Nhớ Về Mẹ Maria, Tháng Mân Côi

02 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 3106)

Hương Đồng Quê - Nhớ Về Mẹ Maria, Tháng Mân Côi



Mỗi năm đến tháng Mân Côi thì không khí phụng
vụ các họ đạo có vẻ như nhộn nhịp sống động hẳn lên. Điều đó chứng tỏ lòng yêu mến Đức Mẹ của người Công giáo Việt Nam rất đậm đà sâu sắc và có truyền thống lâu dài.



Văn hoá Việt Nam vốn coi trọng tình cha nghĩa mẹ, đề cao tình mẫu tử như là một giá trị nhân bản của người mẹ. Từ tư tưởng đó, khi đạo Công giáo bắt đầu được truyền giảng ở Việt Nam, Đức Mẹ Maria đã được người Công giáo Việt Nam tôn sùng, yêu mến một cách thiết tha gần gũi như tình cảm gia đình mẹ con bình thường trần thế! Có điều gì lo lắng: chạy đến cầu giúp Đức Mẹ! Có điều gì buồn phiền: chạy đến than thở với Đức Mẹ! Có người đau bệnh: chạy đến khấn xin Đức Mẹ, nhiều khi hái một bông hoa trước toà Mẹ đem về nấu chung với siêu thuốc Bắ
c, không mê tín dị đoan, nhưng với niềm tin là có Mẹ hộ phù!

blank

Niềm tin, lòng sùng kính Đức Mẹ đã phát sinh thêm nhiều hình thức tôn vinh Đức Mẹ…và những cuộc cung nghinh rước Thánh tượng Đức Mẹ lại càng làm cho lòng tôn vinh yêu mến Đức Mẹ triển nở trong lòng người Công giáo Việt Nam.



Bình Giã, một làng quê thuộc tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu (Phước Tuy cũ), đã đem truyền thống tôn vinh Đức Mẹ từ hồi di cư 1954 vào Nam, và giữ truyền thống đó thật lâu dài trên một miền đất bà con toàn tòng Công giáo, sinh hoạt hàng ngày gần gũi nhau trong tình cảm xóm giềng thân thiết có nhau!



Giáo xứ Vinh Trung là một trong ba Giáo xứ của làng xã Bình Giã, có truyền thống tôn vinh đặc biệ Đức Mẹ vào tháng Năm và tháng Mười hàng năm, từ thời mới định cư cho tới sau năm 1975.



Tháng Năm là tháng Hoa, giáo xứ tổ chức tôn vinh Đức Mẹ trong nhà thờ. Giáo xứ có tám giáo họ, ba mươi mốt ngày trong tháng Năm được chia ra cho tám giáo họ phụ trách, họ lớn thì bốn ngày, họ nhỏ hơn ba ngày. Hồi đó, nhà thờ chưa có điện từ nhà máy lớn đưa về như bây giờ, giáo xứ có một máy phát điện chạy máy dầu. Trong tháng Hoa kính Đức Mẹ, giờ tôn vinh kéo dài hàng giờ với đội dâng hoa, lần hạt suy niệm…các giáo họ đóng góp thêm dầu vào trong dịp này để đỡ phần nào cho ngân quỹ giáo xứ. Có giáo họ đã đưa thêm máy chạy điện tới để trang trí nhiều đèn điện hơn nữa!



Tháng Năm, mỗi buổi tối nhà thờ đầy ắp người, nhiều người còn đến trước giờ chuông chiều để có chỗ trong nhà thờ nữa. Hồi đó nhà thờ cũng chưa được xây dựng lại, vào những dịp tháng Năm, tháng Mười hay các ngày lễ Chủ nhật, lễ trọng, người ngồi trong nhà thờ chật cả nên số người đứng ngấp nghé ngoài cửa rất nhiều. Những khi đến giờ dâng hoa kính Mẹ, người ngồi trong nhà thờ thoải mái cùng hiệp ý dâng lời kinh, tràng hoa thật sốt mến, còn người đứng ngoài thì “mỏi cẳng nghển cổ” cố gắng hiệp thông! Đã vậy mà có hôm trời lại mưa, bà con phải nép sát vào trong mái hiên mà vẫn ướt nhẹp! Suốt cả tháng, dù mưa hay nắng, tối nào cũng đông nghẹt người trong ngoài như nhau!

