Phương Cha Trọng

05 Tháng Chín 20217:28 SA(Xem: 5866)

Phương Cha Trọng

Trong các cha xứ về ở làng Ba, Vinh Trung lâu nhất là Cha Phêrô Trần Đình Trọng, khoảng mười tám năm, từ năm 1967 cho đến khi ngài qua đời vào năm 1985. Lâu như vậy cũng có thể vì thời cuộc vào thời điểm đó, và cũng nhờ đó Cha Trần Đình Trọng đã để lại nhiều ký ức, nhiều kỷ niệm trong lòng giáo dân Vinh Trung cho đến tận bây giờ. Ở tuổi 55 thì chắc chắn ai cũng không thể nào quên được hình ảnh của ngài, mặc dù hơi nghiêm nghị, nhưng ở ngài có cái nhạy cảm của một người cha, một người thầy giáo, và cả một người nghệ sĩ nữa...



Ngôi nhà thờ với tháp gỗ khi ngài về làng Ba năm 1967, đã được xây lại bằng tháp bê tông cốt sắt rất hiện đại thời đó, kết hợp giữa những đường nét cổ điển đến thẳng tắp hiện đại. Toàn bộ công việc xây cất đều do ngài thiết kế hướng dẫn bà con đứng ra xây dựng. Khi tượng Thánh Tâm Chúa Giêsu được trục gỗ kéo lên đứng trên quả địa cầu gần đỉnh tháp, quả thực đó là những giờ phút rất hồi hộp. Với các trục quay bằng gỗ, dây cáp, dây dù...và bằng chính những cánh tay mạnh khoẻ của các thanh niên, các ông, họ đã đưa bức tượng to lớn lên nằm ngay chỗ dự định một cách an toàn.



Có thể đó là ấn tượng ghi nhớ nhất cho bà con lúc ấy và cho đến mãi bây giờ, một kỷ niệm của thời làng quê nghèo khó, bà con mới từ Bắc vào Nam chưa được bao lâu, chiến tranh làm cuộc sống bất ổn. Tháp nhà thờ lúc đó chẳng cao lắm, nhưng có thể đánh dấu của một thời đức tin sống đạo và lòng sốt mến cao vút như cây thánh giá trên đỉnh tháp.



Sau đó, ngôi nhà xứ cũng được xây dựng lại vào khoảng năm 1970. Có lẽ chẳng ai quên ngôi nhà xứ đầu tiên được làm bằng gỗ với tường trát "xi-măng cốt tre", mái lợp tôn ngã màu vàng ố! Nhà "công giáo tiến hành" cũng hoàn toàn bằng gỗ, (ngôi nhà họp, sau này thành trường học).



Khoảng thời gian đó, có một chú bé ở đâu xa về ngụ tại nhà người bà con trong làng được cha Trọng nhận vào ở nhà xứ giúp lễ. Chắc cũng khoảng hơn 10 tuổi, và rồi như một "thông lệ" của làng Ba thường hay gọi tên người cha sau tên người con... chú bé đó đã trở thành "Phương Trọng" cũng như "Hường Tám", "Phong Xu", "Nga Mỹ", "Phúc Giáo", "Diệu Phương", "Mậm Thu" ...

ChaPheroTĐTrong-HoangPhuongCách gọi tên đó không có ý coi thường hay bất kính gì cả, đó chỉ là gọi một cách tự nhiên, có thể để phân biệt hai người cùng tên như "Hường Tám" và "Hường Huy" hay "Hường Long"...cũng có thể tên kép như thế dễ gọi hơn, và nó trở thành thông lệ khi các chú nhóc nói chuyện với nhau về bè bạn. Thỉnh thoảng cũng có một vài phụ huynh nhắc nhở đừng gọi như thế, tuy vậy "phép vua thua...con nít làng", ai nói gì thì nói, chuyện đó đã trở thành thông lệ rồi!

Cũng như các chú nhóc trong làng, tên Phương đã gắn liền với tên cha Trọng bằng cách gọi mộc mạc, cộc lốc nhưng cũng rất dễ thương: "Phương Trọng"! Điều đặc biệt và duy nhất có lẽ không nơi nào có, là tên của một Linh mục được gọi sau tên người khác như cha con ruột, chú bé tên Phương tự nhiên đã có cái vinh dự đó, mặc dù chú bé cũng có tên cha mẹ (ông bà Miêng), nhưng chẳng ai gọi là "Phương Miêng"! Và rồi cũng đã trở thành sự thật khi chú bé được cha Trọng nhận làm một nghĩa tử trong số các nghĩa tử của cha ở Vinh Trung.



