Đi Săn

01 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 4140)


Hương Đồng Quê - Đi Săn

 

Một trong những cái vui của lớp nhỏ Bình Giã ngày xưa là đi săn. Năm bảy chú nhóc, vài ba con chó dẫn nhau tới các vùng rãy bìa rừng, thế là bữa đi săn đó cũng kiếm được thịt rừng.

 

Ban đầu các cậu đi bò, rủ nhau dùng nộ cao su (ná) rượt bắn được dăm con chim cút, vài con thỏ, thấy vui lại có thịt ăn, nên phát triển thành nhóm đi săn, vừa vui vừa giải trí. Hồi đó chẳng khi nào lớp nhỏ nhậu nhẹt, ngay cả thanh niên cũng chỉ những dịp Tết, đình đám…mà thôi, còn thường ngày có thịt rừng như thỏ, chồn, chim…chỉ xào nấu, chiên dòn lên là cứ thế “xực” chứ không cần bia rượu gì cả, hoạ chăng năm bảy anh thanh niên mới mua vài xị, nhăn mặt uống cũng không hết!

di_san_chim 

Sau khi có những “chiến công” mang về như thỏ, chim, cheo…các cậu đi bò bèn huy động lực lượng chó trợ chiến nữa. Nói cho ngay, khi có chó, săn thỏ hay cheo…các cậu chỉ còn chạy theo chờ chó bắt được mồi rồi tới bỏ bao thật khoẻ.

 

Mỗi lần ra quân, các cậu trước đó vào buổi tối đi đọc kinh bên nhà thờ đã “bàn thảo” nhau kế hoạch, chó đứa nào chiến sẽ được chọn đi, có khi nhà hàng xóm có con chó săn rất hay, bèn tìm cách dụ nó đi theo. Đứa mang nộ cao su, đứa mang rựa (dao), thức ăn nước uống đầy đủ cho một ngày đi săn.

 

Ra tới bìa rừng, có khi chỉ là một con thỏ, nhưng cả đám reo hò đuổi theo thật sôi động, lũ chó sủa inh ỏi. Ít khi mấy con thỏ có thể chạy thoát được đàn “chó săn nghiệp dư” này. Có cậu với tài thiện xạ nộ cao su đã bắn hạ con thỏ đang chạy như gió, cũng có cậu bắn lầm phải cẳng chó, báo hại cậu chó tối tăm mặt mũi sủa ăng ẳng cà nhắc tụt lại đàng sau. Chạy như cheo vẫn khó lòng thoát khỏi đám thợ săn trẻ. Chỉ riêng tiếng chó sủa, tiếng hò reo của đám thợ săn đi bò có lẽ đã làm chết khiếp lũ thỏ hay cheo rồi.

 

Chim “cút cút” là loài chim trời sinh “thiệt thòi” nhất! Chẳng là vì cùng họ nhà chim, nhưng nó chỉ bay sà sà chẳng lên cao, tầm bay cũng chẳng xa được, và cũng chẳng bao giờ có thể bay lên tìm một chỗ an toàn trên cây cao để làm tổ hay tránh bọn nhóc rượt bắn. Lũ nhóc khi thấy chim cút cất cánh bay sà sà lên, thì vài đứa trước tiên lục soát để tìm tổ lấy mấy cái trứng, còn lại thì rượt theo chim, chẳng mấy chốc “ả chim khờ” đã bị tóm, khôn hồn thì tấp đại vào vạt mía nhà ai đó mới mong thoát, vì lũ nhóc chẳng biết đường nào mà mò ra trong vạt mía cả.

 

Có khi các cậu nhóc dùng lưới cá để bắt “cút cút” nữa. Giăng một khúc lưới dài chừng vài chục mét ngang, thế rồi rượt cút cút về phía lưới, có mà chạy đàng trời cũng không khỏi nạp mạng! Ngay cả thỏ hay cheo đụng phải lưới này cũng hết đường chạy nữa. Tuy vậy, mấy cậu nhóc chẳng khoái mang cái lưới rắc rối này đi săn, lắm khi chỉ giăng ra được một lần rồi thì sau đó “gỡ mãi cũng không ra”, bỏ thì tiếc, đành cuốn lại bỏ bị, mang về chờ ngày…quăng!

