Trăng Mười Sáu - Nắng Mai

04 Tháng Tám 20214:04 SA(Xem: 512)


Nắng Mai
Tóc thề bay trước gió,
Ánh nắng vàng hanh hanh,
Soi làn môi em đỏ,
Trên má hồng băng thanh.

Đường dài em nhẹ bước,
Thân gầy dáng mong manh,
Tà áo bay tha thướt,
Trên đám cỏ mơ xanh.

Em như nàng công chúa,
Đùa giỡn bên nai vàng,
Tuổi xuân đầy ước mộng,
Trên bước đường thênh thang.

Gió Xuân bay

Cánh lá chiều rơi thoảng nhẹ nhàng 

Gió đưa hương ấm mùa xuân sang

Tìm ai trong nắng mà vương mộng

Có phải lòng xuân vẫn mênh mang



Giữa trời bát ngát xuân về đâu

Giòng nước trong xanh chảy dưới cầu

Sỏi đá rong rêu mòn năm tháng

Hương đồng theo gió chợt qua mau



Chiều nay tà áo ngập ngừng hơn 

Thánh giá nằm im lặng lẽ buồn

Trên áo trinh nguyên màu trắng mới

Nhè nhẹ tung bay cuộn nỗi lòng



Mắt biếc mơ xuân trong gió xuân

Mơ mùa mai nở đã bao lần

Còn bay chút nắng vàng trên tóc

Sợi ngắn sợi dài thoáng phân vân.

Trăng Mười Sáu.


Bình Giã - Quê Hương Yêu Dấu.

B ình Giã ơi! Bình Giã ơi !

I êu quê hương yêu cả một trời,

N hớ thương quá, tình Cha nghĩa Mẹ,

H ồn mênh mang sóng dào dạt trôi.

 

G iãi dầu sương gió tận xứ người,

 I n hằn nỗi nhớ mãi không nguôi,

A nh ơi ! Mai có về Bình Giã

 

Q uê hương yêu dấu, nhắn đôi lời.

U yên ương thuở ấy, tuổi mộng mơ,

E m đôi mươi, vương chút dại khờ,

 

H ồn trong trắng, hương mùa lúa chín,

Ư ớc chỉ tình ta đẹp như thơ.

Ơ i! Mẹ già ru cháu giấc trưa,

N hớ con nhớ nhất phút giao thừa

G iá như ngày ấy đừng xa Mẹ,

 

Y êu thương trọn nghĩa một lần đưa!

Ê m đềm đồng ruộng sáng tinh sương,

Ư ớt đẫm mùi thơm lúa nàng hương,

 

D ầu nơi viễn xứ đầy hoa lệ

Ấ m cả lòng tôi, tình quê hương.

U hoài một nỗi nhớ, nhớ thương,

 

N hìn ra biển sóng bao dặm trường,

G ần nhau, xa nhau trong khoảnh khắc,

A i có tình riêng mới nhớ thương.

N hắn em Bình Giã về thăm quê,

 

Đ ừng quên tiếng Mẹ, tiếng nên thơ,

Ô i! Bình Giã, quê mình rất đẹp,

I êu, nhớ vô cùng thôn xóm xưa.

 

Đặng Xuân Hường

Xuân Bính Tuất 1- 2006.



Lời chào buổi sáng

Xin chào anh, một buổi sáng thật trong lành
Với tiếng chim ca, ánh bình minh
Vạn vật reo vui tràn ánh nắng
Như dũng sĩ ra đi một mình
Tìm đường sáng cho cõi lòng thanh thản


Xin chào chị, buổi sáng với đoá hồng tươi
Giọt sương lung linh, hé nụ cười
Vầng mây ửng hồng nghe tiếng gọi
Nắng lên rồi, tràn niềm tin yêu trong đời
Một ngày vui đầy thánh thiện


