Trăng Mười Sáu - Phượng Hồng

04 Tháng Tám 20214:54 SA(Xem: 257)

Phượng hồng
Ve sầu gọi mãi từng cơn nhỏ
Gọi hạ về phượng nở trên sân
Em nhớ thương đã biết bao lần
Ngày xưa, những ngày xưa thân ái!


Tuổi học trò nhớ mãi không quên
Quên làm sao tháng hạ ngày xuân
Những lần phượng nở rơi đầy áo
Nhớ bạn bè xưa, nhớ thầy cô
Giờ xa cách, tìm đâu bây giờ?


Em nhớ mãi những thầy học cũ
Gọi trả bài, em đứng ngẩn ra
Vì hôm qua, lúc học ở nhà
Em lơ đãng nhìn ra cửa sổ
Con bướm vàng vơ vẩn đùa chơi
Em nhìn theo nhìn mãi chán thôi
Rồi ngơ ngẩn ngồi hoài mơ mộng
Bài học dài em chẳng xem chi
Đến hôm nay không thuộc chút gì
Thầy khẽ nói: "Làm sao lười thế"
Và cho ngay hai quả trứng to
Em bước xuống lệ ứa mắt nhoà!
Nhỏ bạn còn cười: "răng mi khóc"


Em nhớ mãi những giờ ra chơi
Nghe chuông reo, rộn rã bên ngoài
Em cùng bạn ngồi bên gốc phượng
Kể lể hoài không hết chuyện hay
Rồi tung tăng tà áo bay bay
Em kéo bạn đến hàng quà vặt
Uống nước dừa mua gói ô mai
Gói ô mai ăn mãi không vơi


Rồi chuông hiệu đến giờ vào lớp
Giờ Việt văn thầy giảng thao thao
Em ghé qua nhỏ bạn thì thào:
"Ăn nữa nhé, còn nhiều nhiều lắm"
Nhỏ bạn cười hai đứa trao tay
Gói ô mai dấu dưới áo dài
Em "ngấu nghiến" còn thầy cứ giảng
Ô mai ngon, ăn mãi ăn thêm
Chợt thầy im, rồi chỉ ngay em
Em lúng túng, miệng còn mắc kẹt
Thầy hỏi bài, em nói không nên
Rồi thầy kêu: "em hãy đứng lên"
Em ngơ ngẩn, miệng còn mấy hạt
Nhả không đành, nuốt cũng không trôi
Em thầm than sao được hả trời
Bạn bè quanh em cười khúc khích
Thầy vô tình, vẫn giảng "mô-ran"*
Gói ô mai rơi xuống gầm bàn
Nằm im lặng không hồn trơ trẽn
Thầy khẽ mắng: "phải gắng mà nghe...
Đến mùa thi không biết viết gì
Không đủ điểm sao mà lên lớp"
Em đỏ mặt, cúi đầu lặng lẽ
Thầy quay lên giảng tiếp bài văn


Em nhớ lắm, những lần xuân đến
Khắp nẻo đường nhộn nhịp đón xuân
Em cùng mấy đứa bạn bè thân
Ngồi trong lớp chuyện toàn mua sắm
Cả lớp cùng thảo luận xôn xao
Nhóm bảy nhóm ba thật ồn ào
Thầy lắc đầu cười đành mặc kệ
Tết đến rồi cho giỡn xả ga
Thôi thế cũng xong đón tết mà!


Em nhớ mãi thầy cô thương mến
Cô giáo hiền giọng nói êm đềm
Thầy hay cười vẫn có nét nghiêm
Em nhớ mãi bao tình thương mến
Công thầy cô dạy dỗ nên người
Dù mai đây mỗi ngã trên đời
Em vẫn nhớ cô thầy thương mến


Em nhớ mãi bạn bè thân ái
Đã cùng chơi cùng học chung trường
Biết bao là kỷ niệm thân thương
Cùng chia sẻ vui buồn học tập
Giờ còn đâu mỗi đứa mỗi nơi
Ngôi trường xưa cũng đã xa rồi!


Em buồn lắm mỗi lần phượng nở
Giữa sân trường cánh phượng tả tơi
Gió ban mai nhè nhẹ phượng rơi
Là em biết đã gần vào hạ
Mùa hạ buồn mấy tháng chia tay
Ôi! Buồn ơi xa vắng cô thầy
Bao lưu luyến bạn bè chung lớp


Ve sầu kêu mãi càng rên rỉ
Gọi hạ về phượng nở đỏ tươi
Em càng nhớ tuổi học trò ơi
Còn đâu ngày tháng xa xưa nữa
Rời mái trường sách vở đã mấy xuân
Sân trường kia phượng nở bao lần
Em càng nhớ càng se lòng lại...
*moral
Trăng Mười Sáu



Ngày ấy

Ngày ấy anh quen em,
Dáng em người nhỏ nhỏ,
Mắt sáng như sao đêm.