 

Chim rừng là mục tiêu dễ tìm thấy nhất, nhưng cũng khó lòng bắn hạ nhất, cây cao cành lá um tùm, nghe chim hót ríu rít mà chẳng thấy đâu. Tuy vậy kết quả mỗi ngày đi săn thì đa số chiến lợi phẩm cũng chỉ là chim mà thôi, may thì được thêm dăm bảy con thỏ, vài con cheo. Đã có lần đám nhóc đi săn đã rượt bắt sống được một con mang hay con heo rừng choai choai, thực ra cũng nhờ đàn chó xúm lại rượt đuổi, con mang, con heo chạy mãi đuối sức, thế là các cậu nhào dô đè cổ xuống. Lũ chó cũng được thưởng công khi chiều về làm thịt cùng ăn.

 

Đám đi săn lang thang trong những khu rừng thưa, lội suối, qua mấy đám rãy…có khi lại bắt được cả rùa, hay con trăn hoa, ổ trứng gà, trứng cuốc, ổ mật ong… còn rắn thì chỉ bắt con nào thật lớn mà thôi.

 

Người lớn, mấy ông Nghĩa quân cũng có đi săn bằng súng Carbine, hay M16. Hồi đó (trước 1975) chừng mười sáu tuổi tham gia Nhân dân tự vệ là được phát cho một khẩu Carbine hay Ca-rang, vài băng đạn. Đạn thì rất nhiều các cậu tha hồ tập bắn, vác súng đi ra bìa rừng bắn chim cho vui vậy thôi. Mang súng đi săn có khi chỉ vào vườn cà phê ông Ba Xương bắn mít, vừa tập bắn vừa tìm mít ăn. Cà-răng là loại súng trường dài, có cậu nhân dân tự vệ lãnh khẩu súng này chổng đứng lên thì chỉ cái đầu cao hơn súng, còn nặng thì khỏi nói! Tuy vậy, ôm súng bắn chim thì vẫn vững vàng như ai, chỉ có điều chẳng mấy khi chim trúng đạn! Xem ra cái nộ cao su vừa nhẹ nhàng xoay chuyển nhanh nhẹn, lại dễ tìm “đạn” bắn nữa!

 

Săn bằng súng thì có người hạ được rất nhiều khỉ. Khu rừng gần núi Sọ rất nhiều khỉ mặt xanh mà bà con thường gọi khỉ “lọ nghẹ”. Từng đàn tụ tập trên cây cao, chúng tưởng là yên thân, còn rung cây kêu chí choé, các anh nhắm súng lên bắn rớt, lũ khỉ hốt hoảng càng trèo lên cao thì lại càng không có lối thoát. Có anh bắn khỉ mang về không hết. Thịt khỉ bà con cũng không thích lắm, nhất là các bà, bắn khỉ mang về là các bà có lý do “ớn quá” khỏi làm thịt, mấy ông muốn nhậu thì phải ra tay! Tuy vậy, các bà thì lại khoái “cao khỉ”, là lọai thuốc trị bách bệnh. Người ta lấy xương khỉ phơi khô, rửa thật sạch sẽ theo phương pháp gia truyền rồi đem nấu lên ngày này qua ngày khác với một vài lọai thuốc Bắc, cho đến khi nước trở thành dạng sền sệt, đổ ra khuôn cho khô, sau đó cắt thành từng miếng nhỏ vuông vức, cân nặng chừng một “lượng” ! Cao khỉ hay cao hổ đều được nấu theo cách này là một dạng “đậm đặc giàu Calcium”, và tính cách trị bệnh có lẽ cũng rất nhiều người thử qua đã biết, không bổ bề ngang cũng bổ chiều dọc! Chứ không gây tác hại gì!

 

Thuở nhỏ, nếu ai đã từng cùng bè bạn với lũ chó đi săn thì sẽ chẳng bao giờ quên được niềm vui đó. Cái vui hồn nhiên trong sáng, mặc dù có khi các cậu cũng đã mười lăm mười bảy tuổi, vẫn cùng nhau chơi khẳng, đeo cái nộ cao su trong cổ đi săn… Cái thú săn bắn của đồng quê ngày xưa bây giờ đã mai một đi nhiều lắm. Bình Giã, Bình Trung bây giờ có lẽ đang phát triển thành thị trấn, cuộc sống có đi lên, nhưng cái hồn nhiên tuổi trẻ ngày xưa có thể sẽ không còn duy trì được mấy nữa! 
 
Đặng Xuân Hường 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