"̉ với AN nhé, có thêm người nghe mình còn hơn là căng thẳng với nhau, mệt mỏi ra 
- Cán bộ: Thôi! Mình không làm việc nữa, giờ ae mình nghỉ ngơi, tâm sự câu chuyện ngoài lề tí, cho bớt căng thẳng, cũng như để hiểu tâm tư tình cảm của nhau hơn nhỉ?

- Em: Thì nãy giờ đối với em có phải là đang làm việc đâu, a thích ghi chép gì thì ghi, biên bản gì thì biên bản, đó là việc của anh. Còn a thích thì lúc nào e cũng có thể chia sẻ và nói chuyện 

- Cán bộ (CB): sắp tới dịp 30/4 và 1/5 thì chú có dự định gì không, tính đi đâu nghỉ ngơi chơi bời không, được nghỉ cả 1 tuần đấy
- Em: em chưa có dự định gì.

- CB: Thế chú nghĩ sao về ngày 30 tháng 4 này. Nghĩ gì về công lao xương máu cha ông đổ xuống suốt 40 năm qua.

- Em: em thấy buồn anh ạ. Dân tộc VN mình thật sự bất hạnh khi phải chịu sự chia cắt trong 30 năm, cả 2 bên đều là nạn nhân của chiến tranh, của các thế lực ngoại quốc. Cả 2 bên đều là những nạn nhân nhẹ dạ cả tin, khi bước ra khỏi lũy tre xanh đã tự cào xé thân thể mình trong cơn say lý tưởng. Và càng bất hạnh hơn nữa, khi mà đã 40 năm dài đằng đẵng trôi qua, bằng cả một đời người, Vn càng ngày càng tụt hậu so với thế giới, phẩm giá con người không được tôn trọng, xương máu cha ông chúng ta đổ xuống chỉ đổi lại được những thứ tệ bạc như vậy thôi sao. "Cha ông chết vì lý tưởng CS và đổi lại là một đám ngụy CS", núp dưới cái bóng chiến thắng của quá khứ, bước những bước đường vinh quang xây trên đau thưong của đồng loại (những thứ mà không phải những kẻ bây giờ tạo ra), họ đâu còn là CS thực thụ nữa.

- CB: ......(im lặng)
- CB: Chú đã từng nghe câu "nếu ta bắn 1 phát súng lục vào quá khứ thì tương lai sẽ bắn vào ta 1 phát đại bác không", chú cho rằng những người đi trước đều là nạn nhân nhẹ dạ cả tin là không đúng.... theo chú thì đây là một cuộc chiến như thế nào.

- Em: em xin phép không can thiệp vào quan điểm của anh, đấy là quan điểm của em, anh có thể nghe hoặc không. Còn về cuộc chiến này thì em khẳng định với anh luôn rằng đây "không phải là một cuộc chiến chống ngoại xâm" mà là một cuộc nội chiến "huynh đệ tương tàn", nơi những người Việt tàn sát nhau nhân danh những khẩu hiệu mĩ miều và trong mắt thế hệ trẻ bọn em hôm nay thì chúng ta đã bị lừa, cả một dân tộc đã bị lừa dối, cả anh và em, tất cả chúng ta đều là nạn nhân của óc độc quyền lẽ phải, của vòng xóay thù hận.....

- CB (gật đầu, nhìn thẳng em): thế chú thấy cuộc chiến này là đúng hay sai?

- Em (nhìn thẳng lại): Em thú thật là em chưa đủ tư cách, chưa đủ trình độ nghiên cứu chuyên sâu để đánh giá nó đúng hay sai. Cả em và anh, hay tất cả những ông lãnh đạo ngoài kia cũng chưa đủ tư cách và vị thế để đánh giá. Chúng ta còn đang bị quá nhiều ràng buộc về định kiến và oán thù, chúng ta chưa thoát ra khỏi sự chi phối để thoát ra đứng độc lập, để nhìn lại một cách rõ ràng về một cuộc chiến liên can trực tiếp đến chúng ta. Em nghĩ, ít nhất là thế hệ anh em mình ra đi thì đến thế hệ sau may ra mới đánh giá được cuộc chiến này một cách khách quan.

- CB: đúng là trong gia đình anh hay chú đều có mối liên hệ không ít thì nhiều đến CS, để đánh giá được thì cũng khó mà khách quan.... Mà chú thấy tình trạng chia rẽ như thế này thì cần phải làm gì.

