Bắt Ếch Đầu Mưa

01 Tháng Hai 20133:00 CH(Xem: 3682)

 Hương Đồng Quê - Bắt Ếch Đầu Mưa

Lẩu ếch là một trong những món nhậu “đặc sản” không những của miền quê đồng ruộng, mà còn ở “thành hoa đô hội” nữa. Dân thành phố mặc dù chẳng bao giờ thò tay bắt ếch trong hang ngoài ruộng, nhưng lắm người sành nhậu món ếch còn hơn cả dân quê chuyên đi câu ếch, bắt ếch.

 

Nhìn cái lẩu ếch bốc khói nghi ngút giữa bàn, đùi ếch trắng phau nằm lẫn giữa đám rau thơm, xen lẫn mấy trái ớt hiểm cay “xé lưỡi”, cạnh đó vài xị rượu đế thấy đời đáng yêu biết bao!

 blank

Dân Bình Giã mình thì chẳng ai lạ gì món ếch, nhưng cũng có thể chẳng được mấy người làm món ếch thật “bài bản” đúng điệu dân nhậu (hồi xưa, chứ bây giờ thì...). Vì bà con ta “chặt to kho mặn”, có sao làm vậy, chứ chẳng mất công mua ba đồ gia vị lẻ tẻ, mất công tốn tiền…vì phải chờ đợi lâu lắc, hơn nữa cây nhà lá vườn, đâu có mua bán chi mà phải công phu thế, miễn là cũng xào, cũng nấu và thêm vài xị nữa là đủ!

 

Tuy vậy cũng có người quanh năm quanh quẩn đồng quê, nhưng nấu đồ nhậu, đặc biệt món ếch thì đầu bếp nhà hàng thành phố cũng thua xa!

 

Khoảng những năm Tám mươi, đồng ruộng Bình Giã còn nhiều khe suối, đầm lầy, mấy "trộ" mưa đầu mùa là dịp các cô cậu ếch tràn ra đồng ruộng “hẹn hò làm mưa làm gió”, để thực hiện cái chức năng Thiên phú là sinh con đẻ cái đầy đồng đầy ruộng, vừa “cân bằng sinh thái” cho đời sống thiên nhiên vừa cho bà con và dân nhậu được nhờ!

 

Dân ta ban đầu chỉ một số ít biết được “ếch đầu mùa”, nhưng về sau thì rất nhiều thanh thiếu niên trong làng rủ nhau đi bắt ếch dịp mưa đầu mùa.

 

Bắt ếch đầu mưa thật là một cái thú, vừa vui vừa có món nhậu, món ăn cho gia đình. Chẳng phải ai cũng có thể xách bao mà đi nhặt ếch đâu! Vì phải đi ban đêm, chân cẳng phải chịu được bùn lầy gai góc, lạnh buốt của mưa dầm, phải chịu được cảnh “thức đêm mới biết đêm dài”nữa!

 

Trước đó, dân bắt ếch đã chuẩn bị hành trang đầy đủ, đèn pin là "vũ khí chính yếu" được trang bị sẵn sàng bằng ba pin hay bốn pin. “Sộp” hơn thì tháo đầu đèn ra, ráp bằng tay đồ tự chế để có năng lượng nhiều hơn, bóng đèn cũng cao “vôn” hơn. Kèm theo một số đồ “sơ cua” phòng hờ hết pin, cháy bóng mà ếch thì còn ngao ngán nơi đồng ruộng!

 

Một tay bắt ếch chuyên nghiệp nhìn là biết ngay, đèn của “lão” sáng như đèn xe hơi, nhìn thấy mắt ếch xa cả vài trăm mét, có khi xa vậy mà còn nhìn rõ cả cặp "cô cậu ếch" đang tình tự nữa!

