Biển cả, con tàu và những hòn đảo

11 Tháng Sáu 20122:00 CH(Xem: 3534)

Chiếc máy bay gầm lên, tăng tốc trên đường băng, từ từ được nhấc bổng lên khỏi mặt đất, đưa lên cao 90 hành khách đang háo hức chờ đợi đặt chân xuống điểm du lịch lý tưởng: Đảo Phú Quốc!

Những hành khách, dù đã từng vượt mây xanh với trên các loại máy bay khác nhau, hay chưa một lần trải nghiệm cảm giác lâng lâng, nao nao khi được bay vút lên trời cao, đều nghiêng đầu nhìn vào cửa sổ máy bay để ngắm nhìn cảnh vật. Thật là một trải nghiệm lý thú với góc nhìn rất mới: từ trên cao; những cảnh vật hằng ngày được nhìn từ mặt đất nay trở nên lạ lẫm và mới mẻ quá đỗi!

blankblank

Chưa đầy 50 phút đồng hồ, quần đảo Phú Quốc đã hiện ra “dưới” mắt các du khách. Một vùng biển xanh rộng mênh mông, những ngọn sóng nhấp nhô vỡ tung trắng xóa bọt, những hòn đảo quây quần bên nhau, ở độ cao 6000 mét nhìn như rất gần nhau, và kìa đảo Phú Quốc mọi người đang ngóng đợi đã xuất hiện, ai ai cũng mong chờ những ngày nghỉ thật vui, thật ý nghĩa trên hòn đảo lớn nhất quần đảo này!

Sau một buổi chiều và một buổi tối nghỉ ngơi và thư giãn, các du khách thức dậy từ sáng tinh mơ chuẩn bị hành trang cho chuyến tham quan đảo Mây Rút. Hướng dẫn viên giới thiệu cảnh đẹp của hòn đảo này: bãi san hô đẹp lung linh dưới làn nước trong veo, bãi cát trắng mịn màng trải dài hàng trăm mét dọc bờ biển, thú vui câu cá giữa biển nước mênh mông xanh biếc, các món đặc sản của biển như cháo nhum và rất nhiều ốc, cá đặc trưng của vùng biển Phú Quốc. Chỉ nghe thôi, ai ai cũng đã nhôn nhao muốn xuống thuyền ngay lập tức để khám phá vẻ đẹp còn hoang sơ của hòn đảo Mây Rút!

blank

Hành trình đến đảo Mây Rút không mau chóng như du khách nghĩ, phải mất 2 giờ ngồi thuyền nếu thuận buồm xuôi gió, biển lặng trời êm, bằng không cũng phải hơn 2 tiếng rưỡi mới có thể đến được.

Con thuyền hôm nay như vất vả hơn mọi lần, những cơn gió ào ào lao tới, biển cả như hưởng ứng với "tiết tấu" của gió, cuộn lên lớp lớp sóng to như muốn thử sức chịu đựng của con thuyền và du khách. Thuyền tròng trành, nghiêng ngả, một số du khách đã say nhừ, nằm vật xuống sàn tàu, người khác thì mặt xanh hơn tàu lá, mong tàu mau cập bến. Du khách lo lắng nhìn thuyền trưởng, cất tiếng hỏi: "Có nên quay trở lại?" Thuyền trưởng mỉm cười đầy tự tin, đáp: "Mọi người yên tâm, chúng ta sẽ cập bến an toàn và mọi người sẽ có những thời khắc thật quý báu khi thưởng lãm cảnh đẹp ở đó!".

Sóng to, gió lớn khiến hành trình trở nên vất vả, nhưng khi tàu cập bến, làn nước trong mát và rặng san hô đẹp mê hồn đã đánh tan hết bao mệt nhọc của du khách. Những tiếng cười trong trẻo, sảng khoái lại được vang xa, họ nói với nhau: chuyến đi thật đáng sợ, nhưng cũng thật xứng đáng vì được khám phá vẻ đẹp tuyệt vơi của hòn đảo này!

Đang ngâm mình trong làn nước biển xanh mát, tận hưởng cảm giác thư thái sau chuyến vượt biển hơi vất vả vừa qua, đoàn du khách lại say mê nghe lời giới thiệu của hướng dẫn viên du lịch.

