Nói với con về sự trung thực

13 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 3596)

Gởi con yêu,

 

Sau vụ vi phạm nghiêm trọng tại kỳ thi tốt nghiệp THPT ở hội đồng thi Trường THPT dân lập Đồi Ngô (Bắc Giang), ba nhận thấy con có vẻ bị khủng hoảng niềm tin vào thầy cô, vào kết quả trong thi cử ở nước ta, nhất là sau những tuyên bố mang tính “nguỵ biện” trắng trợn của các vị lãnh đạo Bộ GD&ĐT. Câu chuyện tai ba vô tình nghe được khi con trao đổi với bạn bè, và câu hỏi con đưa ra: “vậy thế nào là sự trung thực?” đã làm cho ba suy tư rất nhiều. Để con còn niềm tin vào cuộc sống, vào những điều cao đẹp ba đã từng dạy, ba quyết định viết cho con lá thư này.

 blank

Con ạ! Đạo đức làm người và tính nhân văn luôn khuyên ta phải biết sống “trung thực”. Đây là một đức tính cao quý, giá trị như viên ngọc lóng lánh ta đeo nơi cổ tâm hồn. Sự gian dối sẽ đẻ ra sự dối gian kéo dài tựa như dịch bệnh di truyền, nó biến người có lời nói và hành động không trung thực trở thành nô lệ của sự dối trá.

 

Con có biết thế nào là nô lệ của sự dối trá không? Ba giải nghĩa này:

 

Một người ban đầu thốt ra lời nói dối nhằm để khoả lấp cho việc làm mờ ám của mình, sau đó họ sẽ phải tiếp tục nói dối để bảo vệ cho hành vi “đã nói dối ban đầu”, rồi lại phải nói dối để “những lời nói dối trước đó” không bị người nghe nhận biết ra sự thật… Cứ thế và cứ thế sự dối trá kéo dài (tựa như các báo cáo kết quả học tập của ngành giáo dục hiện nay). Những người dối trá thoạt đầu sẽ tự đắc, vì đã đánh lừa, qua mặt được người khác nhằm hưởng lợi, hoặc đạt được mục đích riêng của mình. Nhưng tự sâu thẳm trong lòng, họ không bao giờ được bình an, luôn sống trong sự thấp thỏm âu lo đến một ngày nào đó sự thật sẽ phơi bày. Đây là một nghịch lý, một sự mâu thuẫn trong chính con người họ. Người dối gian không bao giờ có tự tin khi giao tiếp; lúng túng khi bị đề cập tới vấn đề liên quan; không dám nhìn trực diện vào mắt người đối thoại, vì e qua “cửa sổ tâm hồn” người ta thấy được trong cõi lòng của họ. Nô lệ của sự dối trá là như thế đó con ơi!

 

Cuộc sống đã chứng minh, quá nhiều kẻ gian trá sau khi việc làm bất chính bị lôi ra ánh sáng công lý, họ đã hoảng loạn hành vi lẫn tinh thần (vụ Đồi Ngô là minh chứng cụ thể nhất). Kết cục là ăn năn sám hối trong ô nhục, phát sinh điên dại, thậm chí tự kết thúc sinh mạng quý giá của mình! Chung quy bởi trong lòng họ không hề có sự bình an, chỉ đơn giản vậy thôi.

 

Người sống trung thực, nhiều khi sẽ bị thiệt thòi về mặt vật chất, danh vọng, quyền lợi… Theo cách nhìn thường tình: Không chịu quay cóp, sẽ mất điểm thi. Không làm chứng gian, sẽ bị oán thán. Không a dua theo bè phái, sẽ bị ghét bỏ hằn thù. Không trộm cắp, sẽ túng thiếu… Nhưng đánh đổi lại, người sống trung thực sẽ nhận được một giá trị vô cùng to lớn, với giá trị này thì cho dù tiền muôn, bạc vạn cũng chẳng thể mua được: đó chính là “sự bình an trong tâm hồn”. Người nào có được “sự bình an trong tâm hồn” thì cuộc sống ấy mới ý nghĩa, mới đáng sống. Tiền tài, bổng lộc, chức tước, tiếng tăm… chỉ là phương tiện, là điều kiện cho ta sống tốt hơn, nó không phải là cứu cánh khiến con người đạt tới như nhiều người lầm tưởng. Chỉ có sự “trung thực” mới đem lại hạnh phúc vững bền cho những ai đi tìm nó.