Ở nhà xứ, chú bé đã lớn lên và đóng góp rất nhiều cho sinh hoạt của giáo xứ, từ chuyện giúp lễ, chuẩn bị nhà xứ đón tiếp khách, đúc bánh lễ...cho đến khi lớn hơn tập hát cho ca đoàn xứ...Hồi đó, giúp lễ trong nhà thờ có một nhóm các chú bé trong xứ, các chú còn có thêm một nhiệm vụ xem ra so với bây giờ thì quả là "nặng nhọc": đúc bánh lễ.



Thời đó, hàng năm giáo dân đóng góp cho sinh hoạt của xứ bằng một thùng lúa cộng thêm một gánh củi. Bánh lễ dùng trong thánh lễ do các chú giúp lễ phụ trách làm trong các buổi đêm, sau giờ đọc kinh tối hàng ngày. Dụng cụ đúc bánh gồm mấy cái khuôn sắt cỡ bằng cuốn tập có tay cầm dài, khuấy bột lên, đổ vào khuôn, kẹp lại, đưa vào đống than cháy hừng hực, trở qua trở lại vài lần, chỉ một vài phút là xong một cái bánh. Sau đó cái bánh mỏng dính đó được cắt rìa và dùng một cái chắn tròn, chắn ra từng miếng tròn nhỏ...



Quanh đống lửa, các chú thay phiên nhau đổ bột, nướng bánh, cắt bánh, chắn bánh...và phần rìa còn lại chia nhau ăn cho vui! Mùa lạnh chừng tháng mười một qua tháng hai thì cũng thấy ấm áp dễ chịu, nhưng mùa hè thì các chú ở trần, mồ hôi vã ra, tuy vậy ai cũng vui vẻ hăng hái trong công việc. Đám nhóc trong làng nhiều hôm cũng xúm nhau vào xem đúc bánh lễ. Thỉnh thoảng, ngoài phần rìa cắt ra, "Phương Trọng" còn đúc một cái bánh dày hơn bình thường cho đám nhóc chia nhau ăn nữa. Ngoài "Phương Trọng" đứng bếp đúc bánh, còn có lớp đàn anh giúp lễ như các anh "Linh Tân", "Hoa Tám", "Nga Mỹ", "Phúc Giáo", "Diệu Phương" và cả "Phúc Quản" nữa! (là Cha Nguyễn Thái Phúc bây giờ).



Ở nhà xứ, nhưng "Phương Trọng" cũng tham gia các sinh hoạt như các bạn cùng tuổi trong làng, cũng đi học, đi chơi, vào vườn cafê ông Ba Xương trộm mít, hay đi câu cá ngoài ruộng với bè bạn. Thỉnh thoảng bà con gần nhà xứ nghe cha Trọng lên máy phóng thanh, dùng hai cái loa gắn trên đỉnh tháp nhà thờ gọi:



- Phương..Phương...



Là biết ngay chú bé mảng chơi đâu đó, không lo về ăn cơm làm cha Trọng phải dùng đến cái loa trên tháp nhà thờ để gọi về. Cái loa đó dùng để phát thanh tiếng chuông từ máy đĩa trong nhà xứ, vì lúc đó làng Ba chưa có tháp chuông. Không biết những lần mảng chơi quên về "Phương Trọng" có được ăn roi nào không, chứ "nạt" thì chắc không qua khỏi.



Thời gian trôi qua, "Phương Trọng" lớn lên vừa giỏi đàn hát, vừa đẹp trai với ngón đàn piano, organ... thật tuyệt vời trong các thánh lễ, trong các buổi diễn văn nghệ trong làng! Một số bài hát đã được cha con "Phương Trọng" cùng sáng tác, quả là hai cha con đều có tài về âm nhạc.