Theo đó thì ngoài hòn đảo Mây Rút với những nét đẹp rất riêng như: rặng san hô nguyên sơ, bãi cát trắng mịn, bãi tắm trong xanh này, ngày mai đoàn sẽ lội bộ từ trung tâm thị trấn An Thới, vượt qua 2km đường rừng ven biển, đến một vùng nước trong, gọi là Giếng Tiên. Ở đó có bãi cát trắng trải dài lượn vòng chân núi như muốn ôm trọn những con tàu đánh cá đang thả mình nghỉ ngơi.

blankblank

Du khách sẽ thấy một ngôi đền thờ nhỏ hiện ra trước mặt, trên những tảng đá treo leo. Tại đây còn có dấu viết của một chiếc ghế đá quay lưng ra biển, gọi là ngai vua.

Dân gian truyền rằng, trong cơn quẫn bách, không có nước ngọt cho quân, Nguyễn Ánh đã dậm chân chỉ mũi kiếm thần vào lòng đất, làm bắn ra một dòng nước ngọt mà đến nay vẫn còn tuôn chảy, dấu giầy xưa vẫn còn khắc sâu trên đá và nơi ấy được người dân gọi là Giếng Ngự, Giếng Tiên hay Giếng Gia Long.

Đoàn du khách lại nôn nao chờ đón ngày mai mau đến, một ngày hứa hẹn những khám phá mới và những điều thú vị mới!

Mỗi hòn đảo mang sắc thái riêng biệt nhưng lại có chung một điểm: đẹp!

Thật thế, nếu ngại khó, không dám xuống thuyền thì du khách chẳng thể khám phá và cảm nhận được nét đẹp đặc thù của các hòn đảo trong quần đảo Phú Quốc này.

Mỗi người trong chúng ta ví như những hòn đảo được đại dương kết nối lại với nhau. Nơi mỗi cá nhân đều tích chứa những nét đẹp riêng cần khám phá. Mỗi người là một huyền nhiệm, mang nơi mình những nét đẹp rất riêng do Tạo Hóa ban cho. Muốn cảm nhận vẻ đẹp của người khác, không cách nào khác là phải “ra khơi” đến với tha nhân, gặp gỡ diện đối diện.

Tuy nhiên, hành trình tìm đến với người khác không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, mà đôi khi “sóng hiểu lầm”, “gió tự ái” khiến cho hai người khó tiếp cận với nhau. Những lúc khó khăn, ngăn trở như thế, nếu buông xuôi, thối lui thì hai người sẽ đánh mất cơ hội gặp gỡ, truyền thông cho nhau vẻ đẹp của mỗi người. Ngược lại, khi can đảm dấn bước xuống thuyền đời do chính Thiên Chúa là thuyền trưởng, thì ta có thể yên tâm đến với tha nhân để tiếp nhận và thông truyền cho nhau nét độc đáo!

“Không ai là một hòn đảo” cô độc, chúng ta đều có quan hệ tương thuộc lẫn nhau và có thể cùng nhau làm đẹp cho cuộc sống này bằng những vẻ đẹp rất riêng của mỗi người. Chính khi cùng với Chúa đến với tha nhân, vẻ đẹp của tôi mới phong phú và hoàn hảo, vì khi đó tôi mới thực sự là người:

“Tôi chỉ thật sự là người nếu tôi sống với anh em tôi! Không phải ai xa lạ mà là người đang đứng bên tôi! Thế giới này không ai là một hòn đảo! Vườn hoa này không có loài hoa lạc loài!

Tôi chỉ thực sự là người nếu tôi sống với Chúa Kitô, đâu phải ai xa lạ mà là người đang sống trong tôi. Chúa giáng trần yêu thương Ngài là một người, vì yêu Người đã chết để cứu loài người.”