Từ đó anh yêu em,
Em như nàng Tiên nhỏ,
Xuống trần gian âm thầm.


Rồi ngày tháng trôi qua,
Anh giữ tình ấy mãi,
Chẳng bao giờ phôi pha.


Nhưng em có biết không?
Chưa bao giờ anh nói,
Nên vẫn giữ trong lòng.


Khi nào em mới hay,
Để mình tay trong tay,
Dù bao lâu đi nữa,
Lòng anh chẳng đổi thay.
Trăng Mười Sáu


Nhớ thương
Lòng tôi mang một mối tình,
Ươm mơ dệt mộng mong thành lứa đôi.
Buồn thương mỗi đứa mỗi nơi,
Dầu xa vạn dặm trùng khơi vẫn chờ.
Trăng tà chiếc bóng ngẩn ngơ
Yêu thương mấy nỗi duyên tơ thắm nồng.
Hồn tôi lạc lối Quảng cung,
Còn ôm giấc mộng tơ hồng vấn vương.
Ơi người có nhớ ta không,
Ngàn năm một mối tình nồng tha phương.
Trăng Mười Sáu.


Tay trắng
Ngửa bàn tay
Ngón tay gầy
Bàn tay nhỏ
Còn gì đây?

Bao tháng ngày
Những đổi thay
Bàn tay nhỏ
Sao thế này?

Ngửa bàn tay
Chút thơ ngây
Từ năm ấy
Đã xa bay

Chắp đôi tay
Với tình người
Thầm ước nguyện
Cho tình đầy

Tình trong tay
Giữa cuộc đời
Ôi! Tình Ngài
Bao năm tháng
Vẫn còn đây!
Trăng Mười Sáu


Thư Của Anh
Hãy viết cho em những giòng thư luyến nhớ
Bên nhịp cầu thông cảm chớm yêu thương
Khi hồn ta vừa xao xuyến vương vương
Rồi chết lịm trong suối thần tiên mộng


Giòng chữ anh mang đến những đợi chờ
Khi trao em màu trắng thực đơn sơ
Những lá thư với nụ cười vụng dại
Với cả thẹn thùng, ánh mắt mộng mơ


Giòng chữ anh đem đến những niềm vui
Khi trong em mơ mộng thuở đầu đời
Trang thư trắng gởi màu thương mực tím
Có cả tình em pha lẫn vào rồi


Như nắng sớm vàng soi tuổi thần tiên
Hồn em chưa vướng đến giọt ưu phiền
Những giòng chữ tâm tình như gió nhẹ
Thoảng đến trời xa với cả nỗi niềm


Hãy viết cho em tình thư bằng nỗi nhớ
Bằng chân tình và cả trái tim anh
Để từng đêm giòng chữ nhịp song hành
Trong trái tim em và như là muôn thuở.


Hãy viết cho em những giòng thư nữa nhé
Những giòng thư mang đến chuyện lòng anh
Em vẫn đợi những giòng thư anh viết
Yêu là như thế, có phải không anh?

Trăng Mười Sáu


Bài lục bát nửa chừng
Em về cỏ úa sân trường
Lá hoa tơi tả vấn vương
chút buồn
gợi nhớ mỏi mòn
Tháng ngày dài mãi dài hơn
nỗi lòng
giăng kín mắt em
Còn đâu thuở ấy con tim
dại khờ!
Trăng Mười Sáu


Yêu thầm

Chiều tan học đi qua

Cửa nhà ai khép hờ

Lá xôn xao lối nhỏ

Hoa trốn dưới bụi mờ

 

Hàng cây dài vô tư

Chùm lá biếc ngây thơ

Nhìn cánh hoa nở thắm 

Chẳng biết tự bao giờ

 

Trên dòng kẻ song song

Chỉ thấy một bóng hồng

Không còn chi chữ nghĩa

Mực tím nhoà trôi sông.

Trăng Mười Sáu 

 

TRONG CƠN MÊ

Trăng mờ sáng trời đông chớm lạnh

Nhớ em nhiều trong giấc điệp nồng say 

Trong cơn mê anh hoá thành mây

Và thoang thoảng, em, làn gió nhẹ

Gió với mây lơ lững trời xanh

Em với anh cơn lốc mộng tình

 

Trong cơn mê ngàn đời tiếc nuối

Thấy em cười trong gió ly tan

Vòng tay anh giữ chặt không gian

Và tay em ôm ngàn vũ trụ

 

Trong cơn mê từng tiếng ru êm

Anh ước mơ tình mãi êm đềm

Má em hồng và đôi môi ấm

Tóc em dài rối cả tay anh

 

Trong cơn mê ngàn đời tiếc nuối

Dưới trăng vàng hai đứa bên nhau

Bước song hành mãi mãi dài lâu

 

Trong cơn mê giấc mộng yêu đầu

Phút trao tình ân ái  qua mau

Trăng mười sáu.

 

 



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