Xin chào em, tiếng em hoà trong tiếng sơn ca
Bản nhạc yên bình vang xa
Tận cõi lòng từng người lữ thứ
Đi suốt con đường đời với câu hát đậm đà
Tình người sẽ không bao giờ vụt tắt


Xin chào mọi người, một ngày thương yêu
Trong trái tim nhiệm mầu
Chúng ta cùng chung nhịp
Yêu người, yêu đời... xin cứ dâng trao
Tình yêu không biên giới
Và Thượng đế mỉm cười! Thật ngọt ngào!
Trăng Mười Sáu

 
Hãy là em

Hãy là em, đừng như cơn gió thoảng

Một chiều bay trong gió mộng xôn xao

Trong miên man, trong tiếng nhạc muôn màu

Và tan biến khi niềm yêu chợt đến

 

Hãy là em, không là thuyền rời bến

Trôi về nơi đâu phiêu bạt ngàn phương 

Trong cô liêu hay trong giấc mộng thường

Và chợt tỉnh khi hồn vừa đánh mất

 

Hãy là em, lòng em, con người thật

Của con tim, và dưới ánh mặt trời

Của thân xác, và đang sống trên đời

Của tình yêu, nguồn yêu thương bất tận

Trăng Mười Sáu 

 
Chiều thu nhớ anh

có một chiều thu em nhớ anh

lá vàng rơi, lá vàng rơi 

anh ra đi để lại một khung trời

tương tư màu nhung nhớ

với những chiếc lá vàng rơi

anh ra đi không để lại một đôi lời

chỉ có những chiếc lá vàng rơi

và mùa thu màu xám

trong trái tim em

 

có một chiều thu em nhớ anh

bên những chiếc lá vàng mới rụng

cuống lá còn vương mùi nhựa gỗ

như vết thương chưa lành

trong trái tim em

còn vương vấn niềm đau

với bản tình ca nhiệm mầu

yêu mãi mãi dài lâu

 

có một chiều thu em nhớ anh

và những chiều thu em nhớ anh

vẫn nhớ anh

Trăng Mười Sáu

 

Cám ơn em 

Cám ơn em, cô học trò nhỏ bé

Vẫn nhớ thầy dù cách trở ngàn phương

Vẫn một niềm, giữa đô hội phố phường

Lòng tri ân như lẫn vào cát bụi



Sách vở nào còn tung bay thuở ấy

Em đến trường e ấp tuổi thơ ngây

Từng "con chữ" theo nhau nối tháng ngày

Trên cỏ dại, sân trường hoa phượng đỏ



Em nhớ chứ, cô học trò bé nhỏ

Tà áo dài trong nắng giọi tương lai

Chiếc nón quai thao, sợi ngắn sợi dài

Em tiến bước tin vào niềm mơ ước 



Đến hôm nay nhìn lại giòng nước ngược

Em với thầy có những nỗi niềm chung

Chẳng nói với ai tâm nguyện trong lòng

Sống làm sao, cho đời thật đáng sống



Thầy bôn ba, chữ nghĩa nhoà, lắng đọng

Giữa cuộc đời nhân thế chợt đổi thay

Tưởng rằng em, chẳng còn nhớ đến thầy

Như gió thoảng từng cơn qua trường cũ



Lời của em như thế là quá đủ

Cho một người tìm thấy bạn tri âm 

Trong thầy, trong em, trong cả con tim

Và biểu hiện nơi từng thế hệ trẻ



Cám ơn em, cô học trò nhỏ bé

Không cùng nhau chung bước giữa sân trường 

Nhưng cùng nhau chung lối giữa quê hương

Ta thắp sáng niềm tin vào sách vở.

Hãy viết cho em
Hãy viết cho em những giòng thư luyến nhớ.

