Bẫy Thú Rừng

01 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 8887)

Hương Đồng Quê - Bẫy Thú Rừng

 

Vùng đất Bình Giã khi ông bà vừa từ Bắc vào Nam lập nghiệp, khoảng năm 1954-1955, đang là một vùng đất hoang vu, mặc dù trước đây chẳng biết thuở nào cũng có ít người miền Nam ở rải rác, dấu tích còn lại là những cây mít, cây khế…cổ thụ trong làng, hay những nấm mộ đá ong mòn mỏi theo năm tháng. Chung quanh làng là rừng cây rậm rạp, thú rừng như heo, thỏ, chồn, mang, nai…có rất nhiều. Một số người đã nghĩ ra cách đánh bẫy bắt về ăn thịt, và bà con làng xóm được hưởng nhờ thịt rừng thơm ngon trong thời gian đó.

 blank

Từ ngày định cư nơi miền đất đỏ đến đầu thập niên Bảy Mươi, đó là khoảng thời gian rừng quanh Bình Giã chưa khai phá. Nhiều bà con đã đi xa ngoài làng khoảng một cây số phát rãy trồng đậu, bắp… nhưng không thể nào bảo vệ được, ngay cả nằm ngủ lại đêm để canh heo mà cũng đành chiụ. Rừng rậm, nước độc đêm hôm mưa gió… cuối cùng bỏ rãy. Thú rừng như heo thì vô số, một đàn heo càn vào rãy đậu hay bắp thì hầu như chẳng còn gì mà thu hoạch nữa, lắm khi còn vào tận vườn sát bên nhà để ăn phá mì, bắp…

 

Những năm đó, có người đã bẫy heo rừng phá bắp đậu bằng cách gài lựu đạn nơi nương rãy. Cách này nguy hiểm mà cũng chẳng hiệu quả gì nên không mấy người hưởng ứng, mặc dù những năm chiến tranh thiếu gì đạn dược chất nổ .

 

Cách bẫy thông thường là mua dây cáp về, cắt ngắn chừng mét rưỡi đến hai mét rồi biến chế thành bẫy. Vào rừng lắm khi thấy lối mòn có vết chân thú, hoặc là theo kinh nghiệm đoán biết sẽ có thú đi qua, người đặt bẫy tìm một cây con bằng cổ tay hay lớn hơn, phải là cây sống tự nhiên còn chắc chắn như cây săng-đen thì tốt, vì là cây còn sống nên dù bẫy giương lên cả tuần, cây vẫn dẻo có sức giật rút mạnh, và khi thú mắc bẫy rất khó để làm gãy cây hay bứng cả gốc đi được. Tìm được cây thích hợp chặt ngọn cho vừa với độ dài, cột giây cáp vào đầu ngọn, khi sảy cành đã trừ lại một mấu cành ở đầu ngọn để giữ dây cáp khỏi tuột. Kéo căng dây cáp cần bẫy cong xuống gần sát với mặt đất, đã được làm sẵn một hố nhỏ với càng bẫy…để gài dây cáp, lát trên hố mấy líp tre rồi nguỵ trang bằng lá khô, thu dọn chung quanh cho ra vẻ “tự nhiên như chẳng có ai rớ vào”. Thú rừng đi qua đạp lên mấy líp tre làm trật bẫy, giây cáp rút lại mắc ngay chân thú do cần bẫy kéo lên. Thú rừng chúng rất tinh ranh, có khi lối mòn thường ngày chúng đi qua, vậy mà sau khi đặt bẫy chúng đánh hơi thấy lạ chẳng bao giờ đi qua lối cũ nữa.

 

Sau này bà con có thêm nhiều loại bẫy thú khác, chẳng hạn bẫy bưa sắt, nó cũng giống như cái “bưa oi cá”, có hình nón, bỏ vào thì dễ rút ra không được. Cách bẫy này thì khỏi phải tìm một cây con để làm cần bẩy, vì dây cáp được cột vào một gốc cây nào gần đó, đầu kia cột vào bưa sắt. Người gài bẫy đào một hố nhỏ, đặt bưa sắt xuống rồi cũng nguỵ trang bằng lá cây. Thú rừng đi qua sụp hố, chân mắc phải bưa sắt, càng vùng vẫy bưa sắt càng lún sâu vào cổ chân, không cách nào thoát được. Vậy mà có lúc gặp con heo lớn, hay con nai mẹ giật đứt cả cáp để thoát thân.

 

Đi thăm bẫy thường là hai người, vì có khi bẫy mắc con heo to, hay con nai một mình không làm sao đưa về được. Đã có người vào rừng thăm bẫy một mình sau khi thấy bẫy mắc một con nai to thì lại phải lật đật chạy về nhà kêu thêm người trở lại rừng để gánh về! Người gài bẫy thường rất rành về khu rừng, nhưng cũng vẫn không thể nào nhớ hết các bẫy mình đặt xuống, có khi quên một vài cái bẫy không tìm ra, mặc dù đã đánh dấu. Heo mắc bẫy cần cũng có con giựt gãy cần bẫy, tha giây cáp cần bẫy tẩu thoát, nhưng có khi cũng không đi xa được, vì cây rừng dày đặc vướng lại. Cũng có lúc một chú heo con mắc bẫy treo tòn teng chết ngắc khi người tìm đến thăm bẫy. Có khi bẫy vừa gài xong về thì ngay đêm đó heo đã sập bẫy, hai hay ba hôm sau vào thăm thì đã chết sình không thể ăn thịt được nữa.

