Nói với con về sự trung thực

13 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 3619)

Gởi con yêu,

 

Sau vụ vi phạm nghiêm trọng tại kỳ thi tốt nghiệp THPT ở hội đồng thi Trường THPT dân lập Đồi Ngô (Bắc Giang), ba nhận thấy con có vẻ bị khủng hoảng niềm tin vào thầy cô, vào kết quả trong thi cử ở nước ta, nhất là sau những tuyên bố mang tính “nguỵ biện” trắng trợn của các vị lãnh đạo Bộ GD&ĐT. Câu chuyện tai ba vô tình nghe được khi con trao đổi với bạn bè, và câu hỏi con đưa ra: “vậy thế nào là sự trung thực?” đã làm cho ba suy tư rất nhiều. Để con còn niềm tin vào cuộc sống, vào những điều cao đẹp ba đã từng dạy, ba quyết định viết cho con lá thư này.

 blank

Con ạ! Đạo đức làm người và tính nhân văn luôn khuyên ta phải biết sống “trung thực”. Đây là một đức tính cao quý, giá trị như viên ngọc lóng lánh ta đeo nơi cổ tâm hồn. Sự gian dối sẽ đẻ ra sự dối gian kéo dài tựa như dịch bệnh di truyền, nó biến người có lời nói và hành động không trung thực trở thành nô lệ của sự dối trá.

 

Con có biết thế nào là nô lệ của sự dối trá không? Ba giải nghĩa này:

 

Một người ban đầu thốt ra lời nói dối nhằm để khoả lấp cho việc làm mờ ám của mình, sau đó họ sẽ phải tiếp tục nói dối để bảo vệ cho hành vi “đã nói dối ban đầu”, rồi lại phải nói dối để “những lời nói dối trước đó” không bị người nghe nhận biết ra sự thật… Cứ thế và cứ thế sự dối trá kéo dài (tựa như các báo cáo kết quả học tập của ngành giáo dục hiện nay). Những người dối trá thoạt đầu sẽ tự đắc, vì đã đánh lừa, qua mặt được người khác nhằm hưởng lợi, hoặc đạt được mục đích riêng của mình. Nhưng tự sâu thẳm trong lòng, họ không bao giờ được bình an, luôn sống trong sự thấp thỏm âu lo đến một ngày nào đó sự thật sẽ phơi bày. Đây là một nghịch lý, một sự mâu thuẫn trong chính con người họ. Người dối gian không bao giờ có tự tin khi giao tiếp; lúng túng khi bị đề cập tới vấn đề liên quan; không dám nhìn trực diện vào mắt người đối thoại, vì e qua “cửa sổ tâm hồn” người ta thấy được trong cõi lòng của họ. Nô lệ của sự dối trá là như thế đó con ơi!

 

Cuộc sống đã chứng minh, quá nhiều kẻ gian trá sau khi việc làm bất chính bị lôi ra ánh sáng công lý, họ đã hoảng loạn hành vi lẫn tinh thần (vụ Đồi Ngô là minh chứng cụ thể nhất). Kết cục là ăn năn sám hối trong ô nhục, phát sinh điên dại, thậm chí tự kết thúc sinh mạng quý giá của mình! Chung quy bởi trong lòng họ không hề có sự bình an, chỉ đơn giản vậy thôi.

 

Người sống trung thực, nhiều khi sẽ bị thiệt thòi về mặt vật chất, danh vọng, quyền lợi… Theo cách nhìn thường tình: Không chịu quay cóp, sẽ mất điểm thi. Không làm chứng gian, sẽ bị oán thán. Không a dua theo bè phái, sẽ bị ghét bỏ hằn thù. Không trộm cắp, sẽ túng thiếu… Nhưng đánh đổi lại, người sống trung thực sẽ nhận được một giá trị vô cùng to lớn, với giá trị này thì cho dù tiền muôn, bạc vạn cũng chẳng thể mua được: đó chính là “sự bình an trong tâm hồn”. Người nào có được “sự bình an trong tâm hồn” thì cuộc sống ấy mới ý nghĩa, mới đáng sống. Tiền tài, bổng lộc, chức tước, tiếng tăm… chỉ là phương tiện, là điều kiện cho ta sống tốt hơn, nó không phải là cứu cánh khiến con người đạt tới như nhiều người lầm tưởng. Chỉ có sự “trung thực” mới đem lại hạnh phúc vững bền cho những ai đi tìm nó.

 

Chắc là con đã hiểu rõ rồi nhỉ? Thế thì hãy sống “trung thực” mọi lúc mọi nơi nhá con./.

 

Sơn Khê

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nếu bạn là người Bắc hay Nam chưa từng ở Huế, bạn sẽ không hiểu được ba chữ “đi kéo ghế” là nghĩa như thế nào hay sẽ tự hỏi thầm: “Cái dzì dzậy cà?” hay “Cái gì thế nhỉ?”Cho dù bạn là người Huế 100% nhưng ở vào khoảng tuổi 40 trở lại, e rằng bạn cũng sẽ phân vân. “Đi kéo ghế là đi mô rứa hè?”
Đức thánh thứ nhất là tu sĩ Đỗ Bá Lung từ Ngọc Đông, Hưng Yên đã chết ở Cổng Trời còn đức thánh thứ hai này thì bị bức hại tàn ác dã man ở trại Phong Quang, Lao Kay. Ngài tên là Lâm Đình Túy người Nam Hà...
Khu O và khu H, tôi không biết nó thế nào. Chịu. Không hình dung ra nổi, vì tôi không nhìn thấy ai ở đấy và không hề gặp ai ở trong đó ra kể chuyện lại để biết. Chỉ nhìn thấy Cha Vinh, Cha Quế vào đó và không thấy hai cha đó ra về nữa mà thôi.
Người tôi quen thân nhất là Nguyễn Ngọc Lương vì Lương cùng làm đài phát thanh Saigon với tôi nhiều năm, lại cùng quê Nam Định. Lương ở Hải Hậu, tôi ở ngay tỉnh lỵ. Vì tình đồng hương, chúng tôi dễ thân nhau. Hồi mới gặp Lương, tôi không ngờ ông lại là một cán bộ...
“Người ta” muốn chúng tôi “nhận tội” và muốn biết ai đã truyền chức cho chúng tôi. Không thể nhận tội vì lãnh sứ vụ Linh Mục không phải là tội, mà chẳng có khoản nào trong bộ luật nào của đất nước này lại kết luận lãnh sứ vụ Linh Mục là tội. Về danh tánh của vị Giám Mục, tôi trả lời lương tâm không cho phép nói, người ta đã đập bàn lớn tiếng với tôi: “Vào đây mà còn nói lương tâm à ?” – Tôi cất lời nhẹ nhàng hỏi lại họ: “Vậy ở đây không có chỗ cho lương tâm sao ?”
"Nheo mắt nhìn thế giới" - NXB Văn học 2008, là một tập thơ có tiếng vang và hay nhất của Bằng Việt. Trong lời giới thiệu tập thơ, Ông đã viết: - Thơ đối với tôi (tức tác giả) không chỉ là thơ mà còn là một thái độ sống. Đã là một thái độ sống, thì bút pháp thể hiện cốt sao nói được hết điều mình cần nói, cần tỏ thái độ...
Ngày ấy đã lâu lắm rồi, dưới mái trường Hồng Lĩnh thân yêu, tôi đã được diễm phúc ngày ngày mặc chiếc áo dài trắng tinh cắp sách đến trường, tôi nói diễm phúc, vì thời ấy chinh chiến còn điêu linh trên khắp nẻo đường quê hương, biết bao cô gái còn tuổi học trò như tôi chẳng được diễm phúc đó...
Âm nhạc Việt Nam có hai truyền thống, truyền thống dân gian và truyền thống bác học. Truyền thống dân gian dính liền với đời sống trong xã hội và đi dài theo suốt cuộc đời của người Việt Nam từ lúc sơ sanh cho đến khi trở về với cát bụi. Bắt đầu là tiếng hát ru khi còn nằm nôi, vừa lớn lên có đồng dao dành cho các trò chơi, đến tuổi lao động thì có câu hò trong khi làm việc,
Có một chuyện cung đình thời nhà Nguyễn do nhà thơ Tản Đà kể lại, xưa nay người viết bài này chưa từng đọc thấy ở đâu, cho mãi tới tháng này, nhân ngày giỗ thứ 73 của thi sĩ (7 tháng 6, 1939 -7 tháng 6, 2012). Lạ là ở chỗ Tản Đà được biết đến như một thi sĩ bình dân, xuôi Nam ngược Bắc vì nghề báo...
Tôi không là một đứa con gần cha lẫn gần mẹ trong gia đình. Nghĩa là, so với các anh chị em khác, tôi là đứa ít khi tâm sự với Ba Má những chuyện riêng tư của mình. Nhưng tôi có nhiều kỷ niệm với Ba tôi hơn là với Má, nhiều hơn so với những chị em gái trong nhà. Kỷ niệm đầu tiên tôi có về hình ảnh của Ba là ngày Má tôi từ Mỹ Tho hốt hoảng trở về, nói, “Ba bị người ta bắt rồi!” Tôi nhớ ngày đó tôi còn nhỏ lắm, chỉ chừng 7, 8 tuổi, tôi đứng tựa nơi một góc giường. Bật khóc.
Bảo Trợ