Cha Phêrô Trần Đình Trọng đã qua đời gần tròn 30 năm, quãng thời gian thật dài, nhưng cũng là thời điểm mà các chú bé hồi đó bây giờ đã đến tuổi trung niên, tâm trí còn ghi lại rất nhiều kỷ niệm vui buồn thời đất đỏ tung bay mờ mịt khắp thôn làng, có lẽ hàng năm vào ngày giỗ của cha, ai cũng chạnh lòng nhớ về một linh mục tài năng, có những sáng kiến hay cho sinh hoạt của giáo xứ trong cách tổ chức sinh hoạt các Giới Phụ huynh, Giới Trẻ, Ca đoàn tổng hợp... đến mở mang văn hoá cho giáo dân bằng việc cùng với thầy Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi mở trường Trung học Hồng Lĩnh Bình Giã vào năm 1971 ngay tại khuôn viên thánh đường giáo xứ!



Các cựu học sinh Trung học Hồng Lĩnh Bình Giã luôn ghi nhớ tri ân Cha Hiệu trưởng Trần Đình Trọng và Thầy Giám học Nguyễn Nghĩa Khôi đã tạo cơ hội cho lớp trẻ được học hành ngay tại quê nhà với các Giáo sư từ SàiGòn về giảng dạy. Và một điều cũng trùng hợp không ngờ cha Trọng qua đời vào sáng ngày 5 tháng 9, thì chiều tối ngày 6 tháng 9 năm 1985 thầy Khôi cũng ra đi! Để lại bao niềm thương tiếc cho giáo dân, học sinh Hồng Lĩnh lúc bấy giờ!



Đặng Xuân Hường

Mến tặng anh Hoàng Ngọc Phương, để nhớ Cha Cố Phêrô Trần Đình Trọng và Thầy Augustin Nguyễn Nghĩa Khôi nhân ngày giỗ thứ 29