Bên nhịp cầu thông cảm chớm yêu thương

Khi hồn em vừa xao xuyến vương vương

 

Giòng chữ anh mang đến những đợi chờ

Khi trao em tình ý thực đơn sơ

Những lá thư với tâm tình xuân ý

Chẳng biết đợi anh cho đến bao giờ

 

Giòng chữ anh đem đến những niềm vui

Khi trong em mơ mộng thuở đầu đời

Trang thư trắng gởi màu thương mực tím

Có cả tình em pha lẫn vào rồi

 

Hãy viết cho em tình thư bằng nỗi nhớ

Bằng chân tình và cả trái tim anh

Để từng đêm giòng chữ nhịp song hành

Trong trái tim em và như là muôn thuở.

Trăng Mười Sáu


Giọt mưa trên lá
Mưa! Mưa về rơi trên từng chiếc lá
Chiếc lá mềm run lạnh giữa mưa đêm
Ôi! Chiếc lá nào lặng lẽ âm thầm
Trong gió cuốn và mưa lên từng hạt nhẹ

Chiếc lá mềm, run rẩy còn xanh lắm
Vẫn từng ngày trốn gió dưới cành cao
Khi gió đến, ngỡ ngàng lá lao xao

Từng hạt buồn rơi lên đời giông bão
Cơn mưa dài chầm chậm cứ trôi qua
Ôi chiếc lá nào theo gió bay xa
Giữa giòng đời đầy bão tố phong ba.
Trăng Mười Sáu

 

Chiều Xuân

Gió đưa cành lá nhẹ bên thềm

Trôi theo ánh nắng làn tóc em

Sợi vương lên áo, bay theo gió

Sợi buồn hờ hững cõi xa xăm

 

Mùa xuân đến, có những niềm vui

Mà sao anh thấy chợt bùi ngùi

Tình anh cách trở ngàn sông núi

Biết bao giờ mình mới có đôi 

 

Rồi mùa xuân đến, mùa xuân đi

Trong em thuở ấy, một chút gì

Em có nhớ, lòng anh nuối tiếc

Ngày ấy, trôi xa, tuổi xuân thì!

Trăng Mười Sáu

Feb 7, 2015

 



Vì tôi là người
Nếu tôi là loài chim sẻ nhỏ,

Tôi đang còn bay lượn vui ca,

Và nhảy nhót trên cành gọi bạn,

Trong hơi sương nắng sớm chan hoà.

 

Nếu tôi là loài bướm xinh xinh,

Tôi đang hút mật nhụy thơm lành,

Và nhởn nhơ đùa vui đôi cánh,

Bên hoa vàng lẫn lá cây xanh.

 

Nếu tôi là bông hoa thơm ngát,

Tôi đang còn khoe sắc khoe hương,

Với chú bướm vàng bay nhút nhát,

Và chú ong xoè cánh vội vàng.

 

Nếu tôi là hòn đá vệ đường,

Tôi nằm im lắng nghe nhịp bước,

Của những người chớm nở yêu thương,

Rồi cứ im lìm và lẳng lặng.

 

Nếu tôi là nàng tiên thiên giới,

Tôi đang còn chớp mắt làm duyên,

Và cho những bông hoa biết nói,

Trong điệu nhạc vàng của thiên nhiên.

 

Nhưng vì sinh ra người trần thế,

Giữa đất trời muôn vẻ xinh tươi,

Tôi cảm-nhận: kỳ công Thượng-Đế,

Ngài cho tôi, tất cả chỉ vì tôi.

 

Vì sinh ra là người trần thế,

Hơn mọi loài, có một quả tim,

Biết yêu thương trong nguồn: Thượng Đế,

Tôi muốn tìm nối kết anh em.