maria03

Đến tháng Mười Mân Côi thì lại càng “sôi động” hơn nữa! Ngày khai mạc tháng Mân Côi tất cả giáo dân của Giáo xứ tề tựu đông đủ nơi nhà thờ, sau thánh lễ sẽ cung nghinh tượng Đức Mẹ đến một giáo họ, và tượng Mẹ sẽ ở lại với giáo họ đó. Cũng như tháng Năm, mỗi giáo họ sẽ phụ trách ba hoặc bốn ngày ngay tại Giáo họ của mình. Tháng Mười thời tiết miền Nam mặc dù đã vào cuối mùa mưa, nhưng không thiếu những lúc bà con phải mang nón, che dù để rước Đức Mẹ.



Mỗi giáo họ đến phiên mình đã làm sẵn một khán đài cao, trang trí hoa đèn nến…rất rực rỡ để nghinh đón Đức Mẹ về giáo họ mình. Thường thường các giáo họ chọn một gia đình tại địa điểm ngã tư để làm khán đài đón Mẹ, và mỗi tối giáo họ tụ họp tại đó để làm giờ tôn vinh Mẹ. Luân phiên mỗi năm một giáo họ được vinh dự rước Mẹ về trong ngày khai mạc. Các em gái mười, mười hai tuổi đã được chọn lựa để tập dượt các bài hát dâng hoa. Nhiều em trong độ tuổi, không được chọn dâng hoa đã về nhà khóc sướt mướt vì “tủi thân”! Sau này, có giáo họ đã tuyển chọn tập dượt đội dâng hoa đông đảo hơn có cả nam lẫn nữ! Mỗi giáo họ tập dượt các bài hát dâng hoa cũng rất phong phú, ít khi có sự trùng lặp, có Giáo họ còn đưa các các bài dâng hoa rất cổ xưa từ ngoài Bắc với cung giọng dân gian rất lạ tai, nhưng vẫn làm cho mọi người tham dự hướng lòng lên trong tâm tình sốt mến. Cũng đã có người cho rằng dâng hoa như thế có vẻ trình diễn quá, chẳng biết Đức Mẹ có nghe thấy gì không, chứ bà con thì xem ra có người như đi xem văn nghệ vậy! Thực ra nếu bình phẩm như vậy là do thiếu lòng đạo đức, thiếu tinh thần xây dựng, chứ nhìn tổng thể sinh hoạt vào tháng Mân Côi, mọi người trong giáo xứ đa số ai cũng náo nức chuẩn bị cả bề ngoài lẫn bề trong thì đủ biết kết quả của những cuộc rước kiệu dâng hoa cho Đức Mẹ như thế nào rồi.



Chỉ riêng việc khiêng kiệu Đức Mẹ đối với nhiều cô cũng đã là một vinh dự lớn! Chiếc kiệu xinh xắn, không nặng lắm, do bốn hay sáu thiếu nữ thay nhau đổi vai cho đỡ “mỏi mệt”! Thật ra nhiều cô cho biết, chẳng có mỏi mệt gì, chẳng qua mấy ông chia ra như thế phòng hờ mà thôi! Có cô khi đổi phiên còn chẳng muốn đổi nữa là! Tuy vậy, có giáo họ rước Mẹ, đúng vào ngày mưa, đường sá làng quê lúc đó còn đất đỏ trơn trượt, nước mưa đọng đầy các vùng trũng trên đường, các cô rất vất vả với áo dài quần trắng mà phải phết bùn nước đất đỏ trông thật thảm tệ. Đã có lần các ông phụ trách phải cử thanh niên khiệng kiệu qua những khoảng đường bùn lầy trơn trượt quá! Những lúc đó mấy thanh niên cứ như là mở cờ trong lòng, vừa hăng hái vừa cẩn thận khiêng kiệu Mẹ một cách trịnh trọng. Có Giáo họ đúng giờ khai mạc rước thì vừa cơn mưa, cả xóm mang áo mưa đi hàng dài để cung nghinh Đức Mẹ.