 

Đa số thú mắc bẫy là heo, mang, nai…Có một lần Cố Nghĩa Yên Đại, (Cựu Trùm xứ Vinh Trung) đã bẫy được một con cọp lớn. Có thể đó là con cọp duy nhất mắc bẫy trong vùng rừng Bình Giã. Khi đưa cọp về nhà Cố Nghĩa, con cọp còn sống, cả làng tới coi, mấy chú nhóc rất sợ khi đến gần, nó gầm gừ mặc dù mõm đã bị dây cáp cột lại.

 

Cố Trông Bình Thuận cũng đã có lần bẫy được một con beo cũng khá lớn. Trông giống như một con mèo lớn. Người bẫy thú rất tài, đưa thú mắc bẫy về vẫn còn sống nhất là loại thú dữ như cọp beo và cả gụ (gấu) nữa.

 

Thú rừng mắc bẫy vừa mang về nhà là bà con tới xem rất đông, đồng thời dặn chủ bẫy bán cho vài ký. Có khi chờ ở đó, mổ thịt cân đem về luôn. Chẳng mấy khi thịt rừng có dư để đem ra chợ bán. Cứ tuần này heo, tuần sau nai hay mang…cứ thế bà con làng xóm được ăn thịt rừng đều đều.

 

Người lớn bẫy thú lớn, còn các cậu choai choai cũng tham gia vào công việc bẫy thú nhỏ như chồn, cheo, gà rừng, chim…

 

Đây là một công việc vừa vui chơi vừa mang thịt rừng về nhà nên các cậu rất hăng hái. Cha mẹ cũng hài lòng sẵn sàng bỏ “vốn” cho mấy cậu. Ra chợ mua một cuộn dây dù về, có loại dây lớn khỏi bện lại, có loại dây nhỏ hơn, bện hai ba sợi nhỏ lại thành một cho chắc hơn. Hình thức bẫy cũng giống như bẫy heo giây cáp, nhưng nhỏ nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Dây dù và càng bẫy làm sẵn ở nhà, các cậu ra bìa rừng, thường thì đi chung hai ba đứa, khi ra bìa rừng thì chia nhau bẫy riêng, anh nào lo phần anh đó. Mỗi cậu chọn cho mình một khoảnh đất rộng bằng cái sân chừng hai mươi đến bốn mươi mét vuông, dọn dẹp sạch sẽ rồi giăng bẫy. Cần bẫy được các cậu chọn chặt sẵn bằng tre hay cây rừng dẻo. Mỗi khoảnh vậy chừng vài chục bẫy, có cậu đặt đến năm sáu khoảnh cách xa nhau.

 

Sau khi giăng bẫy, có cậu còn rải thêm nắm đậu hay lúa để dụ gà rừng, chim chóc vào ăn sập bẫy. Cứ chiều chiều là mấy cậu lại rủ nhau vào bìa rừng thăm bẫy. Buổi sáng sớm gà chim rủ nhau đi ăn mắc bẫy, chiều các cậu đi thu gom.

 

Vào tới bìa rừng hồi hộp không biết bẫy mình ra sao. Thường thì ít khi phải về tay không, vì hai ba khoảnh bẫy thế nào cũng có vài ba con dính bẫy. Gà rừng, chim đủ loại, ngay cả chồn thấy gà mắc bẫy cũng vào kiếm chác, tưởng trúng mánh con gà ai ngờ chồn cũng dính bẫy luôn. Có khi cheo cũng mắc bẫy, mấy thứ như chồn, cheo gặp con lớn có khi giật kéo cả cần bẫy đi mất. Thỉnh thoảng vào thăm bẫy thấy cần dây tơi tả, lông gà lung tung, biết ngay là chồn cáo đã “phỗng tay trên” rồi!

 

Chiều về có cậu khệ nệ xách một chùm gà, chim…mắc bẫy, cả nhà vui vẻ được mấy bữa ăn thịt gà rừng hay chim rôti, nấu cháo.

 

Sau 1975, rừng rậm bao quanh Bình Giã đã lần lượt được bà con khai phá làm ruộng rẫy, thú rừng hết chỗ sinh sống di tản đi xa, hoặc là đến chỗ tận diệt vì chẳng còn chỗ nào để dung thân, tìm kiếm thức ăn.

 

Thịt thú rừng đã một thời cung cấp cho bà con Bình Giã những bữa cơm ngon lành, những buổi tụ họp trò chuyện vui vẻ bên con heo, con nai… chờ làm thịt, nay thì đã trở thành những câu chuyện “cổ tích” xa xưa của lớp nhỏ. Rừng mà chẳng còn nữa huống chi là thú sống trong rừng! Chẳng bao giờ còn thấy cảnh lớp nhỏ reo hò chạy theo sau hai người gánh một con heo rừng hay con mang, con nai từ trong cánh rừng về đầu làng nữa!

 Đặng Xuân Hường

Ý kiến bạn đọc
28 Tháng Bảy 20141:07 SA
Khách
theo minh thi khac dug cay mô cung đươc mien la to va con sông đươc
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