 

Trăng Mười Sáu

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn
Những câu chuyện vui thuở học trò, chuyện làng quê, chuyện sống trên đất Mỹ...được giả tưởng hay dựa trên thực tế viết ra truyện ngắn từ năm 2005-2015. Trước đây dưới tên tác giả là PHƯỢNG TÍM, BỜ ĐÁ XANH. Một số truyện đã đăng trên Việt Báo, mục VIẾT VỀ NƯỚC MỸ. Đặng Xuân Hường
Những bài thơ tâm linh, những suy tư... được viết ra trong khoảng thời gian từ 1998-2012 với tên tác giả Sa Mạc Hồng. Đây là những tâm tình như lời kinh cầu nguyện với Chúa nên lời thơ rất đơn sơ mộc mạc...Một số bài được viết dựa theo Kinh Thánh. Một số bài đã đăng trên Vietcatholic.net. Đặng Xuân Hường
Những bài viết về đồng ruộng làng quê, một thuở thanh bình xa xưa...mặc dù chỉ diễn tả một phần nào cuộc sống thời đó nhưng cũng vẽ lên một bức tranh ruộng lúa nương rau của Bình Giã vào những năm 1970 - 1985. Cùng một số bài thơ trước đây với tên tác giả TRĂNG MƯỜI SÁU. Hầu hết các bài được viết từ năm 1997 - 2015. post 01 Tháng Hai 2013 (Xem: 3897) Hương Đồng Quê - Đặng Xuân Hường
Những truyện ngắn được viết ra khoảng năm 2005-2008 theo "phong cách truyện Liêu Trai Chí Dị" của nhà văn Bồ Tùng Linh (1640-1715), truyện cũng như lời bàn chỉ có tính cách "giả tưởng, mua vui"...và cũng vì dựa theo các câu chuyện hiện tại nên tạm gọi là "Tân Liêu Trai". Trước đây dưới tên tác giả là BỒ TÌNH TANG, THƯ SINH. Đặng Xuân Hường
Những bài viết tùy bút, tâm tình, truyện ngắn...có khi dựa theo Phúc âm, có khi chỉ là những suy tư đơn sơ...Trước đây một số bài dưới tên tác giả là TỊNH TÂM, ĐÌNH NGHĨA (ĐN là tên lót hai vị: Linh Mục Trần Đình Trọng và Thầy Nguyễn Nghĩa Khôi) Đặng Xuân Hường
Bọn Chiến Binh, Thủy Thủ, Sinh Viên, Khoa Học Gia và Gián Điệp Tàu Cộng Đang Xâm Chiếm Đất Mẹ Mỹ Chuyển ngữ bởi Lê Bá Hùng với sự chấp thuận của tác giả TS Roger Canfield /Gián Điệp Tàu Cộng Trên Đất Mỹ 23 Tháng Chín 2014 (Xem: 1503)/
Nhật Tiến Thuở Mơ Làm Văn Sĩ /post 04 Tháng Mười 2014 (Xem: 1860)/
Trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, ước tính có đến hàng trăm ngàn người đã làm chứng đức tin Kitô Giáo, trong số đó có 118 Thánh Tử đạo, với 117 vị được Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong Thánh ngày 19 tháng 6 năm 1988 và Á Thánh An-rê Phú Yên, phong Chân phước ngày 5 tháng 3 năm 2000./post 15 Tháng Mười Một 2015 (Xem: 2652)/
Tôi tin rằng những bạn đọc cuốn sách này nhất định nhoi lên trên số chín hoặc mười chín người ấy. Không khó, hễ các bạn muốn là được. Tất nhiên cũng phải biết cách muốn. Cuốn này sẽ chỉ các bạn cách muốn./post 11 Tháng Sáu 2013 (Xem: 1514) Nguyễn Hiến Lê - VN Thư Quán - Được bạn: Ct.Ly đưa lên/
Trương chậm bước lại vì chàng vừa nhận thấy mình đi nhanh quá tuy không có việc gì và cũng không nhất định đi đến đâu. Từ lúc này, vô cớ chàng thấy lòng vui một cách đột ngột khác thường tự nhiên chàng đi nhanh làm như bước đi cần phải đi nhịp với nỗi vui trong lòng./post 23 Tháng Giêng 2013 (Xem: 1159) Nhất Linh - Tự Lực Văn Đoàn - Vietmessenger.com/
Bảo Trợ