Người Mẹ

15 Tháng Mười 20212:00 CH(Xem: 7801)

Người Mẹ

Trên cõi đời này, chắc hẳn không ai được sinh ra mà không do sự mang nặng đẻ đau của một bà Mẹ, người Mẹ thực sự là hiện thân của tình yêu thương, người Mẹ như là một tổ ấm, như là một cái nôi từ khi bào thai mới tượng hình trong lòng Mẹ. Lòng thương con của một bà Mẹ khó có bút mực nào tả hết được, mặc dù có những trường hợp dị biệt, nhưng tự trong thâm tâm bà Mẹ nào cũng có lòng thương con vô bờ bến.

blank

Các dân tộc Á-đông hầu hết ảnh hưởng văn hoá Trung Hoa đều có những ngày lễ tết để tỏ tình cảm với nhau, như ngày Tết Đoan ngọ, do những tập quán lâu đời trở thành ngày tết để dành riêng bày tỏ tình cảm với Cha Mẹ, và với truyền thống trọng đạo Hiếu, rất nhiều gia đình đã lưu giữ được tập tục con trưởng hoặc con út lo việc bảo dưỡng Cha Mẹ lúc về già, cho đến lúc các cụ "cỡi hạc quy tiên"!



Tây phương mặc dù văn hoá khác với Đông phương, vẫn có ngày Mother's day và Father's day để con cái có dịp tỏ lòng tri ân Cha mẹ. Văn hoá có khác biệt, nhưng tình cảm vẫn giống nhau và vẫn có những ngày lễ, mỹ tục hướng về tình cảm thiêng liêng đó.


Biết bao thơ văn đã được gợi hứng từ "Công đức sinh thành dưỡng dục"! Biết bao câu ca dao, tục ngữ Cổ nhân để lại đề cao đạo Hiếu của người làm con, những tấm gương "hiếu tử" về việc phụng dưỡng Cha Mẹ trong tuổi già và cũng không ít Cha Mẹ đã hy sinh suốt cuộc đời, ngay cả mạng sống để cứu đứa con của mình.

Người Mẹ như món một quà vô giá mà Thượng Đế trao ban cho nhân loại, mà món quà cuối cùng vĩ đại nhất là Đức Maria.



Thượng Đế sau khi đã hoàn tất công việc sang tạo vũ trụ, và tuyệt đỉnh của công trình là sang tạo nên Adam, nhưng có lẽ Ngài thấy còn thiếu sót quá. Adam chỉ là biểu hiệu của sức mạnh, của sự cai quản. Ngài đã tạo nên Eve, một người phụ nữ, đúng hơn là một người Mẹ, biểu hiệu của tình thương, của sự ngọt ngào tình cảm...và không riêng gì con người là tạo vật được ban cho trí khôn ngoan hiểu biết, ngay cả loài vật cũng đã có được tình mẫu tử dù không sâu sắc như con người, nhưng cũng vẫn thấy được rõ ràng. Hình ảnh con gà mẹ "giương đông kích tây" bảo vệ đàn con cố gắng núp dưới cánh mẹ là một hình ảnh tầm thường gợi lên một tình mẫu tử mạnh mẽ. Một nguời thợ săn kể lại, một con khỉ mẹ trúng đạn trong tay còn ôm một khỉ con, trước khi rơi xuống đất đã cố gắng đặt đứa con của mình lại trên cành cây để khỏi cùng bị bắt.



Tất cả tạo vật như cùng hoà ca bài ca Tình Mẫu tử mà nguồn phát sinh chắc chắn là từ bàn tay của Thượng Đế, Đấng cũng đã vì tình thương mà tạo dựng nên vũ trụ. Thánh Phanxicô Assisi trong sáng tác "Bài ca mặt trời”, ngài cũng đã ca ngợi kỳ công của Thượng Đế đã tác tạo muôn loài và địa cầu này như một bà Mẹ đã sinh ra nuôi sống các tạo vật khác:



"Lạy Chúa, tôi ngợi khen Chúa,

Vì Chúa dựng nên mặt đất Mẹ chúng tôi,

Mẹ bồng bế, Mẹ dưỡng nuôi,

Mẹ sinh hoa đồng cỏ nội

Và bốn mùa sinh trái đẹp tươi..."