 

Sau một dạo đèn pin, bà con thay qua bình ác-qui, vừa mạnh điện, vừa xài được lâu. Hơi nặng một chút, nhưng nhằm nhò gì so với thanh niên dân ta. Tiện lợi là sau một đêm bắt ếch, sáng mai đưa lên chợ xạc lại, tốn chẳng bao nhiêu, khỏi mất tiền mua pin. Bình ác-qui được nai nịt gọn gàng mang sau lưng như cái ba-lô, hoặc được đặt trong ba-lô lính hồi xưa, còn đầu đèn rọi thì cũng được biến chế mang trên đầu, vừa đúng với tầm mắt nhìn. Ra ruộng quét đèn một vòng là xác định được mục tiêu ngay!

 

Chiều chiều mưa một trận to thì coi như tối đó dân nhậu trúng mánh. Chập tối đồ đạc đã sẵn sàng, có thêm trận mưa nho nhỏ nữa thì chắc mẻm vác bao ếch về!

 

Lắm khi có cơn mưa nửa đêm, dân bắt ếch vẫn “vùng lên” vất chăn quăng gối, giã từ “em yêu” lên đường tìm đồ nhậu!

 

Thật ra nói đồ nhậu không thôi cũng oan! Vì có anh mùa ếch bắt cả mấy trăm con ếch, ăn đủ kiểu, nhậu đủ món làm sao hết, vậy là mẹ nó (bà xã) cột lại thành từng chùm năm hay mười con đưa ra chợ bán kiếm tiền dễ như chơi.

 

Ban đêm ra đồng mùa ếch thì thật là khác thường, góc nào phía nào cũng có ánh đèn pin lia qua lia lại tìm đối tượng. Ếch thì kêu inh ỏi khắp nơi, cộng với nhái bén, ễnh ương giun dế…cũng hoà tấu theo khúc nhạc "du dương" mà chẳng êm tai chút nào!

 

Có anh mải mê đi tìm “của trời cho” lạc đường không biết lối nào mà mò về, vác bao ếch quanh quẩn đến gần sáng thì mới tìm ra phương hướng. Cũng có anh sau vài giờ mò mẫm bèn chịu thua, tìm đại một căn lều vào nằm ngủ chờ trời sáng cho chắc ăn.

 

Thực ra đồng ruộng Bình Giã thì chẳng lạ gì với các tay đi bắt ếch, nhưng vì bước chân ra đồng rồi thì coi như chăm chú vào ánh đèn, lắng tai nghe tiếng ếch kêu, “trọn cả tấm lòng” chỉ một nỗi niềm tìm ếch, chẳng phương hướng nào được định ngoài hướng thấp thấp thoáng mắt ếch phản chiếu, thế rồi cứ bước cho đến khi chẳng biết “mười hai bến nước” mình ở bến nào!

 

Nhất là gặp ngày “ếch rạp”, cứ một lần cúi xuống là một “cặp chàng và nàng lên xe hoa về… nằm lẩu”! Những lúc đó dù có Tây Thi hay Hằng Nga mà kêu: Vô lều em nghỉ ngơi chút anh ơi! Cũng đành từ chối khéo!

 

Mưa lâm râm, ếch kêu oáo ộp, đèn pin láng nháng khắp ruộng đồng, các “chiến sĩ vô danh” ba lô trên vai bước bước đều dù ruộng sục bùn hay đá dăm lởm chởm…

 

Nửa đêm về sáng dân bắt ếch về đi dọc đường làng, nói chuyện rì rầm, bà con nằm ngủ trên giường nghe tiếng ếch ộp oạp ngoài đường biết là dân bắt ếch vô mánh rồi! Nghĩ đến nồi ếch xào chuối lá lốt, cay cay ớt mọi…ngủ không nổi nữa!

 

Trải qua nhiều năm “biến thiên đổi địa”, bây giờ chẳng biết ếch phiêu bạt nơi nào, đồng ruộng Bình Giã qua Bình Trung thì vẫn nằm đó, chứ ai mà khiêng đi mô được, nhưng ếch thì biệt tăm, chỉ còn một ít nơi đồng ruộng khe suối chẳng bõ bèn gì so với ngày xưa!

 

Đặng Xuân Hường
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