 

Chắc là con đã hiểu rõ rồi nhỉ? Thế thì hãy sống “trung thực” mọi lúc mọi nơi nhá con./.

 

Sơn Khê

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhích đến gần tuổi “thất thập cổ lai hy”, nghĩ đến mẹ, nhớ đến cha, có lẽ ai cũng phải khắc khoải, ngậm ngùi trong cảm nhận thấm thía về chuyện đời “nước mắt chảy xuống”. Cha tôi mất đã được bảy năm, tôi chỉ tình cờ có được tập thơ “Tâm Tình” của cha cách đây chừng một năm, trong một dịp đi San Jose thăm mẹ và thắp hương trước bàn thờ của cha
Những hành khách, dù đã từng vượt mây xanh với trên các loại máy bay khác nhau, hay chưa một lần trải nghiệm cảm giác lâng lâng, nao nao khi được bay vút lên trời cao, đều nghiêng đầu nhìn vào cửa sổ máy bay để ngắm nhìn cảnh vật. Thật là một trải nghiệm lý thú...
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử...
Các nhà văn nhà thơ thường vô tình hay nhắc đi nhắc lại một số từ ngữ mà họ đã dùng, hay rất vô tình dùng một vài chữ sẽ được gắn liền với họ, không còn gột bỏ được, dù đời không có ác ý. Mai Thảo bị gắn liền với hai chữ “vỡ òa”. Nắng vỡ òa.
Hai sắc hoa ti gôn, bài thơ có số phận kì lạ và bí ẩn như chính tác giả của nó. Thật vậy, đã hơn 70 năm – đã gần qua một đời người với biết bao thăng trầm dâu bể mà chuyện tình thơ Hai sắc hoa ti gôn của T.T.Kh vẫn tươi nguyên màu bí ẩn
Không hiểu vì sao mà tôi nhớ Huế quá chừng. Đêm nằm trăn trở vẫn thấy hiển hiện dòng Hưong Giang nước xanh trong… Mới đây, hai vợ chồng làm một cuộc viễn du từ Diên Khánh ra Đà Nẵng, rồi Huế... Mới trở vào, đã nghe thèm mè xững sông Hương
Bonsai có thể mua ở các nhà sản xuất bên Mỹ và cũng có tự sản xuất, tôi cùng anh thường vào các trại bán hoa kiểng lớn, lục lọi các cây thông, cây tùng hư, cong vẹo, cằn cổi, có khi là những cây gần chết vụt bỏ thùng rác…
Chỉ vài vần thơ con cóc đó thôi cũng đủ để tôi thành kẻ bất mãn, bất trị trong mắt các đồng chí cũng như các quan đồng chí của mình, đến mức, khi tôi vào hội nhà văn Hà Nội( thực tình tôi không có ý định vào vì tư cách của các văn nghệ sĩ nước nhà khi đó chẳng danh giá gì). Nhà thơ gì mà suốt ngày xin nước gạo, cọ chuồng lợn, mua cám, nuôi heo?
Vào đầu thế kỷ thứ 20, sự phồn thịnh của nước Mỹ phát triển nhờ chuyển vận. Đất nước mênh mông ráp ranh 2 đại dương đã thành cường quốc kinh tế nhờ đường xe lửa và xa lộ. Trong hệ thống giao thông chằng chịt thì các cây cầu là nhu cầu then chốt. Cầu Golden Gate là bài toán khó nhất tại miền Tây.
Khung cảnh của trường Tấn Đức trông rất đẹp. Sân trường là một sân bóng rổ hiện đại, chỉ tiếc là dân mình khoái dùng chân đá hơn là dùng tay ném, nên bộ môn bóng rổ chẳng phát triển chi mấy. Phía trước sân trường mấy gốc phượng lớn.
Bảo Trợ