Đức Ky Tô khi xuống thế để thực hiện sứ mạng cứu độ nhân loại, Ngài cũng đã được cưu mang trong cung lòng của một người phụ nữ, một bà Mẹ.



Chắc hẳn Đấng Sáng Tạo đã muốn nhắc lại cho con người về cội nguồn của sự sáng tạo: "Tình thương",và không gì có thể sánh bằng tình thương của một người Mẹ. Từ khởi đầu và đến tận cùng của Lịch sử con người, Thượng Đế vẫn luôn đặt vị trí người Mẹ lên một chỗ quan trọng .Gia đình là nền tảng của Đạo lý,và Đạo lý được duy trì hay không phần lớn do người Mẹ. Có lẽ cũng chính vì vậy mà Đức KyTô đã chọn lựa cách xuống trần đơn giản như bao nhiêu người khác, nghĩa là đuợc cưu mang, sinh ra bởi một người Mẹ, chỉ khác ở Mầu nhiệm nhập thể qua Trinh Nữ Maria.



Cho đến lúc sắp từ giã trần thế, trên Thánh Giá, Đức KyTô cũng vẫn nghĩ đến một bà Mẹ cho nhân loại, Ngài đã nhắc cho Thánh Gioan :"Đây là Mẹ con!" Bình thường ai cũng có ý nghĩ là Đức KyTô muốn nhờ Thánh Gioan lo cho Mẹ Ngài, nhưng có thể ngược lại, chính Thánh Gioan và các môn đệ khác có được niềm tin vững mạnh, có được những hành động phi thường để tiếp nối sứ mạng của Ngài là do sự nâng đỡ của Mẹ Maria qua sự tiếp nhận của Thánh Gioan.



Thượng Đế vẫn muốn duy trì nền tảng Đạo lý qua tình thương của người Mẹ, và tất cả những bà Mẹ trên thế giới này có bổn phận cộng tác với Ngài trong công việc đó. Thế nhưng thế giới hôm nay, với lòng ích kỷ hưởng thụ, với cái gọi là nền văn minh tân tiến đã đầu độc, phá vỡ cả một truyền thống tốt đẹp từ nguyên thuỷ dưới nhãn hiệu bình quyền, quyền tự do cá nhân! Dòng sữa Mẹ tinh tuyền đã không được tận dụng cho những trẻ sơ sinh, vòng tay Mẹ thương yêu trìu mến đã không còn sưởi ấm những tâm hồn thơ ngây con trẻ.



Nhân loại hầu như quên đi tình thương được phát sinh từ người Mẹ, sự sống được truyền sinh qua người Mẹ là một Hồng ân, đã đặt cho người Mẹ cái quyền: được sát sinh chính đứa con của mình! Người Mẹ là nguồn tình thương, là hiện thân của Thượng Đế. Người Mẹ không thể nào là "đao phủ" của chính con mình. Chắc chắn những người Mẹ đích thực sẽ không bao giờ phản ngược lại chức năng cao quí mà Thượng Đế đã dành cho người phụ nữ: làm Mẹ!



Những trẻ em bơ vơ,những thai nhi vô tội đang kêu gào: Mẹ ơi! Sao Mẹ bỏ con! Thượng Đế sẽ đáp lại lời kêu gào ấy, nếu chính những người Mẹ nhẫn tâm không màng đến. Thế giới sẽ ra sao, nếu những người Mẹ không muốn thấy chính đứa con mình cưu mang được sinh ra, và cũng không muốn nuôi duỡng đứa con mình đã sinh ra! Thế giới này sẽ ra sao, nếu Thượng Đế một khi phải ra tay đáp lại lời van xin đầy khẩn thiết đó!