Có ai nhìn được cảnh bà con giáo dân mang áo mưa, mang dù chầm chậm đi trong cơn mưa vẫn hát vang lời ca tụng Mẹ, vẫn lên giọng lần hạt bình thường mới thấy được tâm tình người Công giáo yêu mến Đức Mẹ đến như thế nào!



Đèn điện để thắp sáng kiệu Mẹ, do một máy phát điện nhỏ được mấy thanh niên gắn trên một chiếc xe kéo nhỏ đẩy theo phía sau kiệu Mẹ, chiếc xe nhỏ có khi lún xuống vũng bùn làm mấy cậu thanh niên hì hục đun đẩy, đã có cậu ngã nhào ra vũng bùn vì trượt chân! Nhưng tất cả vẫn vui vẻ, vẫn tiếp tục công việc một cách chân tình trong tiếng hát ca vang hướng lòng về Đức Mẹ.



Ngày khai mạc tháng Mân Côi có năm được tổ chức rất trọng thể, trước thánh lễ, đoàn rước bắt đầu từ nhà thờ có cha Chánh xứ mang áo lễ cùng đi, vòng rước cung nghinh Đức Mẹ theo đường cái quan đi qua giáo họ Quan Lãng, lên giáo họ Yên Đại, rẽ qua hàng ba, xuống Bình Thuận, qua Xuân Mỹ, La Nham, Nhân Hoà rồi rẽ qua hàng hai đường cái quan đi qua Ngọc Sơn, Quy Hậu. (Hồi đó giáo xứ Vinh Trung chưa có giáo họ Vô Nhiễm)



Trên đường cung nghinh Đức Mẹ, các giáo họ làm cổng chào trông thật đẹp mắt. Có lần kiệu cung nghinh Đức Mẹ được đặt trên một chiếc xe máy cày trang trí thành một chiếc tàu buồm, có cánh buồm khá cao, khi đi ngang qua các cổng chào cánh buồm được hạ xuống thật khéo léo. Nhìn đoàn rước theo sau cánh buồm Mẹ, như hình ảnh đoàn con cái đang được Mẹ dẫn đưa qua biển đời sóng gió về đến nơi an bình!



Đã mười mấy năm trôi qua, hình ảnh đoàn người sắp hàng dài tay cầm tràng hạt cung nghinh Đức Mẹ đã có phần nào phai nhoà trong tâm trí bà con. Bài hát ngày xưa “Mẹ ơi! Đoái thương xem nước Việt Nam, trời u ám…” bây giờ thì không hợp thời nữa, nhưng có lẽ trong một ý nghĩa nào đó lại đúng! Lại cần được cất lên với một cung giọng khẩn thiết hơn! Lác đác đã có người trong làng quê Bình Giã, Bình Trung thân yêu nằm xuống vì căn bệnh “thế kỷ”! Đã có những nhóm hút xách, đâm chém nhau trên đường làng vốn bình yên bao nhiêu năm! Đã có những phiên toà lưu động để xét xử các vụ trộm cướp nghiêm trọng ngay chính trên vùng đất hiền hoà mà ngày xưa chẳng bao giờ phải bận tâm cửa đóng then cài!


Chẳng riêng gì trong làng quê nhỏ bé này, hầu như khắp mọi miền quê hương đã nổi lên những tiếng báo động suy đồi đạo đức rất nghiêm trọng!



Với công nghệ thông tin hiện đại, mạng internet đã nối đến nhiều nhà, cửa hàng mạng vi tính mọc như nấm, khắp cùng ngõ hẻm ai cũng có phôn tay…song song với những tiện ích đó thì những nguy hại cũng đi theo như dòng lũ, cuốn trôi tất cả sự ngây thơ trong trắng vô tư của lớp trẻ…Mai đây lại thêm một sòng bài lớn khai trương ở Hồ Tràm, thuộc huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu nghe nói “theo phong cách Las Vegas”, một chốn cờ bạc ăn chơi như thế chắc chắn ảnh hưởng rất lớn đến đời sống đạo đức của bà con, dân chúng sinh sống quanh vùng!



“Mẹ ơi! Đoái thương xem nước Việt Nam, trời u ám….!”

Đặng Xuân Hường

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