Ý kiến bạn đọc
08 Tháng Chín 20175:21 SA
Khách
mình là cháu đọc mà không cầm nổi nước mắt.Nhớ lần đầu về thăm Cha chú thấy Cha mặc một bộ đồ áo bà bà mình cứ tưởng là ông thợ mộc nào chứ.Tất cả có lẽ bạn đã viết mình không viết gì thêm .cảm ơn bạn đã có bài viết về chủ mình.Cầu chuv bạn vui vẻ khỏe mạnh và hạnh phúc.ĐỒNG TRẦN VĂN
07 Tháng Chín 201712:35 SA
Khách
Mỗi năm, vào trước và sau ngày 5/9 trong tôi luôn có nhiều xúc cảm tràn đầy ký ức . Trân trọng tri ân Cha Bố và tất cả mọi người cùng sống - biết và chung hành trình phục vụ Kito hửu. Cám ơn Đặng Xuân Hường nhiều lắm. Chúc ngập tràn hồng ân-Hẹn gặp nhau sớm-PCT
25 Tháng Hai 201510:27 CH
Khách
Tưởng nhớ hai vị giáo sư Hồng Lĩnh với tất cả tri ân.
08 Tháng Chín 201412:35 SA
Khách
Bai viet rat hay va xuc tich.Bay gio con moi biet Bo co cai nick Phuong Trong.bai viet lam cho minh goi nho lai nhung ky niem xua.luc do thi chua co su hien hien cua con nhung con cam nhan va hinh tuong duoc su kho khan trong cuoc song nhung thap nien 70 va co so vat chat con thieu thon trong viec phu su chua.qua bai viet con thay Phuong Trong la mot nguoi co tuoi tho gan lien voi giao xu Vinh Trung va co duoc mot su quan tam cung nhu tinh cam dac biet cua Co Cha Trong danh cho Bo.cam on tac gia mot bai viet rat hay
06 Tháng Chín 201412:25 SA
Khách
Cám ơn Hường Tám thật nhiều. Đọc mà nổi da gà...vì thích và vì thương nhớ ký ức xưa.Chúc bạn và toàn quý quyến, đặc biệt BBT binhtrung.net nhiều cộng tác viên, nhiều sức khỏe để phục vụ bạn đọc nhiều hơn.trân trọng. PCT
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ./22 Tháng Tám 2013(Xem: 6491)/
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!/18 Tháng Tư 2014(Xem: 3873)/
Năm 1954, Duyên Anh di cư vào Nam. Để kiếm sống, ông đã làm mọi công việc của một thanh niên hè phố, chẳng có nghề ngỗng nào nhất định. Khi thì theo một nhóm sơn đông mãi võ, khi tháp tùng đoàn cải lương lưu diễn đây, mai đó./17 Tháng Năm 2012(Xem: 5357) Đoàn Thạch Hãn/
Nói đến ngôi trường làng, lớp trẻ bây giờ và có lẽ lớp tuổi trên dưới năm mươi ở Bình Giã mấy mươi năm trước, không ai là không một thời cắp sách đến ngôi trường làng. Cái tuổi hồn nhiên, ngây thơ được đến trường ê a học vài chữ thấy sao nhớ thương chi lạ! blank Có một bài hát ngắn của những năm đầu tiên đi học, chắc chẳng mấy ai quên : "A b c là ba chữ đầu. Ô ê kia đầu có nón che. Học cho chăm đừng có khóc nhè”! Cái thuở mà học trò cắp sách đến trường chỉ vỏn vẹn cuốn tập, lọ mực tím, cây bút. Cặp sách, bút pilot, alpha...hồi đó còn là một xa-xí phẩm đối với học trò. Cha mẹ lo cày cấy, thu hoạch chẳng được bao nhiêu, làm sao có thể có đủ tiền bạc để mua sắm những thứ tốn tiền đó. Có sách vở bút mực là đã tương đối đầy đủ rồi. Đi học trường Tiểu học, tay ôm mấy cuốn tập, tay xách lọ mực tím, và đi chân đất! Bây giờ mỗi lần nghe đến "mực tím" tưởng tượng thấy dễ thương, hồn nhiên và rất gợi nhớ tuổi học trò.
Tôi vừa đọc bài " Những đức tính Tốt và Xấu của người Việt " trên trang mạng tiengnoigiaodan.net của Ông Đào Văn Bình. Tôi rất vui và đắc ý vì ông Bình đã có cái nhìn " quy tư " về con Người chính mình và đồng bào mình./12 Tháng Năm 2012(Xem: 6195) Nguyễn Quang/
Mỗi lần về thăm quê cũ, tôi thường gặp lại những người quen với nhiều kỷ niệm xa xưa trong ký ức, trong quá khứ. Năm nay, trong chuyến về quê thêm một lần nữa, tôi chợt thấy xao động trong lòng khi gặp lại một người bạn thân quen từ hồi còn nhỏ xíu, nhưng cái kỷ niệm khó quên thuở ngày xưa vẫn nằm im trong tiềm thức tôi từ ngày ấy./18 Tháng Bảy 2012(Xem: 8720) /
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử.../09 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 4568)/
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh ("Tây tiến", thơ Quang Dũng) Xa nhìn thấp thoáng trong mây muôn bóng quân Nam chập chùng... (1) Câu hát ấy, từ bao năm nay vẫn cứ theo tôi, theo tôi mãi. Câu chuyện bắt đầu tư những ngày xa xưa, thuở tôi còn là cậu học trò nhỏ vừa bước vào năm học đầu tiên của một trường trung học ở thành phố cao nguyên có cái biệt danh nghe buồn buồn là "Buồn-muôn-thuở". Cậu học trò ấy, vào mỗi sáng thứ Hai, cùng chúng bạn đứng xếp hàng ngay ngắn trước sân cờ nao nức chờ đợi phút giây được tham dự vào nghi thức thượng kỳ đầu tuần trong bầu không khí thật trang nghiêm giữa sân trường thuở ấy.
“Thế là cậu đã nhẹ nhàng ra đi, rời xa cái thế giới mà cậu đã để lại rất nhiều sau hơn 80 năm góp mặt và đã sống tràn đầy từng phút từng giây. Trước hết, là một nhạc sĩ, cậu đã để lại hơn 200 nhạc phẩm, đã làm phong phú đời sống tinh thần và tình cảm của hàng triệu người nghe, và sẽ còn làm rung động tâm hồn hàng triệu người yêu nhạc nữa trong những thế hệ mai sau. Là một nghệ sĩ tài danh, cậu không kiêu căng lập dị. Trái lại, cậu đã luôn luôn cư xử khiêm tốn, nhún nhường, tôn trọng người khác như tác phong của con người có văn hóa, một đức tính đã khiến cậu được nhiều người mến mộ và noi gương. Là một nghệ sĩ chân chính, cậu đã không để đồng tiền làm vẩn đục tâm hồn. Cậu không đòi hỏi những ca sĩ trình diễn nhạc phẩm của mình phải trả tiền tác quyền mà chỉ nhận tiền của những ban nhạc lớn nhưng hầu hết số tiền thu được cậu đã đem tặng cho các hội từ thiện.
Bảo Trợ