Biển cả, con tàu và những hòn đảo

11 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 3487)

Chiếc máy bay gầm lên, tăng tốc trên đường băng, từ từ được nhấc bổng lên khỏi mặt đất, đưa lên cao 90 hành khách đang háo hức chờ đợi đặt chân xuống điểm du lịch lý tưởng: Đảo Phú Quốc!

Những hành khách, dù đã từng vượt mây xanh với trên các loại máy bay khác nhau, hay chưa một lần trải nghiệm cảm giác lâng lâng, nao nao khi được bay vút lên trời cao, đều nghiêng đầu nhìn vào cửa sổ máy bay để ngắm nhìn cảnh vật. Thật là một trải nghiệm lý thú với góc nhìn rất mới: từ trên cao; những cảnh vật hằng ngày được nhìn từ mặt đất nay trở nên lạ lẫm và mới mẻ quá đỗi!

blankblank

Chưa đầy 50 phút đồng hồ, quần đảo Phú Quốc đã hiện ra “dưới” mắt các du khách. Một vùng biển xanh rộng mênh mông, những ngọn sóng nhấp nhô vỡ tung trắng xóa bọt, những hòn đảo quây quần bên nhau, ở độ cao 6000 mét nhìn như rất gần nhau, và kìa đảo Phú Quốc mọi người đang ngóng đợi đã xuất hiện, ai ai cũng mong chờ những ngày nghỉ thật vui, thật ý nghĩa trên hòn đảo lớn nhất quần đảo này!

Sau một buổi chiều và một buổi tối nghỉ ngơi và thư giãn, các du khách thức dậy từ sáng tinh mơ chuẩn bị hành trang cho chuyến tham quan đảo Mây Rút. Hướng dẫn viên giới thiệu cảnh đẹp của hòn đảo này: bãi san hô đẹp lung linh dưới làn nước trong veo, bãi cát trắng mịn màng trải dài hàng trăm mét dọc bờ biển, thú vui câu cá giữa biển nước mênh mông xanh biếc, các món đặc sản của biển như cháo nhum và rất nhiều ốc, cá đặc trưng của vùng biển Phú Quốc. Chỉ nghe thôi, ai ai cũng đã nhôn nhao muốn xuống thuyền ngay lập tức để khám phá vẻ đẹp còn hoang sơ của hòn đảo Mây Rút!

blank

Hành trình đến đảo Mây Rút không mau chóng như du khách nghĩ, phải mất 2 giờ ngồi thuyền nếu thuận buồm xuôi gió, biển lặng trời êm, bằng không cũng phải hơn 2 tiếng rưỡi mới có thể đến được.

Con thuyền hôm nay như vất vả hơn mọi lần, những cơn gió ào ào lao tới, biển cả như hưởng ứng với "tiết tấu" của gió, cuộn lên lớp lớp sóng to như muốn thử sức chịu đựng của con thuyền và du khách. Thuyền tròng trành, nghiêng ngả, một số du khách đã say nhừ, nằm vật xuống sàn tàu, người khác thì mặt xanh hơn tàu lá, mong tàu mau cập bến. Du khách lo lắng nhìn thuyền trưởng, cất tiếng hỏi: "Có nên quay trở lại?" Thuyền trưởng mỉm cười đầy tự tin, đáp: "Mọi người yên tâm, chúng ta sẽ cập bến an toàn và mọi người sẽ có những thời khắc thật quý báu khi thưởng lãm cảnh đẹp ở đó!".

Sóng to, gió lớn khiến hành trình trở nên vất vả, nhưng khi tàu cập bến, làn nước trong mát và rặng san hô đẹp mê hồn đã đánh tan hết bao mệt nhọc của du khách. Những tiếng cười trong trẻo, sảng khoái lại được vang xa, họ nói với nhau: chuyến đi thật đáng sợ, nhưng cũng thật xứng đáng vì được khám phá vẻ đẹp tuyệt vơi của hòn đảo này!

Đang ngâm mình trong làn nước biển xanh mát, tận hưởng cảm giác thư thái sau chuyến vượt biển hơi vất vả vừa qua, đoàn du khách lại say mê nghe lời giới thiệu của hướng dẫn viên du lịch.

Theo đó thì ngoài hòn đảo Mây Rút với những nét đẹp rất riêng như: rặng san hô nguyên sơ, bãi cát trắng mịn, bãi tắm trong xanh này, ngày mai đoàn sẽ lội bộ từ trung tâm thị trấn An Thới, vượt qua 2km đường rừng ven biển, đến một vùng nước trong, gọi là Giếng Tiên. Ở đó có bãi cát trắng trải dài lượn vòng chân núi như muốn ôm trọn những con tàu đánh cá đang thả mình nghỉ ngơi.

blankblank

Du khách sẽ thấy một ngôi đền thờ nhỏ hiện ra trước mặt, trên những tảng đá treo leo. Tại đây còn có dấu viết của một chiếc ghế đá quay lưng ra biển, gọi là ngai vua.

Dân gian truyền rằng, trong cơn quẫn bách, không có nước ngọt cho quân, Nguyễn Ánh đã dậm chân chỉ mũi kiếm thần vào lòng đất, làm bắn ra một dòng nước ngọt mà đến nay vẫn còn tuôn chảy, dấu giầy xưa vẫn còn khắc sâu trên đá và nơi ấy được người dân gọi là Giếng Ngự, Giếng Tiên hay Giếng Gia Long.

Đoàn du khách lại nôn nao chờ đón ngày mai mau đến, một ngày hứa hẹn những khám phá mới và những điều thú vị mới!

Mỗi hòn đảo mang sắc thái riêng biệt nhưng lại có chung một điểm: đẹp!

Thật thế, nếu ngại khó, không dám xuống thuyền thì du khách chẳng thể khám phá và cảm nhận được nét đẹp đặc thù của các hòn đảo trong quần đảo Phú Quốc này.

Mỗi người trong chúng ta ví như những hòn đảo được đại dương kết nối lại với nhau. Nơi mỗi cá nhân đều tích chứa những nét đẹp riêng cần khám phá. Mỗi người là một huyền nhiệm, mang nơi mình những nét đẹp rất riêng do Tạo Hóa ban cho. Muốn cảm nhận vẻ đẹp của người khác, không cách nào khác là phải “ra khơi” đến với tha nhân, gặp gỡ diện đối diện.

Tuy nhiên, hành trình tìm đến với người khác không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, mà đôi khi “sóng hiểu lầm”, “gió tự ái” khiến cho hai người khó tiếp cận với nhau. Những lúc khó khăn, ngăn trở như thế, nếu buông xuôi, thối lui thì hai người sẽ đánh mất cơ hội gặp gỡ, truyền thông cho nhau vẻ đẹp của mỗi người. Ngược lại, khi can đảm dấn bước xuống thuyền đời do chính Thiên Chúa là thuyền trưởng, thì ta có thể yên tâm đến với tha nhân để tiếp nhận và thông truyền cho nhau nét độc đáo!

“Không ai là một hòn đảo” cô độc, chúng ta đều có quan hệ tương thuộc lẫn nhau và có thể cùng nhau làm đẹp cho cuộc sống này bằng những vẻ đẹp rất riêng của mỗi người. Chính khi cùng với Chúa đến với tha nhân, vẻ đẹp của tôi mới phong phú và hoàn hảo, vì khi đó tôi mới thực sự là người:

“Tôi chỉ thật sự là người nếu tôi sống với anh em tôi! Không phải ai xa lạ mà là người đang đứng bên tôi! Thế giới này không ai là một hòn đảo! Vườn hoa này không có loài hoa lạc loài!

Tôi chỉ thực sự là người nếu tôi sống với Chúa Kitô, đâu phải ai xa lạ mà là người đang sống trong tôi. Chúa giáng trần yêu thương Ngài là một người, vì yêu Người đã chết để cứu loài người.”