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Ngày lễ bắt đầu với ý kiến của của một phụ nữ Mỹ, tên Sonora Smart Dodd, ở Spokane, tiểu bang Washington, muốn ghi nhớ và vinh danh công ơn của cha . Cha của Dodd sanh vào tháng Sáu, nên Dodd đã tổ chức ngày lễ Kính Cha đầu tiên của nước Mỹ ở Spokane, Washington vào ngày 19, tháng 6, năm 1910.
Bom đạn đã gây bao nhiêu cái chết, vết thương tật nguyền cho con người! Vậy mà có một thứ vô tri vô giác cũng mang đầy “mảnh đạn” trong thân mình, để lại những “vết sẹo suốt đời” nữa! Đó là…cây rừng!/01 Tháng Năm 2013(Xem: 2377) Đặng Xuân Hường /
Từ ngoài Bắc di cư vào Nam, hay sinh ra và lớn lên nơi mảnh đất Bình Giã, những bà Mẹ đã góp bàn tay cùng chồng con xây dựng lên một thị trấn trù phú đầy sức sống sinh động. Từ nhà tranh vách lá, đường đất lầy lội, nay mọc lên những ngôi nhà gạch khang trang, đường trải nhựa bằng phẳng, phong cảnh xanh tươi…/12 Tháng Năm 2013(Xem: 9716) Đặng Xuân Hường/
Buổi chiều hôm ấy, hồn nhỏ thơ thẩn lang thang đi xa mãi! Con đường đầy hoa lá xôn xao, nó mời gọi hồn nhỏ đi xa nữa vào cõi mộng mơ. Bước chân trên đường, lòng cố gắng lãng tránh những lôi cuốn phù phiếm, nhưng dù đã cố gắng đến mấy hồn nhỏ vẫn hướng về con đường/30 Tháng Ba 2013(Xem: 4335) Đặng Xuân Hường/
...với những phát triển phương tiện giải trí thông tin mới đã làm suy giảm lòng đạo đức của mọi người, nhất lớp Trẻ, vậy biết đâu việc hồi sinh “Truyền thống học Kinh Bổn” trong mùa Chay, lại có thể là phương cách hay nhất để chống lại “căn bệnh tân tiến” phát sinh đủ thứ tệ nạn trong xã hội, đặc biệt nơi lớp Trẻ ngày nay!/24 Tháng Ba 2013(Xem: 4256) Đặng Xuân Hường/
Âm nhạc Việt Nam có hai truyền thống, truyền thống dân gian và truyền thống bác học. Truyền thống dân gian dính liền với đời sống trong xã hội và đi dài theo suốt cuộc đời của người Việt Nam từ lúc sơ sanh cho đến khi trở về với cát bụi. Bắt đầu là tiếng hát ru khi còn nằm nôi, vừa lớn lên có đồng dao dành cho các trò chơi, đến tuổi lao động thì có câu hò trong khi làm việc...TRẦN VĂN KHÊ - Nguon tranvankhe.vn
Tôi cảm thấy lưu luyến quê hương, tình cha nghĩa mẹ, thân thiết xóm giềng. Những kỷ niệm thời thơ ấu không thể nào phai mờ trong tâm trí tôi, mà hình ảnh đậm nét, gợi nhớ hương vị quê nhà vào những ngày đón Xuân : là những chiếc bánh chưng xinh xắn, giản dị với gạo nếp đậu xanh, đã đi vào huyền sử của Dân tộc tự ngàn xưa./11 Tháng Hai 2013(Xem: 5566) Đặng Xuân Hường/
Có thể nói ngày Tết đã đem đến cho mọi người một "cửa mở" soi rọi vào tâm khảm, không khí Tết bên ngoài sôi động bao nhiêu thì bên trong tâm lòng mỗi người có thể cũng có những xao động chợt đến chợt đi, ẩn hiện như đùa giỡn cùng với một suy tư nào đó trong ngày đầu năm mới./20 Tháng Hai 2015(Xem: 5422) Đặng Xuân Hường/
Tôi lặng đứng trước ngôi mộ đơn sơ của một người thầy cũ, đúng ra là Linh mục Hiệu trưởng, nhưng bây giờ cái cảm tưởng một vị thầy, một vị Hiệu trưởng để lại ấn tượng trong lòng tôi nhiều hơn cả chức năng mục vụ Linh mục của thầy./10 Tháng Mười Một 2012(Xem: 4010)/
Lời nói “Ta yêu con” cứ vang mãi trong những bước chân nhịp nhàng đầy hy vọng. Hai bên đường những cánh đồng lúa chín vàng, mùa gặt đến! Hồn nhỏ với tâm tình yêu mến người chết trên giá gỗ, đã hòa nhập với dòng người lên đường gặt hái những vụ mùa trên đồng lúa bao la!/18 Tháng Tư 2014(Xem: 3873)/
Bảo Trợ