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Nếu bạn là người Bắc hay Nam chưa từng ở Huế, bạn sẽ không hiểu được ba chữ “đi kéo ghế” là nghĩa như thế nào hay sẽ tự hỏi thầm: “Cái dzì dzậy cà?” hay “Cái gì thế nhỉ?”Cho dù bạn là người Huế 100% nhưng ở vào khoảng tuổi 40 trở lại, e rằng bạn cũng sẽ phân vân. “Đi kéo ghế là đi mô rứa hè?”
Đức thánh thứ nhất là tu sĩ Đỗ Bá Lung từ Ngọc Đông, Hưng Yên đã chết ở Cổng Trời còn đức thánh thứ hai này thì bị bức hại tàn ác dã man ở trại Phong Quang, Lao Kay. Ngài tên là Lâm Đình Túy người Nam Hà...
Khu O và khu H, tôi không biết nó thế nào. Chịu. Không hình dung ra nổi, vì tôi không nhìn thấy ai ở đấy và không hề gặp ai ở trong đó ra kể chuyện lại để biết. Chỉ nhìn thấy Cha Vinh, Cha Quế vào đó và không thấy hai cha đó ra về nữa mà thôi.
Người tôi quen thân nhất là Nguyễn Ngọc Lương vì Lương cùng làm đài phát thanh Saigon với tôi nhiều năm, lại cùng quê Nam Định. Lương ở Hải Hậu, tôi ở ngay tỉnh lỵ. Vì tình đồng hương, chúng tôi dễ thân nhau. Hồi mới gặp Lương, tôi không ngờ ông lại là một cán bộ...
“Người ta” muốn chúng tôi “nhận tội” và muốn biết ai đã truyền chức cho chúng tôi. Không thể nhận tội vì lãnh sứ vụ Linh Mục không phải là tội, mà chẳng có khoản nào trong bộ luật nào của đất nước này lại kết luận lãnh sứ vụ Linh Mục là tội. Về danh tánh của vị Giám Mục, tôi trả lời lương tâm không cho phép nói, người ta đã đập bàn lớn tiếng với tôi: “Vào đây mà còn nói lương tâm à ?” – Tôi cất lời nhẹ nhàng hỏi lại họ: “Vậy ở đây không có chỗ cho lương tâm sao ?”
"Nheo mắt nhìn thế giới" - NXB Văn học 2008, là một tập thơ có tiếng vang và hay nhất của Bằng Việt. Trong lời giới thiệu tập thơ, Ông đã viết: - Thơ đối với tôi (tức tác giả) không chỉ là thơ mà còn là một thái độ sống. Đã là một thái độ sống, thì bút pháp thể hiện cốt sao nói được hết điều mình cần nói, cần tỏ thái độ...
Ngày ấy đã lâu lắm rồi, dưới mái trường Hồng Lĩnh thân yêu, tôi đã được diễm phúc ngày ngày mặc chiếc áo dài trắng tinh cắp sách đến trường, tôi nói diễm phúc, vì thời ấy chinh chiến còn điêu linh trên khắp nẻo đường quê hương, biết bao cô gái còn tuổi học trò như tôi chẳng được diễm phúc đó...
Âm nhạc Việt Nam có hai truyền thống, truyền thống dân gian và truyền thống bác học. Truyền thống dân gian dính liền với đời sống trong xã hội và đi dài theo suốt cuộc đời của người Việt Nam từ lúc sơ sanh cho đến khi trở về với cát bụi. Bắt đầu là tiếng hát ru khi còn nằm nôi, vừa lớn lên có đồng dao dành cho các trò chơi, đến tuổi lao động thì có câu hò trong khi làm việc,
Có một chuyện cung đình thời nhà Nguyễn do nhà thơ Tản Đà kể lại, xưa nay người viết bài này chưa từng đọc thấy ở đâu, cho mãi tới tháng này, nhân ngày giỗ thứ 73 của thi sĩ (7 tháng 6, 1939 -7 tháng 6, 2012). Lạ là ở chỗ Tản Đà được biết đến như một thi sĩ bình dân, xuôi Nam ngược Bắc vì nghề báo...
Tôi không là một đứa con gần cha lẫn gần mẹ trong gia đình. Nghĩa là, so với các anh chị em khác, tôi là đứa ít khi tâm sự với Ba Má những chuyện riêng tư của mình. Nhưng tôi có nhiều kỷ niệm với Ba tôi hơn là với Má, nhiều hơn so với những chị em gái trong nhà. Kỷ niệm đầu tiên tôi có về hình ảnh của Ba là ngày Má tôi từ Mỹ Tho hốt hoảng trở về, nói, “Ba bị người ta bắt rồi!” Tôi nhớ ngày đó tôi còn nhỏ lắm, chỉ chừng 7, 8 tuổi, tôi đứng tựa nơi một góc giường. Bật khóc.
Bảo Trợ