- Em: Em sinh năm 91, còn anh thì những năm 80, cả anh em và những thanh niên VN miền Bắc, Trung, Nam, Hải (ngoại) đều sinh sau cuộc chiến, đều lơ mơ không rõ ràng về cuộc chiến. Cộng thêm mối nguy hại trưóc giặc Tàu xâm lược, thì hơn bao giờ hết, đây là thời điểm để VN hòa giải. Khát vọng chung về một nước VN tự do và phồn vinh không cho phép chúng ta kéo dài mãi mãi cuộc đụng độ hại dân hại nước này. Em dám chắc là trong hàng ngũ lãnh đạo VN hiện nay có không ít người thân Tàu...

- CB (cắt ngang lời): Có mà đầy....

- Em: Vâng, em hiểu điều đó. Anh thấy đấy, trước hàng loạt mối nguy về giặc ngoại xâm, tham nhũng, môi trường, tụt hậu, tương lai mờ mịt,.... thì giờ đây người VN nghĩ gì, họ cần gì, họ muốn gì. Liệu họ có muốn lưu giữ 1 quá khứ huy hoàng trong vách nhà bằng đất hay không. Hay ng VN bây giờ chỉ mưu cầu về hạnh phúc tương lai cho riêng họ, cho con cái họ. Chế độ nào, triều đại nào rồi cũng có lúc suy vọng và dân tộc VN này cũng không phải là một dân tộc quá đặc biệt để có thể đi ngược xu thế chung của thế giới. Tự do, dân chủ là xu thế chung đó. Anh ạ! Kể cả bây giờ em chưa đủ sức đủ tài để làm gì thay đổi đc, nhưng em còn tương lai phía trước, em còn nhiều thời gian và cơ hội để làm. Kể cả bây giờ những kẻ lãnh đạo thủ cựu ôm chân Tàu Khựa kia có mạnh đến mấy thì chờ đợi phía trước họ cũng là tuổi già, là cạm bẫy của chính đồng chí họ, là sự nổi dậy của nhân dân, là những xu thế chung tiến bộ của nhân loại. Rồi thời của họ sẽ hết, họ sẽ phải ra đi, nhường sân chơi lại cho những người trẻ như em như anh, như bao thanh niên VN đầy nhiệt huyết khác. Tương lai VN do những nguời như chúng ta chịu trách nhiệm, và chúng ta không cho phép nó lụi tàn thêm, sẽ không có thêm một sai lầm nào được phép tiếp diễn. Ngày đó sẽ không còn xa nữa đâu.

- CB (trầm ngâm, rót nước chè cho cả mấy người ngồi cùng): uhm thôi, a hiểu rồi. Giờ nghỉ ngơi ăn cơm trưa thôi. Chiều còn làm việc tiếp. Mệt mỏi vcc

- Em: mệt thì đi mà trách sếp của các anh blank em có lỗi gì đâu mà hành em thế này blank đáng nhẽ ra các anh chả phải làm mấy cái việc hỏi cung em vớ vẩn như này

- CB: Ai hành mày đâu

- Em: Em không có nhu cầu ngồi đây mà cứ bắt e ngồi để "tâm sự" thì chả là hành thì là gì blank
.........

Tròn 40 năm, công cuộc hòa giải chưa thành, công việc kiến thiết đất nước còn đang dang dở. Lỗi tại ai, ai cũng hiểu

Theo Diễn Đàn Sinh Viên Việt Nam
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Bạn biết không. Mẹ tôi nể phục mấy cô gái Hà Nội xưa lắm. Dưới con mắt của người nhà quê ra Hà Nội làm việc vặt, bà thấy các thiếu nữ nơi đây ứng xử khôn khéo, nói năng lễ độ, và khuôn phép lắm. Đó là chưa kể thêu thùa may vá, nữ công gia chánh… Nói chung là đảm.
Để trả lời những câu hỏi: “Chuyện của thằng cùi mà cứ lặp đi lặp lại hoài”? Những sáng tác của Hàn Mạc Tử (HMT) ra đời từ rất lâu trước khi ông bị bệnh phong cùi (leprosy)? Không có người cùi nào là thi sỹ hữu danh thứ hai sau HMT? Trong các tác phẩm, HMT không bao giờ nói về bệnh tật của mình.
Hôm nay, mở e-mail, tôi thấy một bài, tựa đề 20 năm nhà văn Duyên Anh lìa cõi tạm. Tôi ngồi lặng người, để mặc cho bao nhiêu ký ức về Duyên Anh chợt dồn dập trở về. Tôi còn nhớ như in, chiều ngày 30 tháng chạp năm Bính Tý, từ Luân Đôn tôi bàng hoàng nhận được tin Duyên Anh qua đời ở Paris ngày hôm trước. Tính theo dương lịch thì là ngày 6/2/1997.
Ngày này 8 năm trước, một bước ngoặt trong cuộc đời tôi. Lần đầu tiên tôi bước chân xuống đường để bày tỏ thái độ của mình với chủ quyền đất nước. Bằng tất cả những gì hăm hở nhất của tuổi trẻ, sự sục sôi căm hờn quân tàu cộng lăm le biển đảo ngoài khơi. Tôi đã bước xuống đường đi biểu tình.
Nguyễn Xuân Diện VỀ LỊCH SỬ CÁI YẾM CỦA ĐÀN BÀ VIỆT Ba cô đội gạo lên chùa Một cô yếm thắm bỏ bùa cho sư Sư về sư ốm tương tư…. (Ca dao cổ) - Một trong những phụ tùng rất đặc sắc của đàn bà Việt là cái yếm. Yếm là cái áo lót, là cái cooc xê (nịt vú) cổ của đàn bà Việt Nam. Chính vì yếm là vật để bao che cho một bộ phận đẹp nhất và gợi cảm nhất và lại là mặt tiền của cơ thể một người phụ nữ, nên yếm đã đi vào ca dao, đồng dao Việt Nam với những câu ca đẹp và thú vị lắm!
Ngụ Ngôn Mẹ - (Irene Temple Bailey) Người mẹ trẻ đặt chân trên con đường đời.“Đường còn xa lắm không?” Bà hỏi. Người dẫn đường trả lời: “Còn xa lắm, và đầy chông gai nữa . Bà sẽ già cỗi trước khi đi đến cuối con đường. Tuy vậy, cái cuối cùng bao giờ cũng tốt đẹp hơn lúc khởi đầu”. Nhưng người mẹ trẻ tỏ ra sung sướng. Bà không tin rằng lại có điều gì tốt đẹp hơn những năm tháng bà được làm người mẹ. Vì vậy, bà thản nhiên vui đùa với các con, bẻ cho chúng những bông hoa tươi thắm bên đường, tắm chúng trong những dòng suối trong mát. Nhìn những tia nắng mặt trời nhẩy múa xung quanh con mình, bà mẹ trẻ cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, bà kêu lên: “Liệu còn có điều gì đáng yêu hơn cuộc sống này nữa không?”
Tháng Năm, tháng Hoa dâng kính Đức Mẹ lại về, làm tôi nhớ đến Mẹ tôi và liên tưởng đến một kỷ niệm đẹp thời niên thiếu. Hồi đó, mỗi năm đến tháng Hoa, đối với tôi là cả một tháng tìm tòi sáng kiến để trang trí bàn thờ Đức Mẹ. Mẹ tôi giao “công tác” trong tháng Năm cho tôi là trang trí bàn thờ, chưng hoa đèn nến cho bốn lần đọc kinh dâng kính Đức Mẹ tại nhà tôi. (Post 4/5/2013)
Bài viết được đăng lần đầu tiên trên tờ Cosmopolitan vào tháng 8/2004 với tựa đề “Cô ấy có con với kẻ hãm hiếp mình”. Câu chuyện kể về cuộc đời của Jora Trang – một phụ nữ gốc Việt có thai với kẻ hãm hiếp mình năm 12 tuổi.
Mẹ tôi ra đi vào đầu mùa Xuân 2019, khi vạn vật vừa bừng tỉnh giấc sau những đêm dài ngủ Đông. Ngoài kia trăm hoa khoe sắc đua nở dưới ánh ban mai rực rỡ, mẹ tôi như đang ngủ giữa rừng hoa hương thơm và tươi đẹp đủ sắc màu. Nhưng mẹ ơi! Nơi đây không phải hội hoa đón xuân mà nơi nhà quàn âm u, lạnh lẽo của mấy chục vòng hoa tang tiễn biệt thơm mùi nhang khói, và tiếng than khóc vang lên của 8 người con mất mẹ.
Chúng ta thường được nghe những lời tạ tội muộn màng, những ăn năn, ray rứt không còn cơ hội sửa chữa, những tiếc thương cho dẫu “có xót xa cũng hoài mà thôi.” Vì mẹ đã đi rồi. Đã thiên thu khuất bóng. Đối với mọi đứa con, nên hay hư, khi không còn mẹ nữa mới ngộ ra đại dương bao la rồi cũng cạn, non cao sừng sững giữa đất trời rồi cũng hao mòn.
Bảo Trợ