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nhích đến gần tuổi “thất thập cổ lai hy”, nghĩ đến mẹ, nhớ đến cha, có lẽ ai cũng phải khắc khoải, ngậm ngùi trong cảm nhận thấm thía về chuyện đời “nước mắt chảy xuống”. Cha tôi mất đã được bảy năm, tôi chỉ tình cờ có được tập thơ “Tâm Tình” của cha cách đây chừng một năm, trong một dịp đi San Jose thăm mẹ và thắp hương trước bàn thờ của cha
Gởi con yêu, Sau vụ vi phạm nghiêm trọng tại kỳ thi tốt nghiệp THPT ở hội đồng thi Trường THPT dân lập Đồi Ngô (Bắc Giang), ba nhận thấy con có vẻ bị khủng hoảng niềm tin vào thầy cô, vào kết quả trong thi cử ở nước ta, nhất là sau những tuyên bố mang tính “nguỵ biện” trắng trợn của các vị lãnh đạo Bộ GD&ĐT.
Khi nói về lịch sử Việt Nam, người ta thường hay nhắc đến cụm từ “Việt Nam có bốn nghìn năm văn hiến” mà văn hiến là truyển thống văn hóa lâu đời. Người ta cũng nói đến hai chữ văn vật vốn là truyền thống văn hóa biểu hiện ở nhiều nhân tài và nhiều di tích lịch sử...
Các nhà văn nhà thơ thường vô tình hay nhắc đi nhắc lại một số từ ngữ mà họ đã dùng, hay rất vô tình dùng một vài chữ sẽ được gắn liền với họ, không còn gột bỏ được, dù đời không có ác ý. Mai Thảo bị gắn liền với hai chữ “vỡ òa”. Nắng vỡ òa.
Hai sắc hoa ti gôn, bài thơ có số phận kì lạ và bí ẩn như chính tác giả của nó. Thật vậy, đã hơn 70 năm – đã gần qua một đời người với biết bao thăng trầm dâu bể mà chuyện tình thơ Hai sắc hoa ti gôn của T.T.Kh vẫn tươi nguyên màu bí ẩn
Không hiểu vì sao mà tôi nhớ Huế quá chừng. Đêm nằm trăn trở vẫn thấy hiển hiện dòng Hưong Giang nước xanh trong… Mới đây, hai vợ chồng làm một cuộc viễn du từ Diên Khánh ra Đà Nẵng, rồi Huế... Mới trở vào, đã nghe thèm mè xững sông Hương
Bonsai có thể mua ở các nhà sản xuất bên Mỹ và cũng có tự sản xuất, tôi cùng anh thường vào các trại bán hoa kiểng lớn, lục lọi các cây thông, cây tùng hư, cong vẹo, cằn cổi, có khi là những cây gần chết vụt bỏ thùng rác…
Chỉ vài vần thơ con cóc đó thôi cũng đủ để tôi thành kẻ bất mãn, bất trị trong mắt các đồng chí cũng như các quan đồng chí của mình, đến mức, khi tôi vào hội nhà văn Hà Nội( thực tình tôi không có ý định vào vì tư cách của các văn nghệ sĩ nước nhà khi đó chẳng danh giá gì). Nhà thơ gì mà suốt ngày xin nước gạo, cọ chuồng lợn, mua cám, nuôi heo?
Vào đầu thế kỷ thứ 20, sự phồn thịnh của nước Mỹ phát triển nhờ chuyển vận. Đất nước mênh mông ráp ranh 2 đại dương đã thành cường quốc kinh tế nhờ đường xe lửa và xa lộ. Trong hệ thống giao thông chằng chịt thì các cây cầu là nhu cầu then chốt. Cầu Golden Gate là bài toán khó nhất tại miền Tây.
Khung cảnh của trường Tấn Đức trông rất đẹp. Sân trường là một sân bóng rổ hiện đại, chỉ tiếc là dân mình khoái dùng chân đá hơn là dùng tay ném, nên bộ môn bóng rổ chẳng phát triển chi mấy. Phía trước sân trường mấy gốc phượng lớn.
Bảo